Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 351: CHƯƠNG 351. TÌNH ĐỊCH XUẤT HIỆN

Chương 314: Tình địch xuất hiện

Minh Châu, cửa cao ốc trụ sợ tập đoàn Vị Lai, một chiếc xe Rolls-Royce Phantom chậm rãi lái tới.

Dừng hẳn lại, một lão giả người phương Tây mặc trang phục Tuxedo đi xuống từ tay lái phụ, cung kính mở ra cửa xe sau.

Tiếp theo, một nam tử tóc vàng mắt xanh mặc trang phục xanh lam đi ra khỏi xe.

Tên nam tử này mười phần anh tuấn, thân cao gần 1m9, dáng người thẳng tắp, so với người mẫu nam đỉnh cấp cũng không chút thua kém, đứng tại chỗ cũng đã là phong cảnh xinh đẹp.

Vốn chiếc xe Rolls-Royce Phantom này đã đủ thu hút ánh mắt, lại thêm thanh niên đẹp trai này, người qua đường ào ào dừng bước lại quan sát.

"Oa, tiểu ca ca ngoại quốc này thật đẹp trai ~ "

"Không chỉ đẹp trai, còn nhiều tiền, không biết hắn là công tử quốc gia nào."

"Sẽ không phải là thành viên vương tộc của đất nước nào chứ? Hắn quá mức có khí chất quý tộc!"

"Trời ạ, ta cảm giác mình yêu hắn rồi!"

"Olivier thiếu gia, ngài thành công làm cho nữ nhân Hoa Hạ ái mộ rồi."

Lão giả mặc đồ Tuxedo mỉm cười nói.

Nếu có người Y quốc ở chỗ này, thì sẽ phát hiện vị nam tử trẻ tuổi đúng là con trai của tổng giám đốc tập đoàn Kessley- Ethan Morrison, Olivier Morrison.

"Tony, ngươi đang nhạo báng ta sao? Ngươi cũng biết rồi, ta xưa nay sẽ không vì làm một đám dong chi tục phấn ái mộ mà cảm thấy tự hào, huống chi là nữ nhân Hoa Hạ cấp thấp."

Trong mắt Olivier Morrison lóe lên vẻ khinh miệt, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao vút trong mây, thầm nói: "Chỉ chủ nhân của tòa nhà này mới làm ta có một chút hứng thú."

Sau khi nói xong, Olivier Morrison nhấc chân đi vào.

"Tiên sinh ngài khỏe chứ, xin hỏi ngài tìm ai?"

Mỹ nữ tiếp tân nhìn thấy Olivier Morrison lập tức sững sờ trong nháy mắt, tiếp theo đứng dậy, dùng khuôn mặt đỏ bừng hỏi.

Tiểu thư mỹ lệ, thật hân hạnh được gặp ngươi, ta là Olivier Morrison, là bạn thời đại học của tổng giám đốc Ngụy Băng Khanh tiểu thư các ngươi, ngươi có thể nói cho ta biết nàng ở văn phòng nào không? Ta muốn cho nàng một cái kinh hỉ."

Olivier Morrison dùng tiếng Hoa lưu loát hỏi.

"A, ngài. . . Ngài muốn gặp tổng giám đốc? Có thể. . . Thế nhưng mà. . ."

Mỹ nữ tiếp tân có chút giật mình, nàng thật sự rất muốn trực tiếp để đối phương đi vào, nhưng cái này không phù hợp quy định công ty.

"Có vấn đề gì không, tiểu thư mỹ lệ?"

Olivier Morrison dùng giọng nói tràn ngập sức hút hỏi.

"Có. . . Có, dựa theo công ty quy định, ta cần thông báo trước, xin ngài hiểu cho."

Sau cùng, lý trí chiến thắng xúc động, mỹ nữ tiếp tân nhỏ giọng nói.

"Là như vậy a. . ."

Ánh mắt Olivier Morrison khẽ nháy, tiếp theo cười nói: "Ngươi có thể giúp ta nhìn vào cái đồng hồ quả quýt này không?"

Đang nói chuyện hắn liền móc ra một cái đồng hồ quả quýt màu vàng trong túi áo, sau đó cầm một điểm trên cái dây vung lên, đồng hồ quả quýt lắc từ trái sang phải.

Tiếp tân mỹ nữ vô ý thức nhìn vào đồng hồ quả quýt, rất nhanh hai mắt nàng đã trở nên vô thần.

"Hiện tại có thể nói cho ta biết Ngụy Băng Khanh ở văn phòng nào chưa?"

Olivier Morrison đột nhiên hỏi.

"Ngụy tổng đang ở tầng 66, văn phòng chính giữa. . ."

Thanh âm mỹ nữ tiếp tân có chút máy móc.

"Rất tốt, cám ơn ngươi nói cho ta biết nàng ở nơi nào, để khen thưởng, trước khi về nước ta có thể cho ngươi cơ hội được hầu hạ ta một lần."

Olivier Morrison âm tà quét mắt liếc nhìn bộ ngực của mỹ nữ tiếp tân, móc ra một tấm danh thiếp để lên bàn, sau đó quay người đi tới cửa thang máy.

Có thể đi làm tiếp tân ở tập đoàn Vị Lai, bất kể khuôn mặt, dáng người, khí chất đều tuyệt đối là một trăm có một, mặc dù như thế, nàng cũng chỉ có thể bị Olivier Morrison xem như đồ chơi một đêm.

Không lâu sau khi Olivier Morrison rời đi, mỹ nữ tiếp tân khôi phục ý thức, chỉ là thần sắc vẫn còn có chút mờ mịt: "Vừa mới phát sinh cái gì?"

Đang mờ mịt thì nàng nhìn thấy trên mặt bàn có một cái danh thiếp, một đoạn ký ức đột nhiên trở nên rõ ràng.

"Ta nhớ rồi, vừa rồi vị soái ca kia muốn hẹn ta ăn cơm, trời ạ, ta không phải đang nằm mơ chứ!"

Mỹ nữ bỏ ôm danh thiếp vào ngực, mặt lộ vẻ hạnh phúc.

Nếu như người nào chứng kiến toàn bộ một màn này nhất định sẽ cảm thấy vạn phần quái dị, bởi vì từ đầu tới đuôi Olivier Morrison chưa từng nói muốn mời mỹ nữ tiếp tân ăn cơm!

Trong văn phòng trợ lý, Hoa Gian Hội Lý Hương đang nhàm chán nghịch điện thoại, đột nhiên, nàng cảm giác bên ngoài có một cỗ khí tức nguy hiểm tiếp cận, ngay sau đó liền thu hồi điện thoại, lao nhanh ra ngoài cửa.

"Ừm?"

Olivier Morrison đi tới văn phòng tổng giám đốc, vừa muốn gõ cửa, liền thấy một bóng người yểu điệu từ sát vách văn phòng đi ra.

Hai mắt Olivier Morrison sáng lên, nhìn tới khuôn mặt của Hoa Gian Hội Lý Hương, tiếp theo liền mất đi hứng thú.

Cái này cũng không thể trách Olivier Morrison có mắt không tròng, ai bảo Hoa Gian Hội Lý Hương đeo một cái mặt nạ da người rất tầm thường.

"Các ngươi là ai?"

Hoa Gian Hội Lý Hương cảnh giác đánh giá bọn họ.

Vừa rồi nàng cảm ứng được khí tức nguy hiểm, mà nguồn phát ra chính là từ trên người hai tên này, nhất là lão giả Tuxedo, cho nàng cảm giác vô cùng nguy hiểm!

"Xuỵt."

Olivier Morrison làm ra thủ thế im lặng, nhẹ nhàng gõ vang cửa phòng.

Thấy bọn họ không có dự định phá cửa mà vào, Hoa Gian Hội Lý Hương ít nhiều cũng thả lỏng một ít, tạm thời bỏ đi suy nghĩ ngăn cản bọn họ.

"Mời vào."

Lúc này, thanh âm trong trẻo lạnh lùng của Ngụy Băng Khanh truyền đến.

Khóe miệng Olivier Morrison khẽ nhếch, đẩy cửa đi vào.

Trong văn phòng, Ngụy Băng Khanh đang vùi đầu trong đống văn kiện, nghe thấy cửa phòng mở cũng không ngẩng đầu, thế mà nàng chờ thật lâu cũng không nghe thấy đối phương nói ra ý đồ đến, nhất thời không vui ngẩng đầu lên.

Thấy rõ người tới là ai, Ngụy Băng Khanh hoảng sợ nói: "Olivier? !"

"Surprise~ "

Olivier Morrison đi đến trước bàn làm việc, vẫy tay một cái, một đóa hoa hồng kiều diễm xuất hiện trong tay hắn.

Đây là một trò ảo thuật đơn giản, luyện tập một chút liền có thể học được, tuy rằng đơn giản, nhưng dùng trong chuyện tán gái lại rất có hiệu quả.

Chỉ là Ngụy Băng Khanh cũng không tiếp lấy: "Cám ơn ngươi Olivier, bất quá ta không thể tiếp nhận hoa tươi của ngươi."

"Vì sao?" Olivier Morrison nhíu mày.

"Bởi vì ta có bạn trai rồi." Ngụy Băng Khanh cười nói.

Olivier Morrison ở trong lòng giận dữ, ra vẻ bi thương nói: "Oh no, Băng Khanh, ngươi nhất định là đang lừa ta."

"Không, Olivier, ta không lừa ngươi, ta thật sự có bạn trai rồi." Ngụy Băng Khanh nhún nhún vai, lộ vẻ mặt hạnh phúc nói.

Olivier Morrison nhìn chằm chằm Ngụy Băng Khanh rất lâu, sau cùng mới cười nói: "Tốt a, xem ra ta đến trễ một bước, bất quá ta rất muốn biết là ai bắt được trái tim đóa hoa đẹp nhất của trường Wharton Minh Châu năm nào, có thể giới thiệu hắn cho ta biết không?"

Ngụy Băng Khanh hơi biến sắc.

Đại Thương, trong văn phòng tổng giám đốc Osvili.

"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 300 điểm kinh nghiệm, 10000 điểm tích lũy."

Thanh âm của Chí Linh tỷ tỷ vang lên, Lý Phong liền tiến vào hệ thống xem xét thuộc tính.

Kí chủ: Lý Phong

Đẳng cấp: S-

Điểm kinh nghiệm: 9500/ 20000

Điểm tích lũy: 328800

Điểm chinh phục : 64

Kỹ năng: 《 Chân Nguyên Công 》, 《 Tiên Tung Bộ 》, 《 Thiên Cương Tam Thập Lục thức 》, 《 Cuồng Bạo 》, 《 Thám Vân Thủ 》. . .

Nhiệm vụ đang chờ: Tám phương mưa gió để ta sử dụng, Cứu vãn nữ thần Tưởng Vận Trúc

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Lý Phong vang lên, cầm lên xem xét đúng là do Ngụy Băng Khanh gọi tới, trong lòng của hắn vui vẻ liền muốn tiếp nhận cuộc gọi điện thoại.

Nhưng mà ai biết đột nhiên thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ lại vang lên: "Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"

Lý Phong thấy trong lòng cảm giác nặng nề, mơ hồ có một tia không ổn!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!