Chương 310: Gấu thân thích
Giang Nam, trong một gian phòng vip ở Four Seasons Hotel, trên giường lớn màu trắng , cảnh xuân tràn ngập. . .
Sau khi Lý Phong gầm nhẹ một tiếng, cảnh xuân biến mất dần, hai cỗ thân thể chậm rãi tách ra.
Toàn thân Tống Uyển Quân đổ mồ hôi đầm đìa, không ngừng thở hổn hển, vẻ mặt thỏa mãn.
"Uyển Quân, ngươi bây giờ là cảnh giới gì?"
Lý Phong để một tay đùa nghịch xoa nắn bầu ngực Tống Uyển Quân, đồng thời ôn nhu hỏi.
Vừa rồi khi chiến đấu, hắn phát hiện sức chiến đấu của Tống Uyển Quân tăng lên rất nhiều, cho nên mới hỏi như thế.
Tống Uyển Quân ngẩng đầu nhìn Lý Phong một cái: "Đại sư sơ kỳ a, làm sao?"
"Đại sư sơ kỳ?" Lý Phong lộ vẻ mặt kinh ngạc: "Xem ra ngươi rất có thiên phú võ đạo a."
Công pháp Chân Vũ của hệ thống, có thể giúp người sở hữu thiên phú bình thường ở trong vòng một năm trở thành cường giả Đại sư cảnh, Tống Uyển Quân chỉ dùng hơn hai tháng đã bước vào Đại sư cảnh, đủ để chứng minh thiên phú của nàng rất ưu tú.
"Cũng bình thường, so với ngươi còn kém xa."
Tống Uyển Quân không cảm thấy thiên phú võ đạo của mình ưu tú, đặc biệt là khi so sánh với tên yêu nghiệt Lý Phong này.
Lý Phong không khỏi mỉm cười, đưa tay đánh mông Tống Uyển Quân một cái.
“Chát.”
Một tiếng vang giòn, bờ mông rung lên.
"A, ngươi đánh ta làm gì?"
Tống Uyển Quân thấy thân thể run lên, xuân ý mới lui lại có xu thế muốn ra nước.
"Vừa rồi còn đánh ít sao?"
Lý Phong cười hắc hắc, nói tiếp: "Về sau địa bàn của chúng ta sẽ càng ngày càng nhiều, nhất định phải nhanh chóng chọn lựa nhân tài đáng tin trong đám tiểu đệ, để bọn hắn cũng tu luyện 《 Long Tượng Kim Cương Quyết • phiên bản đơn giản hóa 》."
"Ta gần đây cũng đang suy nghĩ vấn đề này." Tống Uyển Quân gật đầu, biểu thị đồng ý.
Thực ra nàng sớm đã có suy nghĩ này, trong đám thủ hạ chỉ có Thập Tam Thái Bảo làm được việc, mà nếu chiếm đoạt thêm địa bàn, dựa vào Thập Tam Thái Bảo khẳng định không đủ, nhất định phải khai quật thêm nhân tài mới được.
Chỉ là 《 Long Tượng Kim Cương Quyết • phiên bản đơn giản hóa 》 là vật của Lý Phong, không được Lý Phong cho phép, nàng cũng không dám tự chủ trương truyền thụ cho người khác.
Hai người lại thảo luận kế hoạch phát triển tương lai một phen, sau đó Lý Phong trở mình lên ngựa, bắt đầu một lượt chinh phạt mới. . .
Ba ngày sau, Lý Phong lái F12 đi vào cửa chính công ty Osvili.
Bảo an nhìn thấy biển số lạ lẫm, lập tức tiến lên hỏi thăm.
Lý Phong hạ xuống cửa sổ xe, tháo kính râm xuống nói: "Ta là Lý Phong."
Bảo an trẻ tuổi nhất thời sững sờ: "Lý Phong? Trùng tên với lão bản chúng ta?"
Vốn công việc bảo an Osvili do Lý Cương cùng Hồng Nhạc Đào phụ trách, về sau Osvili đi vào quỹ đạo, Lý Phong để bọn hắn trở lại làm việc bên cạnh Tống Uyển Quân.
Công tác bảo an giờ đã giao cho công ty chuyên nghiệp, cho người bảo an này là lần đầu tiên nhìn thấy Lý Phong.
Lý Phong cười: "Không phải trùng tên, ta chính là lão bản của Osvili."
"Ngươi làm thế nào để chứng minh mình là lão bản của chúng ta?" Bảo an trẻ tuổi lộ vẻ mặt cảnh giác đánh giá Lý Phong, rõ ràng đang hoài nghi Lý Phong nói dối.
Lý Phong không chỉ không tức giận, ngược lại còn có chút cao hứng.
Công việc bảo an chủ yếu là ngăn cản người không có phận sự tiến vào khu xưởng, nếu hắn nói một câu liền được bảo an cho vào, thì chỉ có thể nói rõ bảo an này làm việc không nghiêm cẩn.
"Ta sẽ trực tiếp gọi cho Lương Nhân Trung."
Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, bấm số của Lương Nhân Trung.
Rất nhanh, bảo an tiếp nhận thông báo của Lương Nhân Trung, lúc đó mặt hắn hoảng sợ tái nhợt!
Hắn vậy mà cản lão bản ở ngoài cửa, còn nghi vấn hắn là thật hay giả? Con mẹ nó, xem ra công tác khó giữ được a!
Lý Phong nhìn ra hắn đang lo lắng, ngay sau đó vỗ bả vai hắn nói: "Ngươi làm rất tốt, tháng này tiền thưởng gấp đôi."
Bảo an trẻ tuổi đầu tiên là sững sờ, tiếp theo cuồng hỉ nói: "Cám ơn lão bản!"
Lý Phong gật gật đầu, sau đó lái xe đi vào tìm Tô Đồng, đột nhiên hắn dừng lại hỏi: "Đúng rồi, trong khoảng thời gian này không có người kì quái nào tới công ty chứ?"
Tuy hắn đã dùng thủ đoạn lôi đình cảnh cáo những công ty đánh chủ ý lên Đồng nhan thủy, nhưng không thể bài trừ khả năng còn có kẻ mang ý đồ quấy rối.
"Không có. . ." Bảo an vừa muốn lắc đầu phủ nhận, đột nhiên nghĩ đến cái gì, muốn nói lại thôi: "Cái kia. . . Lão bản, mấy người thân thích của Tô tổng tới công ty vài ngày."
Lý Phong sững sờ, việc này Tô Đồng không nói cho hắn biết a, bất quá nói đi cũng phải nói lại. . . Thân thích của Tô Đồng thì sao có thể là người kì quái a?
Hắn biết sự kiện này không đơn giản như vậy, ngay sau đó dùng âm thanh lạnh lùng nói: "Nói hết đi, đừng úp mở."
"Vâng, lão bản!" Bảo an lộ sắc mặt nghiêm nói: "Ta nghe người ta nói, bọn họ tới nơi này tìm việc làm, Tô tổng một mực không đồng ý, sau đó bọn họ ở lì không đi. . ."
"Ồ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, khó trách vừa rồi ở trong điện thoại Lương Nhân Trung ấp a ấp úng, xem ra thân thích của Tô Đồng tới không mang theo thiện chí a!
Giờ phút này, trong văn phòng tổng giám đốc, Tô Đồng xoa huyệt thái dương, lộ sắc mặt khó coi nhìn sáu người nam nữ ngồi trên ghế sô pha đối diện.
Sáu người này không coi ai ra gì cắn hạt dưa, vứt vỏ hạt đầy đất, tùy ý như là nhà mình.
Nếu đổi lại người khác, Tô Đồng đã sớm gọi bảo an đuổi ra, nhưng sáu người này đều là thân thích của nàng, nàng không thể làm vậy!
"Tô Đồng, ta chính là nhị thúc ruột của ngươi, muốn ngươi an bài chức vụ quản lý thì quá phận chỗ nào?"
Lúc này, một trung niên nam tử mặc áo xám nói, hắn tên là Tô An Chí.
"Đúng đấy, ngươi là tổng giám đốc của Osvili a, lão bản còn là nam nhân của ngươi, chỉ là chức quản lý mà thôi, còn không phải dựa vào một câu của ngươi?"
Lão bà của Tô An Chí là Lưu Hồng Mai dùng giọng âm dương quái khí nói
"Cha, mẹ, Tô Đồng tỷ hiện tại là phú hào rồi, không thèm để đám họ hàng nghèo chúng ta vào mắt cũng là chuyện bình thường."
Hai người nữ nhi Tô Phỉ nửa là ghen ghét nửa là chế nhạo nói.
"Nhị ca, ta còn là cô của Tô Đồng đây, muốn lăn lộn chức tổ trưởng nàng còn không đồng ý, ngươi muốn ta đi đâu nói lí lẽ đây?"
Tiểu cô của Tô Đồng là Tô An Kỳ phẫn uất không thôi nói.
"An Kỳ, là lão công ta vô dụng, không có cách nào để ngươi có cuộc sống tốt, còn phải chịu đựng cái nhìn khinh thường từ vãn bối, ta vô dụng a, ai!"
Lão công Tô An Kỳ- Lý Văn Đào lộ vẻ mặt áy náy, lắc đầu than thở.
"Cha, mẹ, các ngươi không cần khổ sở, đợi nhi tử về sau có tiền đồ, cũng sẽ mở công ty lớn, để tự hai ngươi làm phó và tổng giám đốc, không bị người ta đối xử lạnh nhạt như vậy nữa!"
Lý Minh nắm chặt song quyền, vẻ mặt phẫn hận.
Tô Đồng chỉ cảm thấy trong lòng có một đám lửa thiêu đốt!
Đúng lúc này, cửa phòng làm việc đột nhiên bị người từ bên ngoài đẩy ra, một bó hoa hồng xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Ngay sau đó. . .
"Surprise~ "
Sau âm thanh này, một khuôn mặt đẹp trai lộ ra đằng sau bó hoa hồng.
Chính là Lý Phong!
"Lý Phong!"
Tô Đồng che cái miệng nhỏ nhắn, đám lửa trong lòng cực tốc dập tắt, thay vào đó là tràn đầy kinh hỉ!
"?"
Lý Phong vừa muốn đi tới đưa hoa tươi cho Tô Đồng, lúc này mới làm bộ phát hiện trong phòng còn có người khác, nhất thời lộ vẻ kinh ngạc.
Miệng đám người Tô An Chí mở lớn, vẻ mặt sững sờ!
Nam nhân này chính là lão bản sau màn của Osvili- Lý Phong? Quả nhiên là nhân tài một phương a!
"Tô Đồng, mấy vị này là. . . ?"
Lý Phong đi qua đưa hoa hồng cho Tô Đồng, lúc này mới hỏi.
Thực ra hắn đã đứng bên ngoài một lát, những lời nói của Tô An Chí hắn đều nghe không trượt chữ nào.
"Bọn họ là. . ."
Tô Đồng khẽ cắn môi đỏ, nhất thời không biết nên đáp lại như thế nào.
"Cháu rể, ta là nhị thúc của Tô Đồng, ngươi gọi ta Nhị thúc là được, ta tới nơi này, là muốn làm chức quản lý. Ngươi có thể cưới Tô Đồng nhà chúng ta không thì phải nhìn xem biểu hiện của ngươi a."
Tô An Chí duy trì tư thế chân bắt chéo, tùy tiện nói.
Lý Phong: "? ? ?"
Tô Đồng: "? ? ?"