Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 362: CHƯƠNG 362. MUỐN CƯỚI VẬN TRÚC? NGƯƠI KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH!

Chương 325: Muốn cưới Vận Trúc? Ngươi không đủ tư cách!

Ta không đồng ý!

Đơn giản, thẳng thắn, kiên quyết!

Lý Phong còn chưa tự giới thiệu xong, đã bị Tưởng Hạo Nguyên trực tiếp cự tuyệt, đủ để thấy hắn rất không hài lòng với Lý Phong!

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, trầm mặc không nói.

Hắn chỉ là giả vờ làm bạn trai Tưởng Vận Trúc, cho nên không quá phản cảm với cách xử sự này của Tưởng Hạo Nguyên.

Nếu đổi lại là phụ huynh Tô Đồng, Ngụy Băng Khanh, vậy chuyện sẽ trở nên rất khác. . .

Tưởng Vận Trúc la lên: "Cha, ngươi vì sao không đồng ý, ta cùng Lý Phong là thật tâm yêu nhau!"

"Thực tâm yêu nhau?"

Dù biết rõ Tưởng Vận Trúc nói láo, trong lòng Lý Phong vẫn nổi lên gợn sóng.

Dù là bản thân Tưởng Vận Trúc, nói ra lời này mà nội tâm cũng có một loại cảm giác kì lạ.

Chỉ là tình huống bây giờ nguy cấp, hai người không có tâm tư tỉ mỉ phân tích.

"Ta nói không đồng ý chính là không đồng ý." Tưởng Hạo Nguyên rất cường ngạnh.

Dù con gái phản đối thì hắn cũng muốn cứng rắn đến cùng, về sau con gái tự nhiên sẽ biết quyết định của hắn chính xác cỡ nào.

"Đại ca, ta cảm thấy Lý Phong là nhân tài một phương, Vận Trúc lại thực tình ưa thích hắn, ngươi cũng không cần ngăn cản a?"

Lúc này Tưởng Hạo Thiên cười mỉm nói.

"Đúng vậy đại bá, ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên a."

Tưởng Vân Phong cũng ở một bên khuyên.

Lý Phong thấy lòng hơi động, âm thầm nói một câu: "Bọn họ là thật tâm hay giả dối, sao ta cứ cảm thấy bọn họ nói như vậy là có mục đích khác?"

"Nhị đệ, Vân Phong, Vận Trúc là nữ nhi của ta, cái này là chuyện nội bộ nhà chúng ta, các ngươi không nên can dự vào."

Tưởng Hạo Nguyên lạnh lùng hừ một tiếng, xem ra có chút bất mãn.

Lông mày Tưởng Hạo Thiên nhướng lên một cái, như cười mà không phải cười nói: "Đại ca, ngươi nói như vậy là không đúng rồi, ta là nhị đệ ruột của ngươi, chẳng lẽ chúng ta không phải là người một nhà?"

"Đại bá, ngươi nói như vậy làm cho Vân Phong có chút thất vọng a." Tưởng Vân Phong cũng than thở nói.

Hai mắt Lý Phong sáng lên, tâm tình quái dị trong lòng càng thêm nồng đậm.

Xem ra Tưởng gia cũng khó thoát khỏi tình tiết cẩu huyết nhà hào môn a, quả nhiên câu châm ngôn nhà nào cũng có một hũ mắm tôm thối không sai chút nào.

"Các ngươi. . ." Tưởng Hạo Nguyên muốn quát lớn, lời đến khóe miệng cuối cùng phải nuốt lại.

Lão nhị có mục đích gì, đại ca hắn vô cùng rõ ràng, không phải chính là muốn phá hư chuyện xem mắt của Vận Trúc cùng Hàn Thánh Vũ sao?

Loại chuyện này không có cách nào kể ra ngoài, nếu không sẽ chỉ rơi vào cái bẫy của lão nhị, vẫn là không để ý tới hắn thì hơn.

Nghĩ tới đây, Tưởng Hạo Nguyên lại lần nữa hừ lạnh một tiếng, cố chấp nói: "Không quản các ngươi nói cái gì, ta chính là không đồng ý chuyện của Vận Trúc cùng Lý Phong, các ngươi sớm chết cái tâm này đi!

Tưởng Vận Trúc hơi biến sắc, quay đầu nhìn Tưởng Mộng Dao nháy mắt.

Tưởng Mộng Dao vụng trộm làm ra tư thế "OK" , đi đến sau lưng Tưởng Hạo Nguyên, bóp bả vai cho hắn nói: "Ông ngoại, ngươi làm vậy rất không ổn a, Mộng Dao sẽ tức giận."

Khóe miệng Tưởng Hạo Nguyên giật một cái, cười mắng: "Nha đầu này, ta đang nói dì ngươi, ngươi chen vào làm gì."

Hắn cảm thấy áy náy với Tưởng Vận Mai, cho nên rất thương yêu Tưởng Mộng Dao, trong những tiểu bối, chỉ có nha đầu Tưởng Mộng Dao mới dám nói chuyện với hắn như vậy.

"Ngươi đương nhiên có quyền lợi đưa ra ý kiến phản đối, nhưng ngươi dù sao cũng phải cho một lý do a?"

"Cái khác không nói, Lý Phong là nhân tài một phương, lại là thiên tài võ đạo, thành viên của Long Hồn, ta cảm thấy Lý Phong và dì nhỏ rất phù hợp."

Nói những lời này thực sự Tưởng Mộng Dao cảm thấy rất biệt khuất.

Nàng nằm mộng cũng không nghĩ tới mình sẽ khen Lý Phong như vậy, còn thổi phồng đến mức tự nhiên nhẹ nhàng, tựa như phát ra từ đáy lòng!

Mẹ nó, vì hạnh phúc của dì nhỏ, bản tiểu thư nhịn!

Một bên khác, dường như vì xác minh lời nói của Tưởng Mộng Dao, dáng đứng của Lý Phong càng thêm thẳng tắp, phát huy vẻ khí vũ hiên ngang đến tận cùng, làm Tưởng Mộng Dao rất khó chịu.

"Thiên tài võ đạo?" Hai mắt Tưởng Hạo Nguyên sáng lên, có chút động tâm, nhưng rất nhanh tia sáng này tiêu tán vô ảnh.

Hoa Hạ không thiếu thiên tài võ đạo, nhưng được bao nhiêu người chính thức đứng sừng sững tại đỉnh Hoa Hạ?

Nói trắng ra, thiên tài võ đạo chỉ nói rõ người này có tiềm lực lớn, nhưng có thể phát huy ra toàn bộ tiềm lực không thì khó có thể đoán trước.

Cây cao chịu gió lớn, Tưởng Hạo Nguyên từng thấy quá nhiều thiên tài võ đạo chết sớm, chỉ có những thiên tài được đại thế gia chèo chống sau lưng, mới có thể từng bước quật khởi trở thành cường giả thực sự.

Mà Lý Phong không phải con cháu thế gia, đây mới là nguyên nhân Tưởng Hạo Nguyên không hài lòng!

Còn chuyện Lý Phong là thành viên Long Hồn. . . Đối với Tưởng gia thì không đáng kể chút nào, trừ phi Lý Phong là đệ tử thân truyền của Long đầu hoặc tứ đại Long Sứ!

"Ồ? Mộng Dao, ngươi nói xem Lý Phong có thiên phú thế nào đi."

Lúc này Tưởng Hạo Thiên nổi lên hứng thú hỏi.

"23 tuổi, Tông Sư võ đạo, lợi không?"

Ấn tượng của Tưởng Mộng Dao đối với Lý Phong còn dừng lại ở thời điểm hắn đánh bại cường giả cấp A Nhật Bản Đại Đảo Bằng Dã, căn bản không biết Lý Phong đã bước vào Siêu Phàm cảnh.

" Tông Sư cảnh?"

Tưởng Hạo Thiên lộ ra sắc mặt cổ quái, cùng với Tưởng Vân Phong liếc nhau, tiếp theo cười to nói: "Đúng là thiên tài võ đạo, ha ha ha."

23 tuổi Tông Sư cảnh xác thực có thể gọi là thiên tài võ đạo, nhưng bên trong giới cổ võ Hoa Hạ, dạng thiên tài này số lượng không ít, căn bản không đáng để cha con bọn họ kiêng kị.

Lý Phong nhất thời lộ sắc mặt quái dị.

Cô nàng bạo lực nào phải đến giúp đỡ, rõ là thêm phiền phức có được không?

Tiểu gia hiện tại là Siêu Phàm cảnh, không phải Tông Sư!

Tưởng Vận Trúc cũng lộ vẻ bất đắc dĩ, bất quá cái này phải trách nàng, là nàng không báo tin Lý Phong đột phá Siêu Phàm cảnh cho Mộng Dao biết trước.

"Tông Sư. . . Hừ hừ, nếu như Lý Phong trẻ hơn năm tuổi, có lẽ ta sẽ cân nhắc hôn sự của hắn cùng Vận Trúc!"

Tưởng Hạo Nguyên mặc dù nói uyển chuyển, nhưng vẫn bị người ta nghe ra thâm ý.

"Đây là nói tiểu gia không đủ tư cách gọi là thiên tài?"

Lý Phong rốt cục cảm thấy có chút biệt khuất.

"Vậy nếu như Lý Phong là Siêu Phàm cảnh thì sao?"

Đúng lúc này, Tưởng Vận Trúc nhịn không được nói.

"23 tuổi Siêu Phàm cảnh?" Tưởng Hạo Nguyên nhíu mày, trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: "Còn chưa đủ."

"Ngươi không đồng ý cho ta cùng Lý Phong kết giao, chỉ là bởi vì Lý Phong không phải con cháu thế gia?"

Tưởng Vận Trúc lộ ra sắc mặt khó coi, chẳng lẽ cha nàng muốn biến nàng thành công cụ thông hôn với đồng minh mạnh mẽ, từ đó tăng lên sức ảnh hưởng của gia tộc?

"Không sai, nếu như Lý Phong là con cháu của thế gia cổ võ loại lớn, ta sẽ xem xét để cho các ngươi kết giao, nếu không. . . Việc này không cần nhắc lại!"

Tưởng Hạo Nguyên cũng lười che giấu, dứt khoát nói suy nghĩ chân thật ra, để Tưởng Vận Trúc triệt để không còn hi vọng.

"Vậy nếu ta nói Lý Phong là con cháu của đỉnh cấp. . ."

Tưởng Vận Trúc nóng vội muốn nói ra quan hệ của Lý Phong cùng Vương Tôn gia.

Lý Phong liền vội vàng ngắt lời nàng: "Vận Trúc! Ta là ta, không hề có quan hệ với người khác!"

Hắn căn bản không nghĩ tới chuyện quay về Vương Tôn gia, đương nhiên sẽ không để Tưởng Vận Trúc nhắc tới Vương Tôn gia.

Sắc mặt Tưởng Vận Trúc biến ảo mấy lần, sau cùng lộ ra vẻ thất lạc gật gật đầu.

Người khác nghe mà không hiểu ra sao, Lý Phong là đỉnh cấp cái gì? Người của thế gia cổ võ đỉnh cấp?

(khụ khụ, tiếng trung viết ngược, đệ cũng chẳng biết xếp kiểu gì)

Đừng đùa nữa, Hoa Hạ căn bản không có thế gia cổ võ đỉnh cấp họ Lý a!

"Vận Trúc, ta chỉ là vì muốn tốt cho ngươi mà thôi, thiên phú võ đạo của Lý Phong có hạn, lại không có gia thế cường đại, hắn không thể cho ngươi hạnh phúc."

"Nghe ta, ngày mai ngươi đi gặp mặt Hàn Thánh Vũ một lần, sớm ngày định việc hôn nhân."

"Còn ngươi. . . Đến từ đâu thì trở về chỗ đó, về sau đừng có quấn quít lấy Vận Trúc nữa."

Tưởng Hạo Nguyên nhìn sang Lý Phong phất phất tay, mặt không biểu tình nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!