Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 447: CHƯƠNG 447. PHÁCH LỐI HỌC SINH CHUYỂN TRƯỜNG

Chương 408: Phách lối học sinh chuyển trường

"Là Chu Tử Ngang, hắn đã thật lâu không tới trường học a?"

"Ừm, chắc phải hai tháng rồi, nghe nói hắn mới tham gia một bộ phim thần tượng, đóng vai nam chính."

"Ai, người so với người như trời và đất, chúng ta đến cả vai phụ cũng không lấy được, Chu học trưởng vậy mà đóng vai chính."

"Nếu ngươi có một người cha phú là hào gia sản 10 tỷ , ngươi cũng có thể làm nam chính."

". . . “

Chu Tử Ngang, sinh viên năm 4 khoa diễn viên học viện nghệ thuật Kim Tinh, cha là phú hào bản địa Kim Tinh. Kim Tinh là cố đô của 6 triều đại, là đất địa linh nhân kiệt, thành thị top đầu Hoa Hạ, phú hào 10 tỷ ở Kim Tinh rất có năng lượng.

Tiết Tình nhìn Chu Tử Ngang một chút, tiếp theo rời ánh mắt đi, không muốn cùng hắn kết bạn.

Đôi mi thanh tú của Tưởng Vận Trúc hơi nhíu, cũng không làm quen với Chu Tử Ngang.

Còn Lý Phong. . . Ha ha, hắn đến cả biểu lộ dư thừa cũng chẳng muốn làm.

Các sinh viên xung quanh đều bị phản ứng của ba người làm cho kinh ngạc ngây người!

"Ta XXX, dám không nể mặt Chu học trưởng sao?"

"Không phải chứ, đây là Chu Tử Ngang, bao nhiêu học muội học tỷ thầm mến hắn, vậy mà không thèm nhìn một cái?"

"Với quan hệ của Chu học trưởng, tương lai làng giải trí tuyệt đối sẽ có chỗ đứng cho hắn, chúng ta nịnh bợ hắn còn không kịp, vậy mà có người chướng mắt? Trâu bò!"

Chu Tử Ngang nhíu mày, điều khiển Lamborghini chậm rãi đi theo bước chân của ba người, lộ vẻ không vui nói: "Ta nói này. . . Hai vị mỹ nữ, các ngươi không thèm nể mặt Chu Tử Ngang ta thật sao?"

Tưởng Vận Trúc không muốn để Chu Tử Ngang tiếp tục đi theo, nhịn không được mở miệng nói: "Xin lỗi, chúng ta còn phải làm thủ tục nhập học, không rảnh nói chuyện với ngươi."

Hai mắt Chu Tử Ngang sáng lên: "Các ngươi là học sinh chuyển trường? Trước đó ở trường học nào, muốn chuyển tới lớp nào khoa nào? Nói cho học trưởng, học trưởng về sau bảo kê các ngươi."

"Không thể trả lời."

Tưởng Vận Trúc lạnh lùng hừ một tiếng, lôi kéo Tiết Tình đi tiếp.

Theo chân Tưởng Vận Trúc, hai người rẽ vào đường nhỏ chỉ đủ cho hai người sóng vai đi, xe hơi không cách nào thông hành, như vậy là có thể vứt bỏ Chu Tử Ngang.

Chỉ là nàng đánh giá thấp quyết tâm muốn làm quen của Chu Tử Ngang, khi các nàng bước vào đường nhỏ, Chu Tử Ngang cấp tốc ngừng siêu xe ở ven đường, xuống xe đuổi theo.

Tưởng Vận Trúc nhíu mày: "Lý Phong, ngăn hắn lại, tận lực chớ nổi lên xung đột."

Các nàng tới nơi này là để tạm thời học tập một thời gian, đợi tình huống bên gia tộc Matthew ổn định là sẽ đưa Tiết Tình về HL, cho nên đoạn thời gian này tận lực không chọc ra phiền phức thì tốt hơn.

"Yên tâm, ta có chừng mực."

Lý Phong dừng bước lại, quay người nhìn sang Chu Tử Ngang.

"Ngươi muốn ngăn ta?"

Chu Tử Ngang hai tay đút túi, mặt lộ vẻ khinh thường.

Hắn là học trưởng năm thứ tư, cha còn là một trong những cổ đông lớn nhất của học viện Kim Tinh, không chút nào khoa trương mà nói, Chu Tử Ngang có thể đi ngang nơi này.

Một học sinh chuyển trường muốn ngăn cản hắn? Ha ha, nằm mơ!

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, nghiền ngẫm nói: "Không được sao?"

Chu Tử Ngang khinh miệt nói: "Nếu như con đường này là ngươi xây, có lẽ ngươi có thể ngăn ta, chỉ tiếc ngươi là học sinh chuyển trường, trước hôm nay ngươi thậm chí chưa từng tới Kim Tinh, ngươi có lý do gì cản ta?"

Lý Phong cười: "Không có lý do gì, chỉ là không muốn để ngươi đi qua mà thôi, không thích thì. . . Ngươi tới cắn ta a."

Chu Tử Ngang giận dữ, tiến lên trước một bước muốn đẩy Lý Phong sang một bên: "Cút ngay cho ta!"

Chỉ là hắn đột nhiên cảm thấy như mình đang đẩy một viên cự thạch ngàn cân, nặng nề vô cùng.

Không chỉ như thế, khi hắn tăng sức lên, một cỗ lực phản chấn đáng sợ từ bờ vai Lý Phong truyền đến, làm hắn lùi lại ba bước mới dừng được!

"Khó trách phách lối như vậy, hóa ra là người luyện võ."

Sắc mặt Chu Tử Ngang có chút khó coi.

Hắn vốn cho rằng Lý Phong giống như hắn đều là người bình thường, không nghĩ tới Lý Phong vậy mà luyện võ.

"Ồ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, vừa rồi hắn thậm chí ngay cả chân khí cũng không vận dụng, chỉ dùng lực lượng thân thể thuần túy, còn không tới 1%, thế mà lại bị Chu Tử Ngang phát giác được hắn là cường giả võ đạo?

"Hừ, người luyện võ thì đã sao, ta có hai bảo tiêu, bọn họ đều là cao thủ nhất lưu, ngươi đừng hòng phách lối."

Sau khi kinh ngạc, Chu Tử Ngang lại lần nữa cười lạnh.

Chu Tử Ngang vì sao liếc mắt đã nhìn ra Lý Phong là người luyện võ? Bởi vì hai bảo tiêu cha an bài cho hắn cũng giống như Lý Phong, đứng tại chỗ mà hắn không thể đẩy được, còn có thể phản chấn làm hắn lui về sau.

Bất quá hai bảo tiêu kia có thể đẩy lui hắn bốn năm bước, rõ ràng mạnh hơn Lý Phong, nếu như Lý Phong muốn dùng vũ lực hù sợ hắn, vậy thì quá ngây thơ.

Lý Phong: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Là hắn hiểu lầm? Chu Tử Ngang không phát hiện hắn là cường giả võ đạo, mà chỉ coi hắn là cao thủ võ thuật bình thường?

Có chút ý tứ!

"Sợ? Sợ thì mau chóng li khai, đừng ảnh hưởng bản thiếu gia tán gái."

Đang nói chuyện Chu Tử Ngang lại muốn đẩy Lý Phong.

Ai ngờ Lý Phong không lùi mà tiến, đi thẳng tới trước mặt Chu Tử Ngang, một tay đè chặt bả vai hắn, nhìn thẳng vào hai mắt hắn nói: "Tiểu gia tới nơi này để học, không phải đến đánh nhau, cho nên tiểu gia nhẫn nhịn, nhưng mà. . ."

Nói đến đây, Lý Phong cố ý dừng lại, tiếp theo thay đổi thành một loại ngữ khí rét lạnh nói: "Nếu có người muốn tìm chết, vậy tiểu gia có thể thỏa mãn nguyện vọng của hắn!"

Sau khi nói xong, một cỗ sát khí bùng nổ trên người Lý Phong, phóng lên tận trời!

Trong chớp nhoáng này, Chu Tử Ngang cảm thấy mình như thể đang bị một con mãnh thú viễn cổ nhìn chằm chằm!

Đây là ánh mắt băng lãnh, vô tình, khát máu, dường như hắn chỉ cần nói một chữ "Không", thì lập tức sẽ bị Lý Phong xé thành mảnh nhỏ!

Chu Tử Ngang không dám làm loạn, chỉ có thể đứng tại chỗ run lẩy bẩy!

Không biết qua bao lâu, sát khí tiêu tán, Chu Tử Ngang lấy lại tinh thần từ cực hạn hoảng sợ, lúc này mới phát hiện Lý Phong sớm đã không còn thấy bóng dáng.

"Hồng hộc" "Hồng hộc" "Hồng hộc "

Chu Tử Ngang thở hổn hển, phía sau lung ướt đẫm mồ hôi, gió thổi qua làm hắn toàn thân rét lạnh.

Mấy phút đồng hồ sau, Chu Tử Ngang mới bình ổn được hô hấp, sắc mặt hắn u ám, song quyền nắm chặt nói thầm: "Đáng chết, ta vậy mà bị một tên học sinh chuyển trường dọa cho phát sợ! ! Quá nhục nhã!"

"Ta muốn báo thù, ta muốn làm hắn hối hận vì đã đến học viện Kim Tinh!"

Tự nói xong, Chu Tử Ngang liền bước nhanh tới phòng làm việc của hiệu trưởng, hắn phải hiểu rõ lai lịch của ba người Lý Phong, sau đó mới tính toán tiếp.

. . .

"Tưởng tiểu thư, Lý tiên sinh sẽ không đánh nhau với người kia chứ?"

Nơi xa, Tiết Tình cùng Tưởng Vận Trúc dạo bước trên đường nhỏ, nhịn không được lo lắng hỏi.

Nàng chỉ muốn bình tĩnh sống ở đây một đoạn thời gian, không muốn cuốn vào phân tranh không đáng có.

"Yên tâm đi, Lý Phong làm việc rất có chừng mực, tới bây giờ chưa từng khiến ta thất vọng."

Tưởng Vận Trúc tự tin nói.

Tiết Tình a một tiếng, không để lời nói của Tưởng Vận Trúc ở trong lòng.

Thông qua sự quan sát hai ngày này, nàng đã phát hiện Tưởng Vận Trúc và Lý Phong có thể là người yêu, Tưởng Vận Trúc tin cậy Lý Phong có thể là bởi vì người tình trong mắt hóa Tây Thi, vì vậy chưa chắc Lý Phong đã lợi hại như vậy.

" Bỏ đi, dù bọn họ rước lấy phiền phức, thì chỉ cần nhanh chóng giải quyết là được, ta tới đây ăn nhờ ở đậu, không thể đòi hỏi quá nhiều."

Thăm thẳm thở dài một hơi, Tiết Tình tăng tốc cước bộ, đi tới ký túc xá. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!