Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 371: CHƯƠNG 371. CÓ PHỤC HAY KHÔNG?

Chương 334: Có phục hay không?

"Oa, Lý Phong ngươi thật đẹp trai. "

Tưởng Mộng Dao nhảy cẫng lên hoan hô.

Tưởng Vận Trúc cũng nhịn không được siết chặt đôi bàn tay trắng như phấn, lớn tiếng reo hò "Đẹp mắt quá. "

Dù trước đó Lý Phong lời thề son sắt nói mình thắng chắc, hai nàng vẫn không quá tin tưởng, dù sao cảnh giới của Hàn Thánh Vũ vẫn còn đó.

Nhưng sau khi chiến đấu bắt đầu, biểu hiện của Lý Phong lại làm cho hai nàng phải lau mắt mà nhìn.

Lý Phong rõ ràng là đè ép Hàn Thánh Vũ a, từ đầu tới đuôi đều không cho Hàn Thánh Vũ cơ hội hoàn thủ.

Sau cùng khi một đao của Hàn Thánh Vũ chém lên thân Lý Phong, tim hai nàng đã nhảy lên cuống họng, thiếu chút nữa hoảng sợ ngất đi.

Nhưng kết quả lại là Lý Phong không có việc gì, còn dùng hai quyền đánh bay Hàn Thánh Vũ.

Lý Phong làm sao lại mạnh như vậy, hắn là yêu nghiệt à?

Không, dùng từ yêu nghiệt cũng không cách nào hình dung sự cường đại của Lý Phong, thế nhưng trừ từ yêu nghiệt ra, hai nàng lại không tìm thấy từ nào càng tốt hơn, chỉ có thể không ngừng la to để phát tiết hưng phấn trong lòng.

Nhìn hai nàng mừng rỡ như điên, Lý Phong thật sự muốn nói một câu "Reo hò cái gì, đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời."

Bất quá ham muốn sống sót cường đại cuối cùng đã làm Lý Phong từ bỏ quyết định này.

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, bỏ ý nghĩ ra khỏi đầu, hỏi tiếp "Có nên giết hắn không?"

"A" Tưởng Vận Trúc đầu tiên là sững sờ, tiếp theo vội vàng nói "Không thể giết, ngươi giết hắn, Hàn gia chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ."

Hàn Thánh Vũ là thiên tài võ đạo của Hàn gia, còn là nhân tuyển tốt nhất cho chức vị gia chủ trong tương lai, một khi Lý Phong giết Hàn Thánh Vũ, từ trên xuống dưới nhà họ Hàn nhất định sẽ phát cuồng.

Hai người đã phân ra thắng bại mà vẫn cố tình hạ sát thủ, Hàn gia có lý do giết Lý Phong để báo thù cho Hàn Thánh Vũ.

Huống hồ Lý Phong là vì nàng mới cùng Hàn Thánh Vũ quyết đấu, Hàn Thánh Vũ chết, Hàn gia tất nhiên sẽ giận chó đánh mèo với Tưởng gia, thậm chí sẽ khiến hai đại gia tộc nảy sinh chiến tranh.

Lý Phong gật gật đầu "Cũng đúng."

Thực ra hắn cũng không nhất định phải giết Hàn Thánh Vũ, hai bên không oán không thù.

Đương nhiên, nếu hắn sở hữu thực lực đầy đủ, ví dụ như hắn là cường giả giống như Long đầu, giết Hàn Thánh Vũ cũng chẳng sao, ai còn dám bất mãn?

Ai bất mãn thì cùng giết một lượt là được.

"Vẫn là phải mau chóng tăng thực lực lên. "

Lý Phong siết chặt nắm đấm, âm thầm nói một câu.

Thấy Lý Phong bỏ đi suy nghĩ giết người diệt khẩu, Tưởng Vận Trúc thở phào.

Tiếp theo, Lý Phong nhấc lên đất đá đè thân Hàn Thánh Vũ, lại dùng Cửu Chuyển Thần Châm giúp Hàn Thánh Vũ cầm máu, trị thương.

Đợi Hàn Thánh Vũ hồi tỉnh lại, hắn vô cùng ngạc nhiên nhìn Lý Phong hỏi thăm "Ngươi không giết ta ?"

Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch, cười nói "Ngươi và ta chỉ cần phân ra thắng bại, không cần phân ra sinh tử."

"Đúng vậy, coi như ta thắng, cũng sẽ không giết ngươi."

Hàn Thánh Vũ lắc đầu cười một tiếng, thần sắc có chút ngạo nghễ.

Câu nói này có ý tứ rất đơn giản, hắn sẽ không cảm kích Lý Phong vì Lý Phong không giết hắn.

Hắn là thiên tài võ đạo Hàn gia, là võ si, muốn hắn cảm kích thì Lý Phong chưa đủ tư cách.

Một bên khác Tưởng Mộng Dao nghe mà khó chịu, liền muốn mắng Hàn Thánh Vũ vài câu.

Lúc này Lý Phong lại lộ vẻ đùa cợt nói "A, ngươi nói vậy liền làm ta nhớ tới một câu chuyện xưa."

"Hửm?"

Hàn Thánh Vũ nhíu mày, không hiểu Lý Phong muốn nói gì.

Tưởng Vận Trúc cùng Tưởng Mộng Dao cũng lộ vẻ mặt mờ mịt, bọn họ rõ ràng đang nói chuyện rất bình thường, Lý Phong làm sao lại nhắc tới chuyện xưa, mà chuyện xưa gì?

Thấy hai nàng biểu hiện như thế, Lý Phong liền cười nói "Một vị ký giả phỏng vấn một vị lão bá, nếu như ngươi có 100 mẫu đất, ngươi nguyện ý cho thân thích một nửa không? Lão bá trả lời nguyện ý."

"Ký giả lại hỏi nếu như ngươi có hai căn nhà, ngươi nguyện ý nhường lại một cái cho thân thích ở lại không? Lão bá trả lời nguyện ý."

"Ký giả lại hỏi nếu như ngươi có hai chiếc xe hơi, ngươi nguyện ý tặng một chiếc cho thân thích không? Lão bá vẫn trả lời nguyện ý."

"Ký giả sau cùng hỏi thăm, nếu như ngươi có hai con trâu, ngươi nguyện ý tặng một con cho thân thích không? Các ngươi đoán xem lão bá trả lời thế nào. "

Tưởng Mộng Dao suy nghĩ rồi nói "Khẳng định vẫn là nguyện ý, đất, nhà, xe đều chịu tặng, không có khả năng tiếc một con trâu. "

Một bên khác, Tưởng Vận Trúc nhíu mày, nếu thật sự là như vậy, vấn đề cũng quá đơn giản, Lý Phong cũng không hỏi ba người.

"Hừ, ngươi đến cùng là muốn nói cái gì?"

Hàn Thánh Vũ cũng không đoán được đáp án, nhưng trực giác nói cho hắn biết Lý Phong đang nhằm vào hắn.

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, rồi mới nói "Lão bá trả lời là không nguyện ý, bởi vì hắn thật sự có hai con trâu."

Tưởng Mộng Dao " "

Tưởng Vận Trúc " "

Hàn Thánh Vũ " "

Không có đồ liền nói nguyện ý cho, thật sự có đồ liền không muốn cho.

Lúc này Lý Phong trào phúng nhìn về phía Hàn Thánh Vũ, nói "Cho nên a, chuyện không phát sinh ngươi nói thế nào cũng được, dù sao ai có thể phân biệt lời ngươi nói là thật hay giả? Nhưng nếu thật sự phát sinh, chỉ sợ ngươi sẽ không nghĩ như thế."

Hàn Thánh Vũ chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi dâng lên cổ họng.

Con mẹ nó trực giác quả nhiên không sai, Lý Phong đang nhằm vào hắn.

Càng làm cho Hàn Thánh Vũ phiền muộn là, lời nói của Lý Phong làm hắn không cách nào phản bác.

"Ngươi đến cùng là muốn như thế nào?"

Hàn Thánh Vũ hít sâu, đè xuống tâm tình phiền muộn, hỏi.

"Cũng không có gì to tát, chỉ là hỏi xem ngươi có phục hay không."

Lý Phong nhún nhún vai, sau đó nói.

Hàn Thánh Vũ gắt gao nhìn chằm chằm Lý Phong một hồi, sau một lúc lâu trên mặt lộ ra thần sắc dữ tợn, giận dữ nói "Ta vẫn không muốn tin tưởng đã bị ngươi đánh bại, nếu như ta không nghe lầm, ngươi năm nay mới 23 tuổi đúng không? "

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái "Không sai, làm sao?"

"23 tuổi a" Hàn Thánh Vũ lộ vẻ nhớ lại, lẩm bẩm "Khi ta 23 tuổi, ta mới chỉ là Tông Sư hậu kỳ, buồn cười ta còn tự khoe là võ si, lại thua bởi nam nhân trẻ hơn mình 8 tuổi."

"Cuối cùng ngươi phục hay là không phục?" Tưởng Mộng Dao nghe không hiểu, người này cũng quá quanh co lòng vòng rồi, ăn nói ngay thẳng trước đó đã đi đâu?

Hàn Thánh Vũ há hốc mồm, sau một lúc lâu cắn răng nói "Ta phục, tâm phục khẩu phục."

Nếu như Lý Phong cùng hắn không có chênh lệch nhiều, vậy hắn sẽ chỉ khẩu phục, không phục từ tâm, nhưng Lý Phong quá trẻ tuổi, Lý Phong có tiềm lực lớn hơn hắn nhiều.

Cao ngạo như hắn, ở trước mặt Lý Phong cũng không thể không cúi thấp cái đầu xuống.

"Ngươi phục là được rồi, nhớ kỹ ước định, từ nay về sau không được xuất hiện ở trước mặt Vận Trúc nữa, nếu không phải ta sẽ đánh nát xác ngươi."

Nói xong Lý Phong liền muốn quay người rời đi, nhưng hắn vừa đi ra mấy bước thì đột nhiên dừng lại, quay đầu hỏi thăm "A đúng rồi, cần giúp ngươi gọi xe cứu hộ không? "

Khóe miệng Hàn Thánh Vũ giật một cái, nói "Không cần "

"Rất tốt, hi vọng ngươi không phải chết ở chỗ này." Lý Phong đùa cợt cười một tiếng, mang theo hai mỹ nữ xinh đẹp đi lên xe rời khỏi nơi đây.

Nhìn theo bóng lưng dần xa của Lý Phong, trong mắt Hàn Thánh Vũ bắn ra sát ý mãnh liệt, sau một lúc lâu hắn lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại "Uy, cha, ta bại rồi. "

Sa Thành, trong một biệt thự, phòng khách.

Cha con Tưởng Hạo Thiên dùng sắc mặt nghiêm chỉnh cung kính nói chuyện với một vị trung niên, nếu Lý Phong ở đây thì sẽ nhận ra, người đàn ông tuổi trung niên này chính là Vương Tôn Trọng.

Ba người nói vài câu, sau đó Tưởng Hạo Thiên ôm quyền nói "Vương Tôn tiên sinh, chỉ cần ngài giúp ta đoạt được vị trí gia chủ Tưởng gia, về sau Tưởng gia nhất định sẽ thần phục Vương Tôn gia, giống như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. "

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!