Chương 417: Thà làm thế gia chó
20 năm trước nhờ một bộ phim truyền hình mà Lafite 1982 bỗng nhiên nổi tiếng ở Trung Quốc.
Sau đó, Lafite 1892 trở thành một thứ để thể hiện sự xa xỉ và được các phú hào săn đón, đến hiện tại tổng số lượng Lafite 1982 mà người Hoa uống đã nhiều hơn sản lượng mà Lafite 1982 từng được sản xuất.
Nói như vậy có nghĩa là những chai Lafite 1982 đang lưu thông trên thị trường hiện nay đa số đều là giả, Lafite 1982 thật hầu như đã bị những người sưu tầm rượu mua về cất giữ, cho dù trả giá 50 ngàn đô 1 chai cũng khó mà mua được.
Tiết Tình chỉ biết Lý Phong là thành viên của Long Hồn chứ không hề biết Lý Phong thật ra là đại gia có khối tài sản lên đến gần 100 tỷ, nên việc Tiết Tình nghi ngờ Lý Phong đang chém gió cũng là bình thường.
Còn về các bạn học khác…. mọi người không nghi ngờ gì… Vì đều cảm thấy rõ ràng Lý Phong đang chém gió.
Uống mấy lần ? Vị cũng bình thường ? Sao ngươi không nói ngươi đã từng uống Lafite 1787 luôn đi ?
Chém gió cũng phải có chút căn cứ a đại ca….
Sử Phi cười trào phúng một tiếng, sau đó dùng giọng điệu mỉa mai nói :”Được lắm, hôm nay ta giả vờ làm đại gia, không ngờ lại gặp được đại gia thật”
“Sử đại gia đừng nản chí, hay là bây giờ ngươi mua hai chai Lafite 1982 cho chúng ta uống đi, như vậy mới cứu vãn mặt mũi được” Vương Nguyệt nói với giọng trêu chọc.
“Vương Nguyệt, ngươi đừng phá ta nữa” Sử Phi vừa cười vừa lắc đầu, sau đó lại đột nhiên như nhớ ra cái gì, gật đầu nói :”Thực ra cũng không cần mua, ông nội của ta có sưu tầm được hai chai, nhưng mà chắc ta chỉ dám lấy một bình cho mọi người nếm thử, nếu không chắc ông nội sẽ giết ta mất”
“Aaaaa! Cuộc đời này ta mà muốn uống Lafite 1982 thì phải trông cậy vào Sử đại gia rồi.”
Vương Nguyệt tỏ vẻ không vui với người vừa nói chuyện, sau đó chỉ vào Lý Phong :”Các ngươi nói đủ chưa ? Tất cả các ngươi không nên chỉ trông cậy vào một mình Sử Phi, đại gia thật sự đang ngồi ở đây này”
Những người khác lập tức hiểu ra vấn đề, bèn chĩa mũi giáo về phía Lý Phong :” Bạn học Lý Phong, ngươi thấy không, tất cả bọn ta đều muốn uống Lafite 1982, hay là ngươi mua cho bọn ta một chai để nếm thử đi”
Lý Mãnh cũng trêu đùa :” Đúng rồi đó, ngươi hưởng thụ một mình như vậy coi sao được, ngươi uống mấy lần rồi mà bọn ta còn chưa uống bao giờ, mua cho bọn ta nếm thử đi.”
Lý Phong cười nói :”Chỉ bởi vì ta uống rồi mà các ngươi chưa uống, nên ta phải bỏ ra 50 ngàn đô mua cho các ngươi ? Tốt thôi ! Sau này các ngươi có bạn gái mà ta chưa có nhớ đưa bạn gái cho ta thử vài ngày!”
Mọi người :”???”
Con mẹ nó…Lý Phong đưa ra cái ví dụ này, thật là khó để phản bác.
Lý Mãnh cảm giác như có cục đá chặn ngay cổ họng, suýt chút nữa nghẹt thở mà chết.
Con mẹ nó chứ sau này có bạn gái ? Hiện tại ông đây đã có rồi! Không lẽ ông đây phải đưa bạn gái cho ngươi hưởng ? Nếu làm vậy khác nào tự cắm sừng lên đầu mình ?
Tưởng Vận Trúc đỏ mặt, bực bội nghĩ thầm :”Gia hỏa này, ăn nói kiểu gì vậy?”
Mặt Tiết Tình cũng đỏ lên.
Tuy Lý Phong đáp trả rất tốt, khó mà phản bác, nhưng mà nghe quá lưu manh.
Thật ra lúc Lý Phong chơi xong bản 《 Hòa âm của định mệnh 》 , Tiết Tình đã có cái nhìn tốt hơn về Lý Phong một chút, nhưng mà sau khi Lý Phong đưa ra ví dụ này, một chút đó đã hoàn toàn biến mất.
Vốn dĩ bầu không khí đang vô cùng sôi động, nhưng sau khi Lý Phong đưa ra ví dụ, mọi người cảm giác như Lý Phong dội vào mặt mình một xô nước lạnh.
“ Khụ Khụ, À…. Chúng ta sao cứ ngồi im ở đây vậy ? Chọn bài hát đi “
Sử Phi không tìm ra cách để phản bác lại Lý Phong, nên phải tìm cách đánh trống lảng.
“Để ta để ta, ta muốn hát bài 《 Thải Vân Truy Nguyệt 》."
Vương Nguyệt quả không hổ danh mặt dày. Vì nịnh hót Sử Phi, khi Sử Phi vừa nói vậy đã xung phong đi đầu.
Sau khi nói xong Vương Nguyệt chạy đến màn hình, chọn bài sau đó lấy micro bắt đầu hát.
Tất cả đều là học sinh của nhạc viện, cho nên giọng ca của Vương Nguyệt cũng không phải hạng xoàng, lúc Vương Nguyệt hát lên thì bầu không khí cũng bắt đầu sôi động trở lại.
Sau khi hát xong, trong phòng vang dội những tiếng vỗ tay và huýt sáo.
Nắm bắt thời cơ này, đám người Sử Phi, Lý Mãnh, Trương Thiến cũng nhao nhao chọn bài hát, việc mới bị mất mặt ban nãy cũng dần bị quên đi.
Đang lúc bầu không khí sôi động thì bỗng nhiên cửa phòng bị đạp ra, một đám người to con vạm vỡ dẫn đầu bởi một tên đầu trọc bước vào.
“Im lặng hết cho ta!”
Tên đầu trọc hét lớn một tiếng, âm thanh suýt làm mọi người vỡ cả màng nhĩ.
Sau đó mọi người trong phòng ngậm miệng lại, hoảng sợ nhìn tên đầu trọc, trong phòng chỉ còn âm thanh của nhạc nền.
“Tắt nhạc ngay!”
Đầu trọc giơ cánh tay đầy hình xăm, chỉ vào mặt của người học sinh đang ngồi cạnh màn hình điều khiển nói.
Người học sinh ngồi gần màn hình điều khiển vội vàng đưa tay tắt nhạc. Hiện tại trong phòng yên tĩnh đến mức cây kim rơi xuống cũng có thể nghe được.
“ Vị đại ca này, xin hỏi ngươi vào đây là có chuyện gì ?”
Sử Phi cố gắng trấn định lại.
“Ngươi thực sự không biết lí do ?”
Tên đầu trọc đi đến trước mặt Sử Phi, đưa mặt mình đến gần sát mặt của Sử Phi, hỏi ngược lại.
Sử Phi tuy trong lòng sợ hãi, nhưng do đứng trước đám bạn học, nên không lui lại, nếu hắn lui lại thì tất cả những uy nghiêm mà hắn cố gắng tạo dựng trước đây sẽ bị hủy hoại ngay lập tức!!!
”Đại ca, có gì từ từ nói, ta thật sự không biết lí do mọi người đến đây”
Sử Phi hít một hơi, từ từ nói.
“Ha ha, nhóc con, ngươi cũng cứng nhỉ ?”
Đầu trọc đưa cánh tay lên hù dọa như muốn đập vào mặt của Sử Phi.
“Ông nội của ta là Sử Hưng Đức, cha ta là Sử Chấn Giang, ta là Sử Phi, Sử gia chúng ta ở Kim Kinh này cũng có một chút năng lượng, ngươi chắc chắn người ngươi muốn đánh là ta sao ?”
“Hử ?” Lông mày gã đầu trọc khẽ nhếch lên, cười một cách âm hiểm :”Ngươi đang uy hiếp ta ?”
Sử Phi nhếch miệng cười nói :”Không hẳn là uy hiếp, ta chỉ là muốn nói thân phận ra, cho ngươi một cơ hội để suy nghĩ lại”
Tại Kim Tinh, Sử gia cũng có thể coi như danh gia vọng tộc, tai to mặt lớn, còn có quan hệ với chính phủ.
Trong suy nghĩ của Sử Phi, gã đầu trọc này chỉ cần biết suy nghĩ, nhất định sẽ không đánh hắn.
Ở bên kia, nhóm người Vương Nguyệt, Trương Cường, Lý Mãnh đều lộ ra vẻ mặt bội phục, thậm chí có tên còn len lén đưa ngón cái lên với Sử Phi.
Áp lực mà gã đầu trọc này mang lại thực sự quá lớn, bọn họ đã bị dọa sợ. Nhưng mà Sử Phi thì sao ? Bọn họ nhìn thấy Sử Phi không có chút sợ hãi, đã vậy còn uy hiếp ngược lại gã đầu trọc, chỉ có thể nói ba từ :”Quá trâu bò ”
Ở trong góc phòng, Tiết Tình cũng lộ vẻ kinh ngạc cùng kính nể khi nhìn Sử Phi.
Thậm chí ngay cả Lý Phong và Tưởng Vận Trúc… haha, chẳng lộ ra gì cả, hai người bọn họ căn bản không thèm chú ý đến tên đầu trọc này.
Gã đầu trọc xoa xoa cái đầu, sau đó ngoài cười nhưng trong không cười hỏi :”Vậy ngươi có biết đại ca ta là ai không ?”
“Là ai ?” Đầu lông mày Sử Phi nhướng lên một cái, hỏi ngược lại.
Đầu trọc nhẹ nhàng nói :”Lực ca!”
“Lực… Lực ca? !” Sắc mặt của Sử Phi lập tức tái xanh.
Lực ca là ai ? Lão đại của Tề Lực, trùm thế giới ngầm Kim Kinh!
Phân nửa khu ăn chơi của Kim Kinh này là sản nghiệp của Tề Lực, tất nhiên là bao gồm cả Hoàng Gia số 1 !
Đàn em của Tề Lực gần ngàn người, tất cả đều là loại cùng hung cực ác, dám đánh dám giết.
Không chỉ vậy, Tề Lực còn có một chỗ dựa khác. Đó là đệ nhất gia tộc của Kim Kinh : Chung Gia.
Gia sản của Chung Gia là hơn 100 tỷ, người trong gia tộc đều là cao thủ võ đạo, không khoa trương mà nói, Chung Gia là bá chủ của Kim Kinh
Mọi người đồn đại rằng Tề Lực là con chó của Chung Gia, Tề Lực cũng rất thoải mái thừa nhận chuyện này, chó thì sao ? Thà làm chó của thế gia còn hơn làm chủ khu ổ chuột.
Hơn nữa người xưa có câu, đánh chó phải ngó mặt chủ, chỉ cần có sự che chở của Chung Gia, không ai dám đụng đến cọng lông của Tề Lực.