Chương 348: Sửa mặt nam nhân
Trong nháy mắt nhìn thấy Liễu Thi Hàm, Lý Phong liền nhớ lại đêm hôm đó giúp nàng châm cứu trị liệu.
Bà dì đến mãnh liệt, cơ thể có mùi thơm trời sinh, dù là giày cao gót đeo lên cũng nhuốm mùi. . . Khí chất của Liễu Thi Hàm khắc sâu vào trí nhớ của Lý Phong.
"Nàng đã tự mình đến đón, vậy nói rõ nàng không xem ta như tên biến thái."
Lý Phong vừa nghĩ tới chuyện mình cầm giày cao gót của nàng ngửi, cuối cùng bị phát hiện, liền không nhịn được mặt đỏ tim run.
"Hô"
Hít sâu một hơi, Lý Phong lôi kéo hành lý đến trước mặt Liễu Thi Hàm, kinh hỉ hỏi: "Liễu tiểu thư, ngươi làm sao lại tự mình đến đây?"
"Thế nào, ngươi không muốn nhìn thấy ta?"
Liễu Thi Hàm giả vờ tức giận hỏi.
"Dĩ nhiên không phải, ta chẳng qua là cảm thấy loại chuyện nhỏ nhặt này không cần Liễu tiểu thư tự mình ra mặt mà thôi."
Lý Phong sờ mũi một cái, cười khổ nói.
Cả nhà Tô Kiếm Nam bị diệt, tập đoàn Tô thị đóng cửa, qua gần ba tháng, tập đoàn Tô thị đã tiến vào giai đoạn tư pháp đấu giá.
Đất trống, nhà xưởng, thiết bị, kỹ thuật,... người nào mua về tập đoàn Tô thị, liền có thể ở trong thời gian ngắn tạo ra một con quái vật kiếm tiền.
Trước khi rời khỏi Hoa Thành, Lý Phong đã cùng Liễu Thi Hàm thương nghị chuyện thu mua tập đoàn Tô thị, Liễu Thi Hàm cũng một mực chú ý việc này.
Sau khi tin tức tập đoàn Tô thị bị đấu giá truyền tới, Liễu Thi Hàm đã gọi cho Lý Phong, Lý Phong lúc này mới tới Hoa Thành.
Lý Phong nói cho Liễu Thi Hàm biết giờ bay, hẹn xong thời gian địa điểm gặp mặt, dự định xuống sân bay sẽ bắt xe chạy tới, không nghĩ tới Liễu Thi Hàm lại tự mình tới đây đón hắn, cái này khiến Lý Phong có chút cảm động.
"Ngươi là lão bản của ta, cấp dưới đón lão bản không phải là chuyện đương nhiên sao?" Liễu Thi Hàm nói một câu mà chính nàng cũng không tin nổi, sau đó thì nói tránh đi: "Xe ta trong bãi đỗ xe, chúng ta ra ngoài nhé."
Tại sao nàng muốn tự mình đến đón Lý Phong? Còn không phải muốn sớm gặp Lý Phong sao. . .
Chỉ là loại lời này nàng làm sao dám nói ra miệng, đành tùy tiện tìm lý do che giấu. . .
Lông mày Lý Phong nhướng lên, luôn cảm thấy Liễu Thi Hàm đang che giấu mình cái gì, có điều hắn cũng không hỏi nhiều nữa, đi theo sau lưng Liễu Thi Hàm ra ngoài.
"Audi A 7? Liễu tiểu thư rất biết chọn xe a."
Được Liễu Thi Hàm dẫn đường, Lý Phong đi tới trước mặt một chiếc Audi A 7, ngay sau đó hai mắt hắn sáng lên, giơ ngón tay cái lên, khen ngợi.
Trong những chiếc xe tầm giá 1 triệu, Lý Phong cảm thấy vẻ ngoài đẹp nhất chính là Audi A 7 cùng Mercedes-Benz CLS.
Đương nhiên, đây chỉ là cái nhìn của riêng Lý Phong, không thể đại biểu cho người khác.
"Ta có biết chọn đến đâu thì cũng phải cảm tạ Lý lão bản sớm trả một năm tiền lương a, không thì ta nào có tiền mua xe?"
Liễu Thi Hàm nửa đùa nửa thật nói.
Lúc trước nàng đáp ứng làm cố vấn pháp luật của Osvili, không được mấy ngày Lý Phong đã chuyển khoản 5 triệu, làm Liễu Thi Hàm rất kinh ngạc.
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, cười khổ nói: "Ngươi vốn đã là lão bản, sẽ thiếu chút tiền này sao? Đừng trêu đùa ta nữa."
Liễu Thi Hàm là ai? Gia gia là hiệu trưởng tiền nhiệm đại học Kinh Thành, học sinh trải rộng thiên hạ, Liễu Thi Hàm lại mở một văn phòng luật, bằng vào quan hệ của gia gia nàng, văn phòng xưa nay không thiếu việc.
Liễu Thi Hàm cũng là một vị phú bà ngầm a, một chiếc xe 1 triệu mà thôi, sao nàng có thể không mua nổi?
"So với ngươi thì ta nào phải lão bản gì."
Liễu Thi Hàm thổi phồng lẫn nhau với Lý Phong một hồi, liền muốn mở cửa lên xe.
Đúng lúc này, một chiếc Rolls-Royce Phantom chạy đến trước mặt Audi A 7, ngăn trở đường đi của A 7.
Liễu Thi Hàm cùng Lý Phong cùng nhau dừng bước, quay người nhìn lại.
Đúng lúc này, cửa kính xe kia hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt tuấn tú: "Thi Hàm, thật sự là ngươi? Ta còn tưởng là nhận lầm người cơ!"
Liễu Thi Hàm đầu tiên là sững sờ, tiếp theo không xác định hỏi: "Ngươi là?"
Thanh âm này cho nàng một loại cảm giác quen thuộc, nhưng nàng suy nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra mình gặp gương mặt này bao giờ, cho nên rất mê man.
Nhìn thấy khuôn mặt này, Lý Phong cũng có chút sững sờ.
Nam nhân này tóc vàng, phần mái tách ra hai bên.
Dưới tóc mái là một khuôn mặt tinh xảo đến mức có chút quá phận, mày liễu, mắt to, mặt trái xoan, sống mũi cao, da thịt trắng non, vô cùng mịn màng, bờ môi mũm mĩm hồng hồng, hai hàng hàm răng đều như đồ sứ.
Giá trị nhan sắc bậc này, cho dù đặt trong làng giải trí Hoa Hạ cũng có thể xếp vào ba vị trí đầu.
Nếu không phải trên cổ hắn có yết hầu, Lý Phong đã nghĩ lầm người anh em này là nữ nhân!
"Ta là Kim Tú Triết a, ngươi không biết ta sao?"
Kim Tú Triết đi xuống xe, hưng phấn nói.
"Kim. . . Kim Tú Triết?" Liễu Thi Hàm lộ vẻ không dám tin: "Không thể nào, ngươi làm sao có thể là Kim Tú Triết, ngươi và Kim Tú Triết không có chút nào. . . Không đúng, cái thanh âm này đúng là của Kim Tú Triết, thế nhưng khuôn mặt này. . ."
"Khụ khụ." Lúc này Lý Phong vội ho một tiếng, dán sát tai Liễu Thi Hàm nói: "Phẫu thuật thẩm mỹ, sửa mặt."
Từ mấy điểm kia là có thể phán đoán ra, Kim Tú Triết có tám thành đã đi tới H quốc để phẫu thuật.
Ngành nghề phẫu thuật ở H quốc vô cùng phát triển, Liễu Thi Hàm nhận biết Kim Tú Triết, nhưng lại không nhận ra gương mặt này, vậy chứng tỏ Kim Tú Triết đã đi phẫu thuật sửa mặt.
Liễu Thi Hàm đầu tiên là rất ngạc nhiên, tiếp theo mới bừng tỉnh đại ngộ.
Nàng làm sao lại không nghĩ tới phương diện này a!
"Vị tiên sinh này là?" Kim Tú Triết nhìn sang Lý Phong, trong mắt lóe lên một vệt hàn quang.
Người sửa mặt bình thường đều chán ghét người khác vạch trần mình, Lý Phong không chỉ ở trước mặt vạch trần hắn, còn đi lại gần với Liễu Thi Hàm như vậy, điều này làm cho Kim Tú Triết rất khó chịu.
"Lý Phong, bằng hữu của Liễu tiểu thư." Lý Phong thoải mái vươn tay ra nói.
Trong mắt Kim Tú Triết lóe lên vẻ khinh miệt, nhẹ nhàng bắt tay với Lý Phong rồi nhanh chóng rụt về: "Ta là bạn thời đại học của Thi Hàm, ta cùng Thi Hàm đã nhiều năm không gặp, muốn nói mấy câu với Thi Hàm, ngươi có thể cho chúng ta không gian riêng không? Cảm ơn trước."
Lời này của Kim Tú Triết nghe qua rất khách khí, nhưng lại cho người ta một loại cảm giác cao cao tại thượng.
"Cái này thì phải hỏi ý kiến của Liễu tiểu thư."
Lý Phong còn chưa rõ ràng lắm quan hệ giữa Liễu Thi Hàm cùng Kim Tú Triết, nên đá quả bóng này lại cho Liễu Thi Hàm.
"Kim học trưởng, Lý Phong là bằng hữu rất tốt của ta, có lời gì chúng ta đều có thể nói ở trước mặt Lý Phong."
Đôi mi thanh tú của Liễu Thi Hàm hơi nhíu lại, ngữ khí khá bình thản.
Khi nàng học năm đầu tiên ở đại học Kinh Thành, Kim Tú Triết vừa lúc tới đại học Kinh Thành làm học sinh trao đổi kì hạn năm năm.
Một lần ngẫu nhiên, Kim Tú Triết gặp được Thi Hàm, bị kinh diễm bởi vẻ đẹp của nàng nên hắn liền khởi xướng thế tiến công mãnh liệt với Liễu Thi Hàm.
Chỉ tiếc khi đó tướng mạo của Kim Tú Triết có chút kém cỏi, lại thêm Kim Tú Triết ỷ vào mình là người thừa kế của tập đoàn tài chính A Dương, một trong bốn đại tập đoàn của H quốc, tính cách cao ngạo, căn bản không chiếm được hảo cảm của Liễu Thi Hàm.
Tập đoàn tài chính A Dương ở H quốc chiếm thị phần cực lớn về mảng đồ trang điểm hóa trang, dù là đặt trong thế giới, cũng có thể đứng vào mười vị trí đầu.
Về sau Kim Tú Triết trở lại H quốc, hai người đoạn tuyệt liên hệ, không nghĩ tới hôm nay vậy mà gặp lại ở chỗ này.
"Bằng hữu rất tốt?" Kim Tú Triết nhíu mày, tiếp theo bật cười lớn nói: "Nếu ngươi đã là bằng hữu của Thi Hàm, vậy cũng chính là bằng hữu của Kim Tú Triết ta, vì chúc mừng lần gặp gỡ này, để ta làm chủ, mời các ngươi ăn cơm, được chứ?"