Chương 398: Hồng Môn Yến
Đêm đến, trên mặt biển mênh mông, tàu du lịch Faraday đang đi cực nhanh.
Ở boong tàu đầu thuyền, Tống Uyển Quân đứng thẳng hóng gió, Lý Phong từ phía sau ôm lấy nàng, nếu có người khác ở chỗ này, thì sẽ phát hiện động tác hai người rất giống với hai nhân vật Jack và Rose trong bộ phim《 Titanic 》,.
Nếu lại phối hợp một khúc ca 《 Tâm ta vĩnh hằng 》, vậy liền càng có cảm giác quen thuộc.
"Đại đệ đệ, tỷ tỷ rất muốn cả đời này lúc nào cũng được cùng ngươi ngắm nhìn sao trời, nói chuyện trời đất giống như bây giờ, thật vui vẻ."
Tống Uyển Quân xoay người lại, dùng ánh mắt thâm tình nhìn thẳng vào mắt Lý Phong, nói.
Trong những năm này nàng lăn lộn trong thế giới ngầm, liên tục lục đục với kẻ thù, lúc nào cũng như bước trên băng mỏng, không một ngày nào được buông lỏng, ngày mai sống hay chết cũng không dám chắc.
Tận đến khi gặp được Lý Phong, thế giới của nàng mới có ánh sáng, ở cùng Lý Phong, nàng mới có thể chân chính vui vẻ.
Lý Phong thương tiếc khẽ vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của Tống Uyển Quân, ôn nhu nói: "Uyển Quân, ta cam đoan với ngươi, chờ thêm hai ba năm nữa, chúng ta sẽ đi tới một cái đảo nhỏ không người, rời xa trần thế, làm một đôi thần tiên quyến lữ."
Tống Uyển Quân thấy trong lòng ấm áp, nhưng vẫn hờn dỗi nói: "Chỉ có chúng ta sao, không có nữ nhân khác?"
"Cái này. . ." Lý Phong đỏ ửng mặt mày, cười khổ nói: "Có, hơn nữa không chỉ là một người."
"Ta biết ngay mà." Tống Uyển Quân nhẹ nhàng nhéo mũi Lý Phong, trêu chọc nói: "Tỷ tỷ tuy không quản ngươi tìm nữ nhân khác, nhưng ngươi nhất định phải khắc chế lại, không thể nữ nhân nào xinh đẹp cũng mang về nhà, biết không?"
Tống Uyển Quân là nữ nhân đầu tiên theo Lý Phong, trừ hệ thống ra, Lý Phong không giấu diếm Tống Uyển Quân chuyện gì khác, bao gồm cả sự tình của hắn cùng Ngụy Băng Khanh, Hứa Mạn, Tưởng Mộng Dao, Tưởng Vận Trúc, đều nói cho Tống Uyển Quân biết đầu tiên.
Trước khi đến Hoa Thành, Lý Phong cũng đã nói ra quan hệ của hắn cùng Liễu Thi Hàm với Tống Uyển Quân từ trong điện thoại.
Đối với cái này Tống Uyển Quân gần như là buông xuôi bỏ mặc, nàng cảm thấy mình đã cưới một lần, mặc dù là bị ép buộc, cũng không phát sinh quan hệ nam nữ với Tả Phi, nhưng thế nhân lại đều bảo nàng là góa phụ xinh đẹp.
Loại suy nghĩ này làm Tống Uyển Quân cảm thấy mình có thể ở cùng Lý Phong đã là có phúc ba đời, nên không thèm quan tâm hắn tìm nữ nhân khác.
"A. . ." Mặt của Lý Phong lại đỏ lên, cười khổ nói: "Uyển Quân, ngươi nuông chiều ta như vậy hình như không tốt lắm đâu?"
"Chiếm tiện nghi còn khoe mẽ!" Tống Uyển Quân lại bóp mũi Lý Phong một cái, u oán nói: "Chỉ cần ngươi không rời bỏ ta, ta đã rất thỏa mãn. . . Ta không dám yêu cầu xa vời."
Lý Phong thấy rất cảm động, ôm Tống Uyển Quân vào trong ngực nói: "Uyển Quân, ta thề, đời này kiếp này ta đều yêu thương ngươi, vĩnh viễn không chia lìa!"
Hai mắt Tống Uyển Quân lộ ra thần sắc mê ly, thở gấp nói: "Đệ đệ, chúng ta trở về phòng đi."
Lý Phong gật đầu, muốn nắm tay Tống Uyển Quân trở về phòng, nhưng đúng lúc này, một hồi tiếng chuông gấp rút vang lên.
Lý Phong cầm điện thoại di động lên xem xét, phát hiện là Trương Đức Hải gọi tới, nhất thời khẽ nhíu mày nói: "Xin lỗi Uyển Quân, ta nghe điện thoại trước."
Tống Uyển Quân cười một tiếng, nàng muốn độc chiếm Lý Phong, nhưng cũng biết cái này là chuyện không thể nào, Lý Phong có quá nhiều thân phận. . .
"Uy, Trương thúc, có chuyện gì sao. . . Cái gì, ngươi đừng vội, ta lập tức sẽ trở về."
Lý Phong lộ sắc mặt khó coi cúp điện thoại, nói : "Uyển Quân, trong công ty xảy ra chút chuyện, ta cần trở về xử lý một chút."
"A?" Tống Uyển Quân có chút sững sờ: "Chuyện gì mà gấp gáp như vậy, nơi này còn cách bờ rất xa, ngươi trở về kiểu gì?"
Hiện tại là 8 giờ tối, ba giờ sau Faraday mới có thể trở về cảng, nếu như đang ở trên xe lửa, trên ô tô, Lý Phong còn có thể nhảy xuống xe, sau đó một đường chạy thẳng, nhưng vấn đề là hiện tại đang ở trên đại dương bao la a!
Tống Uyển Quân làm sao biết Lý Phong có Không gian truyền tống thuật? Đừng nói là ở trên đại dương bao la, cho dù ở trong vũ trụ, chỉ cần có đủ điểm tích lũy, Lý Phong vẫn có thể muốn đi đâu thì đi.
Lý Phong lộ vẻ sát ý lẫm liệt nói: "Xe chở công nhân Osvili phát sinh va chạm với xe khác, chủ xe bên kia gọi tới một đám người đập phá xe buýt, còn có mấy nhân viên bị thương nhẹ."
"Kẻ kia thân phận thế nào? Dám làm chuyện quá phận như vậy?" Tống Uyển Quân hơi kinh ngạc.
Lý Phong lộ sắc mặt khó coi nói: "Dựa theo Trương thúc miêu tả, là tài xế xe nhỏ cố ý đụng trúng xe buýt, hắn vừa gọi điện thoại chưa được vài phút đã có mấy chục người lao tới, rõ ràng là có dự mưu từ trước."
Đôi mi Tống Uyển Quân hơi nhíu: "Vậy có bắt được kẻ đánh người không?"
Lý Phong thở dài: "Không được, trước khi cảnh sát tới những người kia đã chạy rồi."
Tống Uyển Quân lại hỏi: "Là Lưu Xuyên phái người tới phá đám sao?"
Nàng vừa đến Hoa Thành đã nhận được cuộc gọi của Lý Phong là sẽ để nàng tiếp thu thế giới ngầm Hoa Thành, tự nhiên hiểu được ân oán giữa Lý Phong cùng Lưu Xuyên.
Sau khi Tô gia bị diệt Lý Phong đã có cái tên Sát Thần ở Hoa Thành, biết rõ Osvili là công ty của Lý Phong, hẳn là không người nào dám xuất thủ mới phải.
Thế mà vẫn có người làm thế, ngoại trừ Lưu Xuyên, Tống Uyển Quân không nghĩ ra khả năng khác.
"Khó mà nói được." Lông mày Lý Phong nhíu lại, dùng âm thanh lạnh lùng nói: "Lưu Xuyên biết ta là cường giả Siêu Phàm cảnh, hẳn sẽ không tự tìm đường chết mới phải, bất quá Lưu Xuyên là kiêu hùng, không thể loại bỏ khả năng nào."
Hai mắt Tống Uyển Quân sáng lên: "Hay là Lưu Xuyên đã tìm được trợ thủ, muốn dẫn dụ ngươi tới?"
Lý Phong đầu tiên là sững sờ, tiếp theo bật thốt lên: "Bát Diện Phật!"
Trước khi đánh với Lưu Uy, Lưu Xuyên đã từng vô cùng tự hào giới thiệu Lưu Uy là đệ tử của Bát Diện Phật, một trong 13 đường chủ của Thanh Môn, nếu như thật sự là Lưu Xuyên phái người tới gây chuyện, vậy rất có thể là Lưu Uy đã mời Bát Diện Phật tới đây.
Bất quá trong này vẫn có điểm đáng ngờ, nếu thật sự là Lưu Xuyên mời trợ thủ, hắn không nên đả thảo kinh xà mới đúng, ở trong phố xá sầm uất phá xe buýt, đánh nhân viên tổn thương, hai điểm này là đại sự, sẽ khiến dư luận chú ý.
Không nghĩ ra!
"Lý Phong, ta cảm thấy trong này có chỗ kỳ quặc, chúng ta vẫn nên bàn bạc kỹ hơn."
Tống Uyển Quân lo lắng nói.
Lý Phong còn chưa kịp nói cái gì, lại một hồi tiếng chuông điện thoại vang lên, Lý Phong cầm lên xem xét, phát hiện là một dãy số xa lạ, ngay sau đó lộ sắc mặt nghiền ngẫm nói: "Cái đuôi hồ ly bắt đầu lộ ra rồi. . ."
Điện thoại kết nối, không chờ Lý Phong mở miệng, thanh âm kinh sợ của Lưu Xuyên đã truyền đến trước: "Lý thiếu, ta sai rồi, thủ hạ của ta đã phá xe buýt của Osvili, còn đả thương nhân viên của ngươi, Lưu mỗ tội đáng muôn chết a!"
Lý Phong nhíu mày, cười lạnh nói: "Lưu Xuyên, ngươi rốt cục là muốn chơi trò gì với ta?"
Đôi mi thanh tú của Tống Uyển Quân cũng hơi nhíu, hơi bất ngờ vì việc này thật đúng là Lưu Xuyên làm!
Trong điện thoại, Lưu Xuyên vẫn kinh sợ nói" "Lý thiếu, ngài tạm thời đừng nóng giận, tiểu đệ dưới trướng không biết đó là xe của công ty ngài. nhất thời xúc động mới đập xe đánh người, sau khi biết được ta đã sớm treo ngược hắn lên quất roi 1000 cái."
"Mặt khác, ta còn tổ chức một buổi tiệc ở biệt thự ngoại ô thành Tây để nhận lỗi, ngài thấy có được không?"
Nghe đến đó, trong đầu Lý Phong liền xuất hiện ba chữ —— Hồng Môn Yến!
(Hồng Môn Yến:nghĩa bóng:cái bẫy)