Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 367: CHƯƠNG 367. HÀNH ĐỘNG DANH HIỆU: BẢO VỆ THỎ TRẮNG NHỎ

Chương 330: Hành động danh hiệu: Bảo vệ thỏ trắng nhỏ

Cái này giống như nước sông cuồn cuộn liên miên bất tuyệt, tràn lan không thể vãn hồi.

Nguyên nhân là vì đánh mông cô nàng bạo lực vài cái?

Là thể chất của cô nàng bạo lực quá mẫn cảm, hay là. . . Thật sự có khuynh hướng thích bị ngược đãi?

"Vấn đề này đáng để nghiên cứu a. . ."

Lý Phong sờ cằm, âm thầm nghĩ.

Một bên khác, Tưởng Mộng Dao giống như chạy trốn rời khỏi phòng Lý Phong, sau đó dựa vào cửa thở phì phò.

"Ta vừa rồi bị làm sao vậy, vì sao có loại cảm giác kia?"

Tưởng Mộng Dao thấy đầu mình kêu ông ông, tâm lý hoảng loạn.

Rõ ràng là một chuyện đủ làm nàng tức giận nổ phổi, lại lại khiến nàng có một loại cảm giác ý loạn tình mê.

Lý Phong đánh nàng, trong nội tâm nàng lại có thanh âm một mực hô lên "Đừng có ngừng" ?

Trong 23 năm sinh mệnh vừa qua, nàng đúng là lần đầu gặp phải chuyện này.

"May mà vừa rồi không mở đèn, nếu không phải thì thật là bẽ mặt!"

Tưởng Mộng Dao cảm thấy may mắn vì thần sắc không bị Lý Phong phát hiện, không nếu cảm giác xấu hổ đã bạo tăng gấp mấy lần.

Đúng lúc này, một tiếng mở cửa từ đằng xa vang lên.

Tưởng Mộng Dao giật mình, vội vàng quay đầu nhìn lại, liền thấy Tưởng Vận Trúc từ trong phòng ngủ đi ra.

"Mộng Dao, ngươi đang làm gì ở đây?"

Tưởng Vận Trúc lộ vẻ mặt hoài nghi.

"Ta. . . Ta đi vệ sinh."

Tưởng Mộng Dao vỗ ngực một cái, nhỏ giọng nói.

"Ta vừa rồi hình như nghe được ngươi cùng Lý Phong nói chuyện?"

Bộ dáng của Tưởng Mộng Dao rõ là có tật giật mình, điều này khiến Tưởng Vận Trúc càng nghi ngờ.

Vừa rồi nàng cũng là bị mắc tiểu nên tỉnh, muốn đi toilet, ai ngờ lại nghe thấy tiếng cãi vã của Lý Phong cùng Tưởng Mộng Dao.

Đột phá đến Tông Sư, thính lực và thị lực của Tưởng Vận Trúc đều tăng lên trên diện rộng, dù nơi này cách âm rất tốt, nhưng vẫn để nàng nghe được.

Tưởng Mộng Dao chỉ cảm thấy trái tim nhảy lên đến cuống họng, vội vàng phủ nhận: "A? Không có khả năng a, ngươi khẳng định là nghe nhầm."

"Không được không được, buồn ngủ chết ta rồi, ta về ngủ."

Tưởng Mộng Dao ngáp một cái, đi trở về phòng ngủ.

Nhìn theo bóng lưng của Tưởng Mộng Dao, Tưởng Vận Trúc rất nghi ngờ.

"Vừa rồi chỗ Vận Trúc đứng hình như là cửa gian phòng thứ tư, nếu ta nhớ không lầm. . . Lý Phong chính là ở căn phòng này."

"Nói cách khác, vừa rồi ta không nghe lầm, Mộng Dao xác thực nói chuyện với Lý Phong, bọn họ làm cái gì?"

Tưởng Vận Trúc càng nghĩ càng thấy không đúng, liền đi tới cửa phòng Lý Phong, dán lỗ tai lên cửa.

Trong phòng ngủ chỉ có tiếng hít thở bình thường.

"Chẳng lẽ ta thật sự nghe nhầm?"

Tưởng Vận Trúc lắc đầu, quay người rời khỏi nơi đây.

Trong phòng ngủ, hai mắt Lý Phong mở to, âm thầm nói: "Cô nàng bạo lực, tiểu gia vừa giúp ngươi một lần, ngươi định cảm tạ ta thế nào đây. . ."

Sáng sớm hôm sau, ba người đi ra ngoài ăn điểm tâm, sau đó đi vào trung tâm thành phố.

Thời gian xem mắt là buổi trưa, địa điểm là một tiệm cơm tây trong trung tâm thành phố, dựa theo kế hoạch tác chiến, Tưởng Mộng Dao cùng Lý Phong cũng sẽ ăn cơm ở nhà hàng đó, tùy thời ứng đối tình huống.

Vì hành động lần này, Tưởng Mộng Dao còn tạo riêng danh hiệu cho ba người: "Dì nhỏ, ngươi là nhân vật chính hôm nay, cứ kêu là Tiểu Bạch Thỏ đi."

Tưởng Vận Trúc: "? ? ?"

Tưởng Mộng Dao không nhìn Tưởng Vận Trúc nữa, quay sang Lý Phong nói: "Khụ khụ, cầm thú, ta cũng cho ngươi một cái danh hiệu, cứ kêu là. . ."

"Chờ một chút, để ta đoán nhé." Lý Phong một tay sờ cằm, suy ngẫm nói: "Có phải gọi là Ngọc thụ lâm phong Tiểu lang quân?"

(ngọc thụ lâm phong=đẹp trai)

Tưởng Mộng Dao: "? ? ?"

Ngọc thụ lâm phong cọng lông a? Tiểu lang quân em gái ngươi a! Sao mặt ngươi dày như vậy!

Tưởng Vận Trúc lại bị cầu này của Lý Phong làm cho bật cười , gia hỏa này đúng là đồ tự luyến, có điều. . . Cái danh hiệu này quả thật rất tương xứng với hắn. . .

"Ngươi thật ra đã nói đúng một chữ." Tưởng Mộng Dao hít sâu, nói: "Danh hiệu của ngươi chính là. . . Sắc lang!"

(sắc lang:con sói háo sắc)

Tay Lý Phong run một cái, thiếu chút nữa không nắm vững tay lái, Maybach để lại trên đường một hình vẽ ngoằn ngoèo như rắn lượn, làm đám tài xế xung quanh sợ vãi cả linh hồn!

Đại ca, ngươi đang lái xe sang hơn 10 triệu a, đi cẩn thận một chút được không, ngươi làm ta lên cơn đau tim rồi đây này!

Bởi vì chuyện ngoài ý muốn này, 10m quanh Maybach không còn một chiếc xe hơi nào.

"Phốc "

Tưởng Vận Trúc nhịn không được cười lớn.

Nha đầu Mộng Dao này, thật sự là cái gì cũng dám nói! Bất quá nhìn nàng cùng Lý Phong đều biểu hiện rất bình thường, chẳng lẽ tối hôm qua thật sự là nàng nghe nhầm?

"Cái này tuyệt đối không được, đổi lại đi!"

Lý Phong hung dữ nói.

"Đổi thì đổi, hung dữ cái gì." Tưởng Mộng Dao bĩu môi, tròng mắt xoay động nói: "Vậy thì gọi sói hoang a, không cho phép đổi tiếp."

Lý Phong: ". . ."

Được, sói hoang thì sói hoang, chí ít nghe qua rất hung tàn, so với sắc lang êm tai hơn nhiều.

"Vậy còn ngươi?"

Lúc này Tưởng Vận Trúc hỏi.

"Ta a. . ." Tưởng Mộng Dao cười thần bí, lúc sau mới nói: "Hồ ly, thế nào, cái danh hiệu này có phải rất phù hợp khí chất của ta đúng không?"

Hồ ly là từ dùng để chỉ sự giảo hoạt, Tưởng Mộng Dao cảm thấy mình ở trong hành động lần này đóng vai quân sư, cho nên mới dùng danh hiệu đó.

Chỉ là một câu của Lý Phong liền làm Tưởng Mộng Dao thiếu chút nữa bùng nổ: "Ừm, hồ ly tinh, xác thực rất phù hợp với khí chất của ngươi."

"A, đồ cầm thú đáng chết, ta cắn chết ngươi!" Tưởng Mộng Dao cởi dây an toàn ra muốn leo đến phía trước cắn vai Lý Phong.

Tưởng Vận Trúc vội vàng giữ chặt, trách cứ nói: "Mộng Dao, ngươi đừng lộn xộn, Lý Phong đang lái xe."

Lý Phong bất đắc dĩ cười khổ.

"Hừ, lần này tạm tha ngươi một lần." Tưởng Mộng Dao lạnh lùng hừ một tiếng, tiếp theo cười nói: "Trừ danh hiệu chúng ta ra, ta còn có danh hiệu cho hành động lần này."

Nghe đến đó, Tưởng Vận Trúc nổi lên hứng thú: "Nói nghe một chút xem nào?"

Lý Phong cũng vểnh tai, muốn nghe xem Tưởng Mộng Dao sẽ nói ra danh hiệu quái gở thế nào.

Tưởng Mộng Dao cười thần bí: "Đó là. . . Bảo vệ Tiểu bạch thỏ!"

(khụ khụ, tiểu bạch thỏ=ngực)

Lý Phong: ". . ."

Tưởng Vận Trúc: ". . ."

11 giờ 45 phút, một nam tử trẻ tuổi mặc áo Tôn Trung Sơn màu đen, tay cầm hoa hồng đi vào nhà hàng cơm tây.

Người này khuôn mặt chữ quốc, mày rậm mắt lớn, ngũ quan coi như đoan chính, tuy không xấu, nhưng cũng không đẹp trai.

Bất quá người này to cao, tiếp cận 1,9m, bắp thịt cuồn cuộn, bước đi long hành hổ bộ, rất có uy thế.

"Tiểu bạch thỏ tiểu bạch thỏ, mục tiêu xuất hiện mục tiêu xuất hiện, hồ ly, sói hoang đã vào chỗ, tùy thời có thể hành động."

Nhìn thấy người nọ, Tưởng Mộng Dao liền lấy điện thoại di động ra gọi cho Tưởng Vận Trúc.

Bọn họ sớm nhìn thấy ảnh của Hàn Thánh Vũ, nên mới có thể liếc mắt liền nhận ra.

Ngồi ở phía đối diện, trán Lý Phong đen như đít nồi.

Vốn Lý Phong cảm thấy trừ danh hiệu nghe tự kỷ ra, những cái khác cũng bình thường, nhưng vào việc mới phát hiện. . . Con mẹ nó quá ấu trĩ!

Đồng đội kiểu này chỉ giỏi báo hại team!

Hàn Thánh Vũ liếc nhìn một lượt, chọn vị trí cạnh cửa sổ, ngồi xuống chờ đợi.

Rất nhanh, Tưởng Vận Trúc cũng đi vào nhà ăn.

Nhìn thấy Tưởng Vận Trúc, trong mắt Hàn Thánh Vũ liền bắn ra một đoàn tinh quang, đứng dậy nghênh đón.

"Chào Tưởng tiểu thư, ta là Hàn Thánh Vũ, ta rất thích ngươi, xin ngươi tiếp nhận tình cảm của ta."

Hàn Thánh Vũ đưa hoa tươi tới trước mặt Tưởng Vận Trúc, lộ vẻ mặt nghiêm túc nói.

Tưởng Vận Trúc không nghĩ tới Hàn Thánh Vũ trực tiếp như thế, trong lúc nhất thời có chút không biết làm sao.

Sau một lúc lâu, Tưởng Vận Trúc mới nở nụ cười nói : "Xin lỗi Hàn tiên sinh, ta không thích ngươi."

Lông mày Hàn Thánh Vũ nhướng lên một cái, mặt không đổi sắc nói: "Là bởi vì Lý Phong sao? Không vấn đề, ta sẽ khởi xướng khiêu chiến với hắn, chứng minh ta càng xứng với ngươi hơn."

Sau đó, Hàn Thánh Vũ nhìn về phía Lý Phong, hét lớn: "Lý Phong, ngươi có dám cùng ta đánh một trận không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!