Chương 380: Giết Kim Tú Triết!
"Ừng ực "
Kim Tú Triết nuốt ngụm nước bọt, hai mắt tuôn ra tham lam nồng đậm.
Dược hiệu của thuốc đã bắt đầu tới giai đoạn mạnh nhất, Liễu Thi Hàm cũng từ ngọc nữ thanh thuần biến thành dâm phụ, nếu như hắn ở bên cạnh Liễu Thi Hàm thì có thể cẩn thận thưởng thức mị thái của nàng.
Chỉ tiếc cách quá xa, cảnh đẹp này hắn không có phúc thưởng thức.
"Kim Tú Triết, ngươi biết không. . ."
Đúng lúc này, giọng nói âm lãnh của Lý Phong giống như gió thổi tới từ 9 tầng địa ngục vang lên bên tai Kim Tú Triết.
Kim Tú Triết rùng mình một cái, run giọng hỏi:
“Lý Phong, có gì từ từ nói a.”
"Tại thời điểm ngươi hạ dược Thi Hàm, vận mệnh của ngươi đã được quyết định."
Nói xong, Lý Phong lạnh lùng nhìn về phía Kim Tú Triết.
Bị ánh mắt của Lý Phong liếc tới, thân thể Kim Tú Triết liền run lên, cảm giác như rơi vào hầm băng!
Đây là ánh mắt gì? Băng lãnh, vô tình, sát ý cuồng bạo, tựa như một hắc động lạnh lẽo, muốn cắn nuốt vạn vật thế gian!
"Không. . . Đừng giết ta, ta có thể cho ngươi tiền, một tỷ, 11 tỷ, chỉ cần ngươi tha ta, ta đều có thể cho ngươi."
Kim Tú Triết chỉ cảm thấy mỗi cái tế bào trên thân thể đều đang run rẩy, hắn không có dũng khí chạy trốn, cũng không còn khí lực chạy trốn, chỉ biết quỳ xuống đất cầu xin tha thứ!
Làm người ai chẳng ưa thích tiền tài. Một nữ nhân mà thôi, chẳng lẽ so với 1 tỷ 10 tỷ Hoa Hạ tệ còn trọng yếu hơn?
"Ngu ngốc." Lý Phong lắc đầu, đùa cợt nói: "Ngươi cảm thấy ta thèm chút tiền ấy của ngươi? Đừng nói nhảm nữa, an tâm chịu chết đi."
Đang nói chuyện Lý Phong vẫy tay một cái, một cái long trảo khổng lồ đột nhiên xuất hiện.
"Không, ngươi không thể giết ta, ta là người thừa kế tập đoàn tài chính A Dương, ta tới Hoa Hạ để đầu tư, ngươi giết ta là muốn làm hai nước xảy ra chiến tranh!"
Kim Tú Triết vừa lùi về sau vừa lớn tiếng gào rú.
"Ngươi hình như đã quá đề cao bản thân rồi, và cũng đề cao luôn cả quốc gia các ngươi. Trong mắt ta, ngươi chỉ là đồ bỏ đi, so với Hoa Hạ, H quốc chỉ là một nơi chật hẹp nhỏ bé."
Lý Phong đùa cợt cười một tiếng, long trảo chậm rãi tới gần Kim Tú Triết.
Giết người chỉ là chuyện trong nháy mắt, cho nên hắn muốn làm cho Kim Tú Triết trải nghiệm cảm giác tuyệt vọng khiếp sợ nhất, sau khi đã nhận hết những đợt tra tấn tinh thần, hắn sẽ sử dụng tư thái không gì cản nổi, nghiền chết Kim Tú Triết như nghiền chết một con kiến!
"Ngươi. . . Ngươi không được qua đây, không được qua đây! ! !"
Kim Tú Triết triệt để tuyệt vọng, muốn trốn về nơi xa.
Chỉ là hắn vốn đang vô cùng sợ hãi, hai chân run lên, chạy mấy bước đã ngã lộn cổ, căn bản chạy không nhanh, huống chi tốc độ của Lý Phong nhanh hơn hắn không biết bao nhiêu lần, Kim Tú Triết thủy chung vẫn nằm trong tầm ngắm của Thám Vân Thủ.
Giờ khắc này, Kim Tú Triết hối hận không gì sánh được, hắn không nên cuồng ngạo như vậy, không nên xem thường Lý Phong, lại càng không nên sinh ra tà niệm với Liễu Thi Hàm.
Hắn còn có rất nhiều vinh hoa phú quý để hưởng thụ, hắn ở H quốc còn có rất nhiều nữ nhân, hắn còn trẻ, hắn không thể chết a!
Đúng lúc này, tiếng rên rỉ của Liễu Thi Hàm càng thêm mãnh liệt hơn, làm Lý Phong cũng nhịn không được rung động trong lòng.
"Không thể kéo dài nữa."
Lý Phong thở dài, tay phải đánh ra, long trảo bỗng nhiên ập tới phía trước, trong nháy mắt đã chộp trúng Kim Tú Triết.
"Muốn trách, thì phải trách ngươi đã chọc phải người không nên chọc vào."
Sau khi nói xong, Lý Phong hung hăng nắm chặt tay phải.
"Phốc "
Áp lực khủng bố ập tới, thân thể của Kim Tú Triết cấp tốc bị bóp nát thành bánh thịt, máu tươi rơi lả tả trên đất, tựa như một trận mưa máu!
Một trong những người thừa kế của tập đoàn A Dương tới từ H quốc, Kim Tú Triết —— chết!
Lý Phong tiện tay ném đống huyết nhục sang một bên, triệt tiêu Thám Vân Thủ rồi lắc mình một cái đi tới trước mặt Liễu Thi Hàm.
Chỉ thấy y phục Liễu Thi Hàm đã bị xé tơi tả, rách rưới như ăn mày, mảng lớn xuân quang lộ ra ngoài, hai tay không ngừng sờ loạn.
Đồng thời, khuôn mặt Liễu Thi Hàm cũng kiều mị đến cực điểm, âm thanh càng là làm cho người nghe phải thú huyết sôi trào.
"Thi Hàm, ngươi đừng sợ, ta cho ngươi ăn giải dược."
Lý Phong tiêu 1000 điểm tích lũy để mua giải dược trong khu mua sắm hệ thống, cúi người muốn đưa vào trong miệng Liễu Thi Hàm.
"Thi Hàm, ngươi tỉnh táo một. . . Ngô!"
Một làn gió thơm đập vào mặt, miệng Lý Phong đã bị một đôi môi đỏ chặn lại.
Cảm giác ngọt ngào mềm mại đánh tới, Lý Phong tựa như được ăn mỹ vị ngon nhất trên đời, vị giác muốn nổ tung!
"Muốn, ta muốn. . ."
Liễu Thi Hàm không có kinh nghiệm ở phương diện này, chỉ biết tuân theo bản năng hô lên hai chữ này.
Ngay tại thời điểm Lý Phong muốn vứt bỏ hết thảy hưởng thụ niềm vui thú nhục dục với Liễu Thi Hàm, chút lí trí còn sót lại ở trong đầu Lý Phong hô lớn: "Ngừng, ngươi không thể làm như vậy, nếu ngươi làm như vậy thì ngươi và Kim Tú Triết có gì khác biệt?"
Không nói tới chuyện Liễu Thi Hàm có hảo cảm với Lý Phong hay không, cho dù có, bọn họ cũng không phải người yêu, Lý Phong mà làm thật, vậy chính là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, hành động này đáng để vạn người phỉ nhổ!
Nếu như Liễu Thi Hàm tỉnh lại biết chuyện sẽ nghĩ như thế nào?
Nghĩ tới đây, Lý Phong liền hoảng sợ, tiếp theo dùng hết lực khí toàn thân ngăn chặn xúc động tâm lí, nhẹ nhàng đẩy Liễu Thi Hàm ra, đưa vào miệng nàng giải dược.
Không hổ là đồ xuất ra từ hệ thống, sau khi Lý Phong dùng chân khí đẩy mạnh dược hiệu tỏa ra khắp người Liễu Thi Hàm, rất nhanh màu đỏ bừng trên khuôn mặt Liễu Thi Hàm đã biến mất, thân thể cũng không còn nóng hổi như trước.
Dần dần, Liễu Thi Hàm buông lỏng, không đòi ôm Lý Phong nữa, hô hấp cũng biến thành vững vàng.
"Hô, may mà ta nhịn xuống được."
Lý Phong nhẹ nhàng đặt Liễu Thi Hàm ở dưới mặt đất, cái trán đã đổ đầy mồ hôi, vừa rồi trong hơn một phút đồng hồ ngắn ngủi, cả người Lý Phong đã ướt đẫm mồ hôi, cảm giác so với lúc chiến đấu cùng Kim Hiền Thân còn mệt mỏi hơn.
"Thừa dịp nàng chưa tỉnh lại, ta phải tìm cho nàng một bộ y phục."
Nhìn Liễu Thi Hàm mặc quần áo rách rưới, Lý Phong cảm thấy có chút đau lòng, vội vàng tìm trong ba lô, lấy ra một cái áo khoác của mình, muốn giúp Liễu Thi Hàm che lại thân thể.
Đúng lúc này, Liễu Thi Hàm đột nhiên mở hai mắt ra.
Bốn mắt nhìn nhau, hai tay Lý Phong nhất thời dừng ở giữa không trung.
"Lý Phong? Ngươi. . . Ngươi tại sao lại ở chỗ này?"
Không biết qua bao lâu, Liễu Thi Hàm mới mờ mịt hỏi.
Liễu Thi Hàm chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, hoàn toàn không nhớ nổi vì sao mình lại nằm trên mặt đất, càng nghĩ không ra vì sao Lý Phong lại ở trước mắt mình.
"Cái này. . . Nói ra rất dài dòng." Lý Phong cười khổ một tiếng, không biết làm như thế nào để giải thích vấn đề này.
Đúng lúc này, gió đêm thổi tới, quét qua thân thể Liễu Thi Hàm.
"Lạnh quá!"
Liễu Thi Hàm không nhịn được ôm lấy hai vai, ngay sau đó nàng liền phát hiện không thích hợp, vội vàng ngồi dậy cúi đầu nhìn xuống.
"A! Ta. . . Y phục của ta!"
Liễu Thi Hàm lúc này mới phát hiện y phục đã rách rưới không còn bộ dáng gì, mảng lớn xuân quang lộ ra ngoài!
Lý Phong lại nhìn hết người nàng một lần nữa, đúng không? !