Chương 389: Nếu là hắn Lý Phong, ta thì theo cái này nhảy đi xuống!
"Hồng hộc" "Hồng hộc "
Vương Hải một đường chạy tới trước mặt Tống Uyển Quân, dừng bước lại hai tay liền vịn đầu gối thở hồng hộc.
Vương Hải đã vào tuổi trung niên, lại bị tửu sắc làm hao mòn, mới chạy một đoạn đường ngắn đã có chút thở không nổi, bất quá có thể gặp Tống Uyển Quân, hết thảy đều đáng giá!
"Mỹ. . . Mỹ nữ, các ngươi sao. . . Làm sao không chờ ta một chút a."
Vương Hải cười khổ nói.
"Đại thúc, ngươi thật sự muốn đi theo chúng ta?"
Tống Uyển Quân phì cười, vốn nàng nghĩ làm Vương Hải tổn thất 60 ngàn, sự tình có thể bỏ qua, chưa không ngờ tặc tâm Vương Hải chưa chết, vẫn muốn đi theo, sợ rằng kết cục của hắn sẽ rất thê thảm a.
Bởi vì. . . Nàng đã cảm giác được Lý Phong thật sự tức giận rồi.
"Không phải chứ. . . Mỹ nữ, ngươi nói vậy làm ta rất thương tâm, ta thật sự muốn kết giao bằng hữu với các ngươi a."
Vương Hải rốt cục thở ra hơi, lấy từ trong ngực một tấm card thiếp vàng đưa tới trước mặt Tống Uyển Quân, ngạo nghễ nói: "Ta tên Vương Hải, là tổng giám đốc tập đoàn Đại Vượng, đây là danh thiếp của ta."
Tống Uyển Quân duỗi ra ngón tay ngọc, nhẹ nhàng kẹp lấy danh thiếp, giống như cười mà không phải cười hỏi: "Tập đoàn Đại Vượng a, hình như quy mô rất lớn thì phải?"
Vương Hải khoát khoát tay: "Khụ khụ, không lớn, tư sản chỉ chừng hơn 20 tỷ mà thôi, cổ phần của ta là 51%, là người khống chế tuyệt đối tập đoàn Đại Vượng."
Vương Hải tuy lời nói khiêm tốn, nhưng vẻ đắc ý trong mắt của hắn không hề ẩn tàng, nam nhân sở hữu gia sản 10 tỷ, ở toàn bộ Hoa Hạ có bao nhiêu người?
Đối diện, Lý Phong đồng ý gật đầu: "Ngô, mới chỉ hơn 20 tỷ, quy mô xác thực không tính là lớn."
Hắn từng nghe nói về tập đoàn Đại Vượng, là một nhà máy điện tử phi thường nổi danh ở Hoa Thành.
Vương Hải: "? ? ?"
Lão tử chỉ là khiêm tốn một chút mà thôi, con mẹ nó ngươi còn tưởng thật? Đến cả hai tấm vé tàu 30 ngàn ngươi cũng không nỡ mua mà còn dám ăn nói ngông cuồng!
"Xác thực không lớn, so với Osvili còn kém xa." Tống Uyển Quân cũng lắc đầu nói.
Khóe miệng Vương Hải giật một cái, cười khổ nói: "Mỹ nữ, ngươi nói như vậy rõ ràng là không giảng đạo lý a?"
"Chẳng lẽ ta nói sai?" Tống Uyển Quân làm bộ không hiểu hỏi.
Vương Hải lắc đầu: "Ngươi nói đương nhiên không sai, Osvili vừa mới dùng 60 tỷ mua lại tập đoàn Tô thị, vô luận là tiềm lực hay là khả năng tài chính, tập đoàn Đại Vượng đều không sánh bằng Osvili."
"Bất quá Osvili không có quan hệ gì với các ngươi, các ngươi mang Osvili ra so với ta thì rất không có đạo lý a?"
"Ai nói không quan hệ." Tống Uyển Quân cười một tiếng, chỉ vào Lý Phong nói : "Hắn chính là ông chủ của Osvili a."
Vương Hải đầu tiên là sững sờ, tiếp theo cười to nói: "Mỹ nữ, ngươi đang cố ý đùa ta sao, nếu hắn là ông chủ của Osvili, vậy ta chính là ông chủ của Apple."
Tống Uyển Quân cũng cười, đùa cợt nói: "Vì sao ngươi cảm thấy hắn không phải ông chủ Osvili?"
Bây giờ nói thật lại không ai tin, nói dối thì được rất nhiều người tin, đúng là quái gở.
Vương Hải cười một tiếng: "Bởi vì hắn lái xe biển số Kinh Thành, theo ta được biết, Lý Phong là người địa phương Hoa Thành, lập nghiệp ở Minh Châu, không có quan hệ với Kinh Thành."
"Một điểm nữa là. . . Hắn đến cả hai tấm vé tàu 30 ngàn cũng không nỡ mua, chẳng lẽ ông chủ Osvili không có chút tiền lẻ này?"
Tống Uyển Quân: "? ? ?"
Khoan hãy nói, Vương Hải phân tích xác thực rất có đạo lý, trên mặt Lý Phong không viết dòng chữ "Ta là ông chủ của Osvili ", Vương Hải không tin xác thực có thể thông cảm được.
"Đại đệ đệ, mang CMND không?" Tống Uyển Quân nhìn Lý Phong hỏi.
Lý Phong cũng lười hỏi lại, trực tiếp móc ra đặt vào tay nàng.
"Thấy rõ chưa, Lý Phong, người Hoa Thành." Tống Uyển Quân đưa CMND của Lý Phong tới trước mặt Vương Hải, sau đó hỏi: "Hiện tại ngươi đã tin tưởng hắn là Lý Phong chưa?"
Vương Hải nhìn chằm chằm CMND rất lâu, sau cùng lộ sắc quái dị nói : "Ta hình như đã minh bạch lí do ngươi đi cùng với hắn."
Tống Uyển Quân cùng Lý Phong hai mặt nhìn nhau, người này làm sao vậy, bộ não không được bình thường a?
Tống Uyển Quân nhíu mày: "Vì sao?"
Vương Hải hít sâu một hơi, lộ sắc mặt khó coi nói: "Bởi vì hắn nói mình là ông chủ Osvili, cho nên ngươi mới ở cùng hắn, đúng không?"
Tống Uyển Quân lắc đầu: "Sai, nguyên nhân ta ở cùng với Lý Phong chỉ có một —— hắn là Lý Phong, chỉ thế thôi."
Tống Uyển Quân muốn biểu đạt nàng ưa thích Lý Phong, chứ không phải bởi vì thân phận của Lý Phong.
Cho dù Lý Phong không phải ông chủ của Osvili, nàng cũng vẫn ưa thích Lý Phong.
Nhưng Vương Hải lại hiểu sai, Lý Phong là ai? Ông chủ của Osvili, phú hào trẻ tuổi gia sản mấy chục tỷ, tương lai có hi vọng trèo lên đỉnh bảng xếp hàng phú hào Hoa Hạ.
Tống Uyển Quân bởi vì duyên cớ này mới ưa thích Lý Phong!
"Mỹ nữ, ngươi bị hắn lừa gạt rồi." Vương Hải thở dài, đau lòng nhức óc nói: "Hắn chỉ là làm CMND giả mà thôi, giả mạo Lý Phong để lừa gạt những nữ nhân vô tri như ngươi a!"
Tống Uyển Quân cùng Lý Phong đều bị Vương Hải làm cho nhíu mày tức giận, người anh em này sức tưởng tượng quá phong phú, không đi viết tiểu thuyết đúng là đáng tiếc!
"Mỹ nữ, ngươi đừng cười a." Vương Hải nói: "Ta hỏi ngươi, hắn có dùng lí do mua cổ phần hoặc là đầu tư, để ngươi bơm tiền sang không?"
"Ừm?" Lông mày Tống Uyển Quân nhướng lên một cái, kinh nghi bất định nói : "Có a, hắn nói ta đưa 10 triệu để mua lại 10 phần trăm cổ phần Osvili."
Lúc trước vì lôi kéo Ngụy Băng Khanh gia nhập, Lý Phong đã nói Ngụy Băng Khanh bỏ ra 10 triệu, vì công bằng, Lý Phong cũng để Tô Đồng, Tống Uyển Quân cũng bỏ vào 10 triệu, ba nàng đều chiếm hữu 10 phần trăm cổ phần Osvili.
"Đùng "
Vương Hải ra sức đập bàn, sắc mặt đỏ lên nói: "Vậy là đúng rồi! Ngươi suy nghĩ một chút, giá trị của Osvili là bao nhiêu, 10 triệu làm sao có thể mua được 10 phần trăm cổ phần của Osvili?"
"Còn nữa, ta trước đó đã từng đề cập, nếu như hắn thật sự là ông chủ Osvili, sẽ không nỡ mua hai tấm vé tàu 30 ngàn sao?"
"Cho nên ngươi khẳng định đã bị hắn lừa gạt, may mắn để ta gặp phải, nếu không thì không biết ngươi còn bị hắn lừa gạt tới khi nào!"
"Đến đây, ca ca giúp ngươi báo cảnh sát, 10 triệu của ngươi nói không chừng còn có thể lấy về!"
Sau khi nói xong, Vương Hải liền muốn đi kéo Tống Uyển Quân đến phía sau mình.
"Đùng "
Lý Phong bắt lấy cổ tay Vương Hải, cười lạnh nói: "Cho ngươi 3 giây để biến mất trước mắt ta, bằng không hậu quả tự chịu."
"Ha ha, một tên tiểu lừa đảo cũng dám uy hiếp ta? Ngươi có tin ta gọi một cuộc điện thoại là ngươi sẽ không rời được Hoa Thành không?" Vương Hải cười, một tên lừa gạt dám động thủ với phú hào 10 tỷ như hắn? Thật sự là không biết sống chết.
Lý Phong cũng cười: "Ngươi không thử nghĩ xem, nếu như ta thật sự là ông chủ của Osvili, ngươi chẳng phải là tự mình đánh mặt mình?"
"Ha ha, nếu như ngươi thật sự là ông chủ Osvili, ta sẽ nhảy xuống khỏi chỗ này!"
Vương Hải vừa dứt lời, sau lưng đã có một tiếng kinh hô truyền đến: "Lý tổng, ngài sao lại ở chỗ này?"
Vương Hải vội vàng quay đầu nhìn lại, liền thấy một vị trung niên nam tử đang bước nhanh tới chỗ này, sau lưng người đàn ông trung niên này, còn có mấy nam nữ đi theo.
Người đàn ông trung niên này không phải ai khác, chính là Quách Quân!
Mà mấy người nam nữ sau lưng Quách Quân, cũng đều là mấy lão tổng gia sản giàu có, bên trong đó có cả lão tổng Trương Khôn của công ty bất động sản Hoa Thành!
Nhất thời Vương Hải biến sắc, hoảng sợ nói: "Quách tổng, ngài nhận biết tên lừa gạt này?"
"Tên lừa gạt?" Quách Quân đầu tiên là sững sờ, tiếp theo lộ sắc mặt khó coi nói : "Vương tổng, xin chú ý ngôn ngữ của ngươi, hắn là ông chủ của Osvili —— Lý Phong!"
Vương Hải: "? ? ?"