Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 449: CHƯƠNG 449. TIẾT TÌNH TÔN SÙNG

Chương 410: Tiết Tình tôn sùng

Do Leandel Saloyan cùng Vệ Minh Thành không ngừng nỗ lực quảng bá, 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 ầm ầm lan truyền trên mạng, lượt xem trên youtube nhanh chóng đột phá 10 triệu.

Tại Hoa Hạ, tổng cộng các nền tảng càng là vượt quá trăm triệu.

Vì vậy, ban giám khảo Golden Melody Awards liền tuyên bố với bên ngoài, khúc piano sẽ được tham gia bình chọn Golden Melody Awards năm nay.

Tin tức này vừa xuất hiện, lập tức làm mọi người liên tục thảo luận, gần như tất cả người trong ngành âm nhạc Hoa Hạ đều tham dự vào.

Một bộ phận thì cảm thấy đây là chuyện may mắn của giới âm nhạc Hoa Hạ, nếu như cuối cùng 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 lấy được phần thưởng, vậy chính là một cột mốc đột phá mang tính lịch sử!

Một bộ phận khác thì chẳng thèm ngó tới, bọn họ cảm thấy 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 nghe thì êm tai, nhưng lại không có kỹ thuật cao đẳng nào, vẫn còn kém 《 Giữa mùa hạ 》.

Để khúc piano này lọt vào bình chọn Golden Melody Awards không phải vinh hạnh đặc biệt, ngược lại là một loại châm chọc.

Quan trọng là. . . Beethoven là ai, căn bản không có người nào nghe nói, một người không có danh tiếng gì vậy mà có thể sáng tác ra bài nhạc lọt vào bình chọn Golden Melody Awards, vậy mặt mũi những lão tiền bối thành danh nhiều năm kia biết để ở nơi nào?

Sử Phi là cháu trai ruột của Sử Hưng Đức, nên càng chú ý chuyện này, dù sao gia gia hắn đã từng là đệ nhất nhân trong giới piano Hoa Hạ, một khi 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 lấy được phần thưởng, vậy nghĩa là năng lực soạn nhạc của Beethoven đã vượt qua gia gia hắn.

Nếu như Beethoven là lão tiền bối thành danh nhiều năm thì cũng thôi đi, nhưng hết lần này tới lần khác lại có người nói hắn chỉ là một người trẻ tuổi chừng 20, con mẹ nó cái này Sử Phi không thể nhịn được!

Nghe thấy câu hỏi của Sử Phi, sắc mặt Lý Phong liền biến thành quái dị, Sử Phi có ý gì, cảm thấy 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 không có tư cách lọt vào bình chọn Golden Melody Awards?

Hắn có biết tác giả thật sự của bài này là ai không?

Beethoven! Một nhạc sĩ vĩ đại ở thế giới song song, được hậu thế gọi là "Nhạc Thánh", "Vua của dòng nhạc giao hưởng"!

Sử Phi nghi vấn người nào không tốt, tại sao nhất định phải nghi vấn Beethoven!

Một bên khác, Tưởng Vận Trúc nhíu mày, nàng chỉ là đến làm bảo tiêu, không biết gì về nhạc cổ điển, căn bản không thể nào trả lời.

Chỉ có ánh mắt Tiết Tình là sáng lên, nói: "Đương nhiên là có tư cách, hơn nữa vô cùng có tư cách."

Nàng ở học viện âm nhạc Hoàng gia HL chính là chủ tu nhạc cổ điển, đàn piano càng là món nàng thích nhất, bài 《 gửi tới Liễu Thi Hàm 》 nàng nghe không dưới một trăm lần, càng nghe thì càng có thể cảm nhận được vẻ đẹp của nó.

Cho nên Sử Phi nhắc tới vấn đề này, nàng liền không kịp chờ đợi nói ra kiến giải của bản thân.

Sử Phi nhíu mày, mặt hiện vẻ không vui: "Tiết Tình đồng học, ngươi căn cứ vào đâu mà nói như vậy? Đừng nói với ta ngươi chỉ là cảm thấy nó êm tai, loại lý do này quá hạn hẹp."

Lớp 04 vốn có 26 học sinh, 20 nữ, 6 nam.

Sử Phi bằng vào bề ngoài đẹp trai, level đánh đàn cao siêu cùng với thân phận cháu trai của Sử Hưng Đức mà thu hoạch được biệt danh”Tiểu Vương Tử Piano”, là một trong thập đại cao thủ học viện Kim Kinh, là người nổi tiếng nhất lớp 04.

Trong lớp 04 rất nhiều nữ sinh đều thầm mến Sử Phi, Tưởng Vận Trúc cùng Tiết Tình xuất hiện làm cho các nàng cảm nhận được uy hiếp, nên Sử Phi vừa mở miệng, những nữ sinh này liền nhịn không được phụ họa.

"Đúng đấy, Sử Phi của chúng ta không thích nữ nhân hạn hẹp a."

"Đánh giá một khúc piano có ưu tú hay không, vậy phải luận chứng trên mọi phương diện, chỉ cảm thấy êm tai thì còn chưa đủ."

"Ta cảm thấy 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 còn kém 《 Giữa mùa hạ 》 khá nhiều, kết cấu của 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 quá đơn điệu, trình diễn quá một màu, căn bản không có tư cách lọt vào bình chọn Golden Melody Awards."

Ba người đàn bà là thành một cái chợ, mà N nữ nhân cùng nhau líu ríu, nhất thời trong phòng học loạn thành một đám.

Sử Phi mặt ngoài bình tĩnh, trong mắt lại không giấu được vẻ đắc ý.

Cái gì gọi là nhân khí? Đây chính là nhân khí!

Hắn chẳng qua là nói một câu mà thôi, liền có nhiều người như vậy nhảy ra nói chuyện giúp hắn, cảm giác này quả thực quá thoải mái!

Bất quá những nữ nhân này đúng là ngây thơ, tưởng rằng nói giúp bản thiếu gia mấy câu, bản thiếu gia liền coi trọng các ngươi? Nằm mơ!

Khi Tưởng Vận Trúc, Tiết Tình chưa xuất hiện hắn đã chướng mắt những nữ nhân này, hai nàng vừa xuất hiện, hắn càng thêm chướng mắt!

"Chờ một chút, các ngươi có phải là hiểu lầm cái gì không?" Tiết Tình nhíu mày, nàng chẳng qua là nói một câu có tư cách mà thôi, đã dẫn đến nhiều đả kích như vậy, những người này có vấn đề về nghe đọc hiểu a?

"Ồ?" Lông mày Sử Phi nhướng lên một cái, hiếu kỳ nói: "Tiết Tình đồng học còn có kiến giải gì, cứ nói ra để mọi người nghiên cứu thảo luận một chút."

Hắn đưa ra vấn đề này, một là hắn chú ý chuyện này, hai là muốn mượn cái cớ thảo luận, thể hiện ra bản lĩnh tài năng của mình, dùng cái này để làm Tiết Tình, Tưởng Vận Trúc hứng thú.

Chỉ cần hai nàng nói ra cái nhìn, hắn lại nói ra kiến giải của bản thân, nhất định có thể làm hai nàng có xúc động muốn tiếp tục nói chuyện.

Lâu ngày sinh tình, chỉ cần từ từ tiếp xúc, hắn tin tưởng bằng vào mị lực bản thân, rất nhanh liền có thể mê hoặc hai nàng!

Chỉ tiếc Tưởng Vận Trúc không tham dự thảo luận, cái này khiến Sử Phi có chút thất vọng, bất quá không vấn đề gì, cơm phải ăn từng miếng, nữ nhân phải cua từng người một, trước tiên tán đổ Tiết Tình, về sau lại tìm cơ hội tán đổ luôn Tưởng Vận Trúc!

Trong cái nhìn của mọi người, Tiết Tình chậm rãi nói: "Bài piano này viết theo kiểu điệp khúc, kết cấu là ABACA, bên trong đó bộ A là điệp khúc, xuất hiện 3 lần."

"Điệp khúc xuất hiện ba lần, trở thành nền móng cơ bản nhất để xây dựng bài nhạc, chất phác mà thân thiết. Miêu tả giai đoạn từ tình cảm nức nở biến thành vui vẻ nói chuyện với nhau, mượt mà như nước chảy mây trôi, vui sướng mà hoa lệ."

"Thế nhưng sau sự đơn giản lại ẩn chứa đại biến hóa, càng về sau càng tầng tầng đẩy mạnh, tình cảm không thể ức chế giống như lửa càng cháy càng to."

"Ta nghe khúc piano này không dưới một trăm lần, mỗi lần đều say mê, dường như có thể nhìn thấy núi tuyết Alps, nước biển bốn chung quanh đảo Tahiti, còn có cánh chim hải âu bay cao, rừng rậm ngập nước, ánh mặt trời loá mắt."

"Quả thật, khúc piano này hơi đơn giản một chút, nhưng nó lại biểu hiện ra phong cách riêng, tạo ra một lối đi hoàn toàn mới, mà so về mặt ý cảnh, lại vượt xa 《 Giữa mùa hạ 》 ."

Nói đến đây, sắc mặt Sử Phi kịch biến!

Sắc mặt người khác cũng đều biến thành quái dị.

Ở trước mặt Sử Phi nói 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 vượt xa 《 Giữa mùa hạ 》, đây không phải đánh mặt Sử Phi sao?

Lý Phong cũng sững sờ.

Hai ngày này ở chung, Lý Phong cùng Tiết Tình không giao lưu nhiều, trong ấn tượng của Lý Phong, Tiết Tình là một cô gái hướng nội, dịu dàng.

Không nghĩ tới ở trong cái nhìn chăm chú của nhiều người như vậy, Tiết Tình có thể không kiêu ngạo không tự ti, lộ sắc mặt bình tĩnh nói ra những lời này.

Quan trọng đây là một đề tài tới đột nhiên, Tiết Tình khẳng định không thể sớm chuẩn bị, có thể ở trong thời gian ngắn như vậy đọc một đoạn dài, không vấp không nhầm, điểm này chứng minh Tiết Tình rất có tư duy logic, rất có năng lực phân thích nghệ thuật, nói cách khác, nàng rất thông minh!

Càng làm cho Lý Phong cảm thấy quái dị là. . . Tiết Tình tôn sùng 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》như vậy, vạn nhất để nàng biết mình là người gửi bài này đi, Tiết Tình sẽ có ý nghĩ gì? Xấu hổ nhất là hắn không phải tác giả a.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!