Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 463: CHƯƠNG 463. ĐỐI NGHỀ NGHIỆP LỰC LƯỢNG HOÀN TOÀN KHÔNG BIẾT GÌ CẢ

Chương 424: Đối nghề nghiệp lực lượng hoàn toàn không biết gì cả

“Xin lỗi, ta không quen các ngươi, với lại suýt nữa ngươi đã ném bóng trúng mặt ta, tại sao ngươi không xin lỗi ?”

Tuy tính tình của Tiết Tình hướng nội, nhưng mà cũng có giới hạn riêng của mình, nếu vượt qua giới hạn đó thì nàng sẽ không nhượng bộ nữa.

“Ây da, người đẹp hung dữ quá vậy!”

Vương Chấn quay đầu nhìn bốn tên bạn học cười một cái, sau đó nhìn Tiết Tình nói :”Người đẹp, chiều ý ngươi vậy, ta xin lỗi ngươi, thật lòng xin lỗi ngươi”

Tiết Tình hơi sững sờ, nàng không nghĩ Vương Chân dễ nói chuyện như vậy, chỉ cần nói thế mà đã chịu xin lỗi.

Lý Phong cũng sững sờ, nhưng mà rất nhanh đã hiểu ra, mục đích của Vương Chấn là tạo ra cơ hội bắt chuyện với Tiết Tình và Tưởng Vận Trúc.

Sau một thoáng sững sờ, Tiết Tình từ tốn nói :”Được, ta nhận lời xin lỗi, hi vọng sau này ngươi không chơi trò nguy hiểm như vậy nữa, bye”

Nói xong Tiết Tình xoay người muốn đi.

Ai ngờ Vương Chấn lại bước lên trước chặn đường Tiết Tình lại :”Sao đi gấp vậy, ta còn chưa biết tên của ngươi mà”

Lúc nãy bọn hắn đang chơi bóng rổ thì thấy Tiết Tình đi tới, trong nháy mắt Vương Chấn đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng.

Vì tạo cơ hội làm quen với Tiết Tình nên Vương Chấn mới cố ý ném bóng vào Tiết Tình, bây giờ mục đích còn đưa đạt được sao Vương Chấn chịu để Tiết Tình đi ?

Bốn tên bạn học của Vương Chấn nhanh chóng vây Lý Phong lại.

Tiết Tình nhíu mày :”Sao ? Nếu ta không nói tên ta thì các ngươi nhất định không cho bọn ta đi ?”

Sắc mặt Tưởng Vận Trúc cũng bực bội nói :”Các ngươi là học sinh của khoa nào, dám kiếm chuyện với chúng ta, gan các ngươi cũng lớn quá rồi.”

“Nha, người đẹp này cũng hung dữ quá nhỉ” Vương Chấn càng hưng phấn :”Chúng ta tất nhiên không phải tới kiếm chuyện, mà là tới tìm bạn gái, người xưa có câu, không đánh không quen biết, sao chúng ta không nhân cơ hội này để làm quen nhau một chút ?”

Đây không phải là lần đầu Vương Chấn chơi trò này, thực ra chỉ là tìm cớ để cua gái mà thôi.

“Chấn ca là tiểu hoàng đế bóng rổ của Kim Kinh, có rất nhiều fan nữ, chưa kể sau này còn có hi vọng trở thành cầu thủ chuyên nghiệp nữa.”

“Cầu thủ chuyên nghiệp nha, một năm kiếm được mấy triệu, bao nhiêu nữ sinh nằm mơ cũng muốn làm bạn gái của Chấn ca, các ngươi còn không tranh thủ cơ hội đi ?”

“Chấn ca, trong hai người đẹp này ngươi cứ chọn một người đi, người còn lại thì để cho bọn ta, được không ?”

Bạn học của Vương Chấn nói cứ như là họ đã ăn chắc Tiết Tình và Tưởng Vận Trúc, làm hai nàng tức đến xanh mặt.

“Đủ rồi!” Lý Phong hét lớn một tiếng, nhìn lướt qua khuôn mặt của những tên này, sau đó nhìn Vương Chấn lạnh lùng nói :”Ngươi là tiểu hoàng đế bóng rổ Kim Kinh à ?”

“Đúng vậy, có gì không ?” Vương Chấn khinh khỉnh trả lời.

Thân hình bọn hắn cao to hơn Lý Phong, đã vậy còn có đến năm người, Lý Phong chỉ có một mình, cho nên bọn hắn không sợ Lý Phong.

Còn nữa, bọn chúng đều là dân thể dục, sao phải sợ một tên học nghệ thuật ?

Lý Phong gật đầu :”Có, bởi vì biệt danh của ta ở trường cũ vừa vặn là hoàng đế bóng rổ”

Vương Chấn :”???”

Bốn tên còn lại :”???”

Không đúng a… Huynh đệ, người ta là tiểu hoàng đế, ngươi làm hẳn hoàng đế… Chắc chắn là cố tình cà khịa rồi !

Ngay cả Tiết Tình và Tưởng Vận Trúc cũng ngơ ngác ! Hoàng đế bóng rổ? Hắn biết chơi bóng rổ? Sao bọn họ không biết ?

“Người anh em, muốn đánh nhau phải không ?”

Vương Chấn thẹn quá hóa giận, muốn giáo huấn Lý Phong một chút.

“Không không không, các ngươi đánh không lại ta.” Lý Phong khoát khoát tay nói.

Vương Chấn gật đầu cười nói :”Coi như ngươi biết thân biết ph..”

Chưa nói xong chữ “phận” thì Vương Chấn đã nhận ra điều gì không đúng, sau đó tức quá hóa cười :”Cái gì, ngươi nói gì, bọn ta đánh không lại ngươi à ? Có muốn thử một chút không ?”

Lý Phong lộ vẻ thành thật sau đó lắc đầu nói :”Thật sự là các ngươi đánh không lại ta, đừng nói đánh nhau, chơi bóng rổ cũng không bằng, không tin thì bước ra thử xem."

Bọn người Vương Chấn :”???”

Người anh em này… Ngươi biết chúng ta là học sinh lớp năng khiếu không? Ngươi nói bọn ta không bằng ngươi ?

“Ai, ngươi thật sự không hiểu gì về học sinh lớp năng khiếu bóng rổ!” Vương Chấn cười lạnh nói.

“Ta đảm bảo có thể cho ngươi ăn hành ngập mặt trong 1 trận 1vs1 ”

“Một trận mười điểm, ta đảm bảo ta có thể lấy chín điểm, chừa ngươi một điểm danh dự”

“Không cần nói nữa, đấu 1-1 đi, thằng nào thua làm con”

Vương Chấn cùng mấy tên bạn học nhao nhao trào phúng.

Tuy bọn họ không phải cầu thủ chuyên nghiệp, nhưng mà cũng không kém cỏi, nhìn bề ngoài Lý Phong chỉ là một học sinh nghệ thuật bình thường, có chơi bóng thì cũng chỉ là theo sở thích.

Người ta có câu, đừng mang sở thích đấu với sở trường, người chơi nghiệp dư mãi mãi không thể thắng người chơi chuyên nghiệp!

“Như vậy đi, ta đi một vòng quanh sân bóng rổ, tìm đại hai người nữa chơi chung, bọn ta đấu 3 vs 3 hoặc 5 vs 5 với bọn ngươi, nếu các ngươi thua thì phải xin lỗi các nàng, và sau này thấy ta thì phải đi đường vòng!”

Để hoàn thành nhiệm vụ, Lý Phong cũng lười nói nhảm, trực tiếp đi vào chủ đê.

Phản ứng đầu tiên của Vương Chấn là sững sờ, sau đó mới định thần lại nói :”Còn ngươi thua thì sao?”

“Ta thua thì ta nghỉ học, dám chơi không ?” Lý Phong nói

“Không cần, ta với ngươi không có thù hằn gì, không cần phải nghỉ học” Vương Chấn hít sâu, sau đó chỉ Tiết Tình nói :”Nếu ta thua, thì ngươi phải cho ta một cơ hội làm quen với nàng “

Lý Phong nhíu mày, hắn không có quyền làm chủ việc này.

Lúc Lý Phong còn đang do dự thì Tiết Tình nói :”Được, ta đồng ý”

Lý Phong kinh ngạc nhìn Tiết Tình, trong ấn tượng của hắn, trừ vấn đề liên quan đến Beethoven ra thì Tiết Tình luôn lạnh nhạt với tất cả mọi thứ….

“Ta tin ngươi có thể thắng” Tiết Tình nhẹ nhàng nói.

Lý Phong nhướng mày, nói :”Tốt, ta sẽ không làm ngươi thất vọng”

Tưởng Vận Khúc biến sắc, trong lòng có cảm giác không ổn.

Nếu mọi thứ cứ phát triển theo chiều hướng này, có khi nào Lý Phong và Tiết Tình sẽ ...?

Phía đối diện, Vương Chấn hưng phấn nói :”Tốt! Vậy ngươi tìm người ngay đi, chúng ta đấu 3vs3”

Cho dù Lý Phong kêu ai đến Vương Chấn cũng không sợ, nói thẳng ra, trừ khi Lý Phong mời tuyển thủ chuyên nghiệp đến, còn không thì đừng mơ thắng được bọn họ!

Mà tuyển thủ chuyên nghiệp thì sao có thể ở gần đây ? Cho nên trận này bọn hắn thắng chắc.

Lý Phong gật đầu, một tay cầm bóng đi vào sân bóng rổ.

Đây là sân bóng rổ ngoài trời, nền xi măng, có tám khung bóng, lúc này có một số bạn học cũng đang chơi.

“Mọi người xin dừng lại một chút”

Lý Phong giơ tay phải lên, la lớn.

Mọi người đều bị tiếng nói của Lý Phong hấp dẫn, Lý Phong nói tiếp :”Chuyện là thế này, ta muốn mời hai người lập team 3vs3 để thi đấu, không cần chơi giỏi, chỉ cần hiểu luật là được, thắng thù lao 2000 tệ, thua thù lao 1000 tệ, ai muốn chơi không ?”

Vừa nói xong, không khí trên sân bóng rổ liền sôi trào.

Ở đằng sau, Tưởng Vận Trúc và Tiết Tình dùng một ánh mắt quái dị nhìn Lý Phong

Ngay cả bọn người Vương Chấn cũng há to miệng, sững sờ không hiểu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!