Chương 392: Lừa tài gạt sắc
Đôi nam nữ trẻ tuổi mới xuất hiện, hệ thống đã nhắc nhở, chẳng lẽ tên lừa đảo là một trong hai người này?
Mang theo nghi hoặc, Lý Phong trực tiếp tiêu hao 100 điểm tích lũy khóa chặt tên lừa đảo.
"Đinh, khóa chặt thành công."
Sau khi hệ thống nhắc nhở, trong đầu Lý Phong xuất hiện một cái tiểu địa đồ, trong đó có thật nhiều điểm màu lục, mỗi cái điểm màu lục đều đại biểu cho những người ở gần mười mét quanh hắn.
Duy chỉ có một điểm là màu đỏ, hơn nữa kiểm tra một phen về sau, Lý Phong phán đoán ra điểm đỏ đại biểu cho nam tử trẻ tuổi vừa chiếm chỗ của mình!
Chẳng lẽ. . . Nam tử trẻ tuổi này chính là kẻ lừa gạt Uyển Quân?
Nghĩ tới đây, Lý Phong quan sát tỉ mỉ hai người, nữ khoảng chừng hai mươi, tóc uốn nhộm đỏ, mặt trái xoan, da thịt rất trắng.
Mắt hai mí, khóe mắt căng tràn, sống mũi rất cao, cái cằm rất nhọn, bờ môi có chút mỏng. . . Gương mặt này hiển nhiên đã từng phẫu thuật nát bét không thể nghi ngờ.
Chỉ bất quá làm Lý Phong nghi hoặc là, hắn luôn cảm thấy gương mặt này có chút quen mắt, nhưng lại nhất thời nhớ không nổi từng thấy ở đâu.
Còn tên nam tử kia, xem ra cũng chừng hai mươi, mặc một thân âu phục Armani màu trắng, đeo chiếc đồng hồ có vẻ ngoài xa xỉ.
Giờ phút này, hai người ngồi xuống liền nói chuyện với nhau, thoạt nhìn giống như một đôi nam nữ đang trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt.
Nam tử nắm chặt tay ngọc của nữ nhân kia, thâm tình nói: "A Tình, ngươi biết không, ngươi là cô gái đáng yêu nhất ta từng gặp được, gặp được ngươi, ta có một loại cảm giác giống như vận mệnh sắp đặt."
"A Quang, ngươi nói vậy làm người ta rất thẹn thùng~" Khuôn mặt cô gái phẫu thuật đỏ lên, thẹn thùng cúi đầu.
"A Tình, ta nói đều là thật a, chờ trở lại Loan đảo, ta sẽ nói với cha, mau chóng cưới ngươi về." Nam tử ôn nhu nói.
Cô gái sửa mặt ngẩng đầu lên, kinh hỉ nói: "Thật sao A Quang, nhưng như vậy hình như có chút nhanh a, còn nữa. . . Hà gia các ngươi là đại gia tộc Loan đảo, cha ngươi có thể tiếp nhận cô gái bình thường như ta sao?"
"A Tình, trước đây thật lâu cha đã nói cho ta biết, hôn sự của ta thì tự ta có thể làm chủ, cho nên không có vấn đề gì, tin tưởng ta, A Tình!" Nam tử lộ vẻ mặt thâm tình nói.
Một bên khác, Lý Phong cùng Tống Uyển Quân hai mặt nhìn nhau.
Nếu như Lý Phong không có hệ thống, khẳng định sẽ nghĩ hai người này muốn đưa vở kịch Vương tử cùng cô bé lọ lem ra ngoài đời thật, chỉ tiếc. . .
Lý Phong nhếch miệng lên cười trào phúng, tiến lên trước một bước nói: "Vị trí này là ta phát hiện ra trước, phiền hai vị nhường lại."
Vốn Lý Phong đã khó chịu vì bị cướp chỗ ngồi, hiện tại lại biết nam tử này lừa gạt Tống Uyển Quân, không giáo huấn một trận thì hắn rất khó chịu.
Nam tử quay đầu nhìn Lý Phong một chút, đùa cợt nói: "Ngươi đang nói gì vậy, vị trí này rõ ràng là chúng ta ngồi xuống trước."
Sau khi nói xong, hắn lại nhìn Tống Uyển Quân, nhất thời trên mặt lộ ra kinh diễm cùng tham lam, có điều rất nhanh ánh mắt đã khôi phục thư thái.
Lý Phong giống như cười mà không phải cười nói: "Thật sao? Nhưng ta nhớ vừa rồi là chúng ta đi ở phía trước, các ngươi đột nhiên từ phía sau vượt qua."
"Đúng vậy a, nhưng mà ngươi muốn nói cái gì ?" Nam tử cười.
Lý Phong nhún nhún vai, nghiền ngẫm nói: "Ta muốn nói. . . Vị trí này vốn nên thuộc về chúng ta, lại bị các ngươi cướp đi."
Nam tử nhíu mày, trên mặt lóe lên vẻ không kiên nhẫn.
Nữ tử sửa mặt không vui: "Uy, ngươi có nói đạo lý hay không a, vị trí đương nhiên là người nào ngồi xuống trước mới tính. . . A, ngươi là nhân viên bán hàng công ty quảng cáo Minh Nguyệt . . . Lý Phong?"
Lý Phong nhíu mày, trước đó hắn đã cảm thấy nữ tử này có chút quen mắt, bây giờ đối phương liếc mắt nhận ra hắn, vậy đã nói rõ hai người trước đó xác thực từng gặp mặt.
"Chờ một chút, ta nhớ rồi!"
Hai mắt Lý Phong sáng lên, rốt cục nhớ ra nữ nhân này là ai.
Khi hắn còn làm ở công ty quảng cáo Minh Nguyệt, từng gặp mặt một đại biểu đại công ty khác, nữ tử này chính là đại biểu công ty đó, tên là Triệu Tình.
Lúc trước Lý Phong vì một tờ hợp đồng đó mà phấn đấu hơn hai tháng, không ít lần bị Triệu Tình khinh thường nói móc.
Về sau Triệu Tình ám chỉ Lý Phong cho nàng tiền hoa hồng, vốn đây là quy tắc ngầm trong ngành nghề, Lý Phong cũng sớm chuẩn bị tốt tiền hoa hồng, nhưng Triệu Tình quá tham lam, Lý Phong dù dốc hết vốn liếng cho Triệu Tình cũng không đủ, sau cùng không thể kí xuống hợp đồng này.
Bất quá khi đó tướng mạo Triệu Tình rất phổ thông, ngực cũng chỉ là A- , hiện tại không chỉ khuôn mặt xinh đẹp, ngực cũng biến thành D-.
Nếu không phải âm thanh của Triệu Tình làm Lý Phong nhớ lại, Lý Phong thật đúng là không nhận ra nàng!
"Ta còn tưởng là ai , hóa ra là Triệu chủ quản." Lý Phong phun ra một ngụm trọc khí, cười nói.
"Hừ, ngươi đã nhớ rõ ta là ai thì mau đi nhanh lên, không nên quấy rầy ta cùng bạn trai hẹn hò." Triệu Tình cực kì cao ngạo phất phất tay, tựa như đuổi một con ruồi.
Lông mày nam tử nhướng lên một cái, sắc mặt có chút biến hóa: "A Tình, ngươi biết hắn?"
Triệu Tình thay đổi thành bộ dáng điềm đạm đáng yêu nói : "Ừm, hắn từng đến công ty của chúng ta chào hàng, bất quá năng lực nghiệp vụ rất kém cỏi, bị ta cự tuyệt, chúng ta không cần phản ứng lại hắn."
"Thì ra là thế." Trong mắt nam tử lóe lên một tia kinh ngạc cùng khinh miệt, như có điều suy nghĩ nhìn sang Tống Uyển Quân một chút, sau đó quay đầu đối thoại với Triệu Tình.
"Ta nói. . ." Tống Uyển Quân không nhịn được, liền muốn thay Lý Phong xuất thủ giáo huấn đôi cẩu nam nữ này.
"Uyển Quân, giao cho ta." Lý Phong liền vội vàng kéo tay Tống Uyển Quân, quay đầu nói : "Triệu Tình, vận khí không tệ a, vậy mà câu được một phú nhị đại."
Triệu Tình đã làm ra bộ dáng cao ngạo, vậy hắn cũng không cần thiết nể mặt Triệu Tình.
Triệu Tình âm thầm đắc ý, mặt ngoài lại làm ra bộ dáng phẫn nộ nói: "Lý Phong, ta thấy ngươi nên chừa lại chút khẩu đức, ta và A Quang là thật tâm yêu nhau."
Nam tử ngồi kia tên là Hà Quang, người Loan đảo, đến đại lục du lịch, hai người làm quen nhờ vào ứng dụng wechat.
Qua một tuần trò chuyện trên internet, Triệu Tình biết được Hà Quang là tiểu nhi tử của một đại xí nghiệp ở Loan đảo, trước đó một mực du học ở nước Mỹ, sau khi tốt nghiệp chuẩn bị đến đại lục lập nghiệp.
Tướng mạo đẹp trai, ăn nói dễ nghe, công tử nhà giàu, những yếu tố này kết hợp với nhau rất nhanh làm Triệu Tình gục ngã, sau khi trò chuyện một tuần trên internet hai người liền gặp mặt ngoài đời, đồng thời phát sinh quan hệ nam nữ.
Qua mấy ngày ở chung, hai người càng là vọt tới cấp độ nói chuyện cưới gả, Triệu Tình vừa nghĩ mình có thể gả vào nhà hào môn trở thành phu nhân nhà giàu liền hưng phấn không gì sánh được.
"Thực tâm yêu nhau?" Lý Phong đùa cợt cười một tiếng, chậm rãi nói: "Nếu như ta không đoán sai, người anh em này là lừa gạt, hắn muốn lừa tài gạt sắc ngươi, bất quá cái này đều không trọng yếu, dù sao ta và ngươi cũng không có quan hệ gì, trọng yếu là. . ."
"Hắn giả mạo làm cò mồi bán vé, lừa gạt Uyển Quân 10 ngàn khối tiền tiền đặt cọc, ngươi nói ta nên báo cánh sát, hay là trực tiếp ném hắn xuống biển?"
Lời này vừa nói ra, Tống Uyển Quân, Triệu Tình, Hà Quang, sắc mặt tất cả mọi người đều kịch biến!