Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 383: CHƯƠNG 383. LẦN ĐẦU CỦA TƯỞNG MỘNG DAO

Tưởng Mộng Dao lúc này mặt đỏ như rặng mây hồng, nhưng nàng đã quyết tâm đêm nay phải bắt lại Lý Phong bằng được. Một tay giơ lên không trung, với thị lực của Siêu Phàm cảnh, Lý Phong rõ ràng nhìn ra bàn tay của nàng đang run rẩy. Thấy vậy, không hiểu sao nội tâm hắn nổi lên cảm giác không đành lòng, mở miệng muốn nói cái gì, thì Tưởng Mộng Dao hít sâu một hơi, một tay vậy mà “bộp” một tiếng bắt lấy tiểu đệ của Lý Phong.

“Hítttttttt.” Bất kì người đàn ông nào bị nữ nhân sờ trúng chỗ đó đều sẽ không chịu được, huống chi Lý Phong không phải người thường, nhu cầu chuyện đó của hắn rất cao, bất kể là Ngụy Băng Khanh, Tống Uyển Quân hay Tô Đồng, nếu 1 chọi 1 thì lần nào cũng là hắn đánh cho các nàng không còn manh giáp. Mà nhị đệ của hắn, thì giống như một con dã thú thức tỉnh, điên cuồng bành trướng, như rắn như rồng.

-Ngươi... ngươi... Chỗ đó của ngươi làm sao lại lớn như vậy?

Đây là lần đầu tiên Tưởng Mộng Dao được chạm vào vật này, mặc dù còn cách hai lớp quần, nhưng nàng có thể cảm thấy sự ấm nóng và cứng rắn của nó, từ khi sinh ra tới giờ, nàng chưa bao giờ gặp thứ gì tương tự, cứ như một cây gậy thịt vậy. Theo bản năng bắt đầu suy nghĩ miên man, thứ quỷ quái này lớn như vậy, cứng rắn như vậy, sao có thể vừa với chỗ đó của mình, chẳng phải là sẽ đau muốn chết?

-Xin lỗi, ta nghĩ lại rồi, hôm nay tha cho ngươi đó, ta về phòng ngủ...

Tưởng Mộng Dao mặt đỏ tai hồng, muốn bò dậy từ người Lý Phong rồi bỏ chạy. Lý Phong nhướng mày, cô nàng bạo lực này nghĩ hay lắm, đốt lửa rồi lại muốn để tiểu gia tự dập tắt, nằm mơ đi. Đồng thời một tay giữ chặt lấy tay nàng, sau đó học theo tư thế cưỡi ngựa lúc nãy của nàng, đè ngửa nàng xuống, miệng thì cười lạnh nói:

-Đêm khuya một khắc giá ngàn vàng, đã tới thì đừng về nữa, không phải lúc nãy ngươi rất to mồm sao, hôm nay để tiểu gia hảo hảo “hầu hạ” ngươi một phen.

-Ngươi...

Tưởng Mộng Dao còn muốn nói cái gì, bờ môi anh đào đã bị miệng Lý Phong chặn lại, là một lão tài xế, hắn biết rất nhiều chiêu trò kích thích nữ nhân, nàng là một hoàng hoa khuê nữ, sao có thể là đối thủ của hắn? Lưỡi hắn nhẹ nhàng tách môi nàng ra, sau đó bắt đầu cuốn lấy cái lưỡi mềm kia. Tưởng Mộng Dao có lòng muốn cựa quậy, tay đẩy Lý Phong ra, nhưng cảm giác sung sướng mới lạ ập đến làm cho nàng không hiểu sao lại thành ôm lấy Lý Phong. Rồi sau một hồi học hỏi, đã bắt đầu vụng về đáp trả... Nàng hôn rất tệ, nút lưỡi mà toàn va vào răng với lợi, nhưng không hiểu sao Lý Phong lại cảm thấy kích thích kì lạ, hơn nữa khi nàng dần thành thục hơn, hắn cảm thấy thật mãn nguyện như thể mình đang dạy bảo học sinh thành tài.

-Lý Phong... ta muốn... cho ta làm nữ nhân của ngươi đi...

Hôn 3,4 phút liên tục làm cho Tưởng Mộng Dao gần như ngạt thở, thừa dịp tách ra, nàng thì thào nói nhỏ, giờ phút này, nàng nào còn bộ dáng của ngày thường, mà chỉ là một cô gái yếu đuối, cả người như nhũn ra, hoàn toàn tựa vào Lý Phong. Nhìn nàng như vậy, Lý Phong thầm giật mình, thật không ngờ cô nàng bạo lực cũng có một mặt như vậy a?

-Ngươi chắc chưa?

-Ta chắc chắn, nhưng ngươi không được ăn xong không nhận nợ.

-Ta là loại người như vậy sao?

Lý Phong trợn mắt, lần đầu bị người khác nghi ngờ nhâm phẩm, lại còn là nữ nhân tương lai của mình, điều này khiến hắn rất buồn bực.

-Này...

-Nói đi, ta đang nghe đây

-Ta biết mình thật là trẻ con khi chen ngang ngươi và dì nhỏ như vậy, nhưng mà ta cũng biết nếu không nhanh lên thì cơ hội sẽ mất đi mãi mãi. Có phải là ta quá ích kỉ không? Làm dì nhỏ giận dữ như vậy...

Lý Phong im lặng, ai cũng có quyền truy cầu hạnh phúc của mình, nàng biết chuyện dì và cháu yêu chung một người rất không thể tưởng tượng nổi, nhưng vẫn quyết định tiến tới, có lẽ người ngoài nghe thấy sẽ mắng chửi hai nàng, nhưng Lý Phong chỉ cảm thấy bội phục, kể cả nam nhân đó không phải mình.

-Sao ngươi không nói gì?

Tưởng Mộng Dao nhìn vào mắt Lý Phong, nội tâm hơi có chút ngượng ngùng, lại có chút sợ Lý Phong coi mình là loại nữ nhân dễ dãi.

-Ta cảm thấy ngươi rất dũng cảm. Được rồi, không cần phải lo lắng gì hết, mọi thứ để ta lo liệu.

Hắn tin tưởng, nhất định sẽ có ngày mình đứng trên đỉnh của võ đạo cùng quyền lực, tới lúc đó, bất kể là ai cũng sẽ không dám dị nghị một lời nào, kẻ nào dám là tự tìm đường chết.

Nói xong không đợi nàng trả lời, hắn cởi bộ đồ trên người xuống, tiểu đệ hùng tráng cũng xuất hiện trong tầm mắt của Tưởng Mộng Dao, dù chỉ thấy cái bóng đen mờ mờ, nhưng vẫn làm cho nàng nhịn không được nhắm hai mắt lại.

-Lưu manh đáng chết!!!!!!

-Sao lại mắng ta lưu manh, nó là hạnh phúc sau này của ngươi a.

Lý Phong cười đê tiện, sau đó bàn tay to bắt lấy tay của Tưởng Mộng Dao, đặt lên tiểu đệ của mình. Cảm giác ấm nóng từ cục gân thịt truyền lại khiến nàng run rẩy cả người, mà khoảnh khắc bàn tay non mềm không xương của nàng chạm tới nhị đệ, Lý Phong cũng run rẩy cả người, hô hấp biến thành dồn dập. Sau đó hắn hơi dùng sức bóp tay nàng, đẩy lên đẩy xuống từng nhịp. Được dạy bảo, một hồi sau Tưởng Mộng Dao đã có thể tự mình quay tay cho Lý Phong, để hắn yên tâm hưởng thụ.

Chỉ là sau 10 phút đồng hồ, tay của Tưởng Mộng Dao đã mỏi nhừ, nhưng cây côn thịt lại ngày càng cứng rắn, nhìn nó vậy mà chĩa thẳng vào mặt mình, mặt nàng đỏ ửng phải nhìn sang chỗ khác, miệng thì mắng:

-Hỗn đản kia, ta mỏi tay rồi, ngươi đã xong chưa a?

-Đương nhiên là chưa, ta đâu có yếu như vậy.

Lý Phong cười hắc hắc, hai người lại trao nhau một nụ hôn nồng nàn, hắn bắt đầu lần mò, cởi sạch đồ trên người Tưởng Mộng Dao xuống. Sau đó một tay nhẹ nhàng trèo lên đỉnh núi, một tay thì xuyên xuống vực sâu, bờ môi vẫn còn đang nấu cháo lưỡi nhiệt tình. 3 chỗ cùng truyền đến cảm xúc dồn dập khiến Tưởng Mộng Dao cứng đờ thân thể, đầu óc không còn biết trời đâu đất đâu, chỉ biết nhắm tịt mắt lại, mặc cho Lý Phong dày vò. Nhất là khi hai ngón tay của Lý Phong nhẹ nhàng chà xát phần mép nơi bí ẩn, cả người nàng run rẩy cả lên, miệng bắt đầu rên rỉ...

-Ưm...

Nước nôi lênh láng...

Lý Phong nuốt nước miếng ực một cái, một đường hôn xuống, từ môi xuống cổ, từ cổ xuống hai hạt đào nơi bầu ngực, từ ngực xuống rốn, cuối cùng chính là huyệt động thần bí. Dường như là nhận ra ý đồ của Lý Phong, Tưởng Mộng Dao vội vàng hô lên:

-Không được, chỗ... chỗ đó bẩn lắm.

Vừa nói nàng vừa theo bản năng khép chặt đôi chân, không cho Lý Phong xuống tiếp, nhưng hắn chỉ cười nhạt một tiếng:

-Ai nói bẩn, ngươi xinh đẹp như vậy, chỗ đó tuyệt đối không thể bẩn được, mà dù có bẩn... thì ta cũng không ngại.

Nói rồi cưỡng ép tách hai chân Tưởng Mộng Dao ra, đầu lưỡi bắt đầu quét hai mép âm hộ theo chiều kim đồng hồ, làm nàng giật mình kêu một tiếng, chỉ biết hai tay che mặt để che giấu sự ngượng ngùng trong nội tâm, ngoài ngượng ngùng còn có cảm động, không ngờ Lý Phong dám làm việc này cho nàng, thật không thể tin nổi. Khi lưỡi Lý Phong đá trúng hột le một cái, hắn chỉ cảm thấy một luồng chất nhờn có mùi ngai ngái bắn ra, nhiều hơn lúc trước mấy lần, còn Tưởng Mộng Dao thì nhịn không được rên lớn một tiếng, hai chân quặp chặt đầu hắn, vậy mà đã lên đỉnh một lần.

Lý Phong nuốt vào bụng toàn bộ số nước nhờn kia, cơn nứng làm cho đầu óc hắn bắt đầu mơ hồ, cầm lấy nhị đệ, nhẹ nhàng chà xát bên ngoài chỗ đó của Tưởng Mộng Dao mấy cái, sau đó bắt đầu tiến vào.

Nhất thời, máu tươi rớt xuống, đỏ thẫm ga giường...

(Khụ khụ, đoạn này viết mất 40 phút, có vẻ chưa hay nhưng lười nên xin dừng chương ở đây, về sau nếu có cảm ngộ mới sẽ thêm thắt tiếp, vì tác giả viết cụt ngủn nên đệ chán quá tự thêm vào, chẳng biết mọi người có thích hay không, nhưng vẫn mong được ủng hộ)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!