Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 478: CHƯƠNG 478. DIỆU THỦ KHÔNG KHÔNG

Chương 439: Diệu thủ không không

"Vậy ngày mai chúng ta tập hợp ở cổng phía nam trường, sau đó đi chung nhé ?”

Sử Phi cười nói.

Mắt Lý Phong sáng lên, gật đầu đồng ý.

Sử Phi thở phào, nói tạm biệt rồi rời đi.

Trong bãi đỗ xe Kim Kinh, bên trong một chiếc Lamborghini.

“Chu thiếu, mọi việc đã xong, việc mà ngươi đã hứa với ta…”

Sử Phi đang ngồi bên ghế phụ cười rạng rỡ nhìn Chu Tử Ngang ngồi ghế lái hút xì gà.

“Yên tâm, tối mai ta sẽ giúp ngươi có một suất biểu diễn trong vòng 30 phút, ngươi cố gắng thể hiện cho tốt”

Chu Tử Ngang vỗ bả vai của Sử Phi, mỉm cười nói.

“Cám ơn Chu Thiếu!”

Sử Phi hưng phấn đến mức đỏ mặt.

Hôm qua Chu Tử Ngang cho Sử Phi sáu tấm vé vào cửa của lễ hội âm nhạc, bốn thật hai giả.

Chu Tử Ngang yêu cầu Sử Phi đưa hai tấm vé giả cho Lý Phong và Tiết Tình, nếu hoàn thành yêu cầu này hắn sẽ giúp Sử Phi có được một suất biểu diễn tại lễ hội âm nhạc trong vòng 30 phút.

Lễ hội âm nhạc Kim Kinh rất lớn, đông đảo người tham dự, nếu Sử Phi có biểu hiện xuất sắc trong lễ hội âm nhạc này, chắc chắn sẽ gây nên tiếng vang.

Không chỉ vậy, Sử Phi còn chuẩn bị thuê vài ký giả và vài người nổi tiếng trên mạng xã hội PR giúp hắn.

Đến lúc đó, Sử Phi có thể mượn bước đệm này tiến vào giới âm nhạc, vứt bỏ vương miện Tiểu Hoàng Tử đàn piano Kim Kinh, đổi sang Tiểu Hoàng Tử đàn piano của Hoa Hạ. Đúng là nhất tiễn song điêu.

Có điều…

“Chu thiếu, nếu ngài làm vậy có khi nào sẽ chọc giận Lý Phong không ?”

Sau khi hưng phấn, Sử Phi liền nghĩ lại chuyện này. Hắn là người đưa vé cho Lý Phong, nếu đến lúc đó Lý Phong điên tiết tìm hắn tính sổ thì chết.

Lúc ở Hoàng Gia số 1, sự bá đạo của Lý Phong đã làm Sử Phi e dè, hắn đảm bảo, chỉ cần Lý Phong đá một phát là hắn sẽ vọt về sau 7,8m.

Cho nên trước khi hắn đồng ý làm việc thì đã bàn bạc kỹ với Chu Tử Ngang, Chu Tử Ngang vỗ ngực đảm bảo an toàn, hắn mới đồng ý, có điều… Hắn vẫn chưa yên tâm.

Chu Tử Ngang cười lạnh nói :”Ngươi không tín nhiệm ta, hay là không tín nhiệm gia tộc ta ?”

Sử Phi nghe vậy sững sờ, sau đó vui mừng nói :”Chu thiếu, ngài nói ngài sẽ mời…”

“Hừ, có những việc không nên nói lung tung”

Chu Tử Ngang phất tay với Sử Phi, vẻ mặt không kiên nhẫn.

Sử Phi hiểu được, sau đó yên tâm rời khỏi.

Nhìn bóng lưng của Sử Phi, Chu Tử Ngang không nhịn được nói giọng khinh miệt :”Đúng là một tên nhát gan”

Sau một lúc lâu, ánh mắt Chu Tử Ngang lộ vẻ lạnh lùng, âm thầm nói :”Tưởng Vận Trúc nghỉ bệnh, vậy thì ta đoạt Tiết Tình trước, nhưng mà đầu tiên phải tiêu diệt Lý Phong”

“Này hệ thống, trong khu mua sắm có kỹ năng nào liên quan đến móc túi không ?”

Trong phòng học, Lý Phong thầm hỏi.

Nếu đã biết vé vào cửa là giả, vậy hắn sẽ chuẩn bị một chiêu Ly Miêu hoán chúa, đổi vé giả thành vé thật.

Để đạt được mục đích này, Lý Phong có thể dùng Ẩn Thân Thuật, âm thầm tráo vé vào cổng của Sử Phi.

Có điều trong trường học có nhiều người, lỡ như bị mọi người phát hiện ra hắn đột nhiên biến mất thì sẽ rất phiền phức.

Hắn cũng có thể chọn cách lén vào ký túc xác của Sử Phi vào buổi tối, nhưng để làm việc này thì hắn sẽ phải rời khỏi Tiết Tình, lỡ như trong lúc hắn rời khỏi mà Tiết Tình xảy ra chuyện thì phiền phức.

Cho nên hắn định chọn chơi kỹ xảo.

“Đinh, đã tìm ra kỹ năng phù hợp yêu cầu của ký chủ”

Âm thanh của Chí Linh tỷ tỷ vang lên.

“Soạt”

Màn hình hệ thống của Lý Phong hiện ra, những kỹ năng đồng loạt xuất hiện :

"《Thuật móc túi sơ cấp》, 《 Thuật móc túi trung cấp》, 《 Thuật móc túi cao cấp》, 《 Diệu thủ bất lưu》. . ."

Lý Phong nhìn lướt qua các kỹ năng, sau đó mở 《 Diệu thủ bất lưu》để xem.

《 Diệu thủ bất lưu》: Đây là kỹ năng mà hệ thống đã căn cứ vào kỹ thuật ăn trộm tinh xảo từ dân gian, sau khi học kỹ năng này, ký chủ sẽ có được năng lực móc túi hạng nhất – lột trứng gà sống mà không bể vỏ, chỉ cần chạm nhẹ là có thể móc hết tài sản trên người đối phương, một đôi tay tài hoa, vừa ra là lấy sạch sẽ, không lưu lại bất cứ thứ gì.

“Chú thích 1 : Mua kỹ năng này cần tốn 1000 điểm tích lũy.

“Chú thích 2 : Đây là một kỹ năng tà môn ngoại đạo, xin kí chủ cẩn thận khi sử dụng.”

Lý Phong đã biết đây là kỹ năng mà hắn cần, ngay lập tức Lý Phong bỏ ra 1000 điểm tích lũy để mua, sau khi mua xong Lý Phong liền kích hoạt.

“Đinh”

Một luồng sáng hiện lên trong não, Lý Phong ngay lập tức nhận được kiến thức từ 《 Diệu thủ bất lưu》

Đúng lúc này, Sử Phi đắc chí đi vào phòng học.

“Khục, ta đi toilet một chút”

Lý Phong nói với Tiết Tình, sau đó đứng dậy đi về hướng Sử Phi.

Thấy Lý Phong đi tới chỗ mình, Sử Phi có tật giật mình, cố gắng cười chào Lý Phong, đồng thời né qua một bên.

Lý Phong cũng mỉm cười gật đầu, dùng kỹ năng Thấu thị, nhìn vào túi áo của Sử Phi.

Trong tích tắc lúc hai người sắp lướt qua nhau, đột nhiên chân Lý Phong lảo đảo, té ngã về hướng Sử Phi.

Sử Phi đỡ Lý Phong theo quán tính, hỏi :”Ngươi có sao không ?”

Ngay lúc đó, Lý Phong đã vươn tay vào túi áo của Sử Phi, tráo vé vào cửa, việc này diễn ra chưa đến 0.1 giây.

Dù Tiết Tình chú ý cử nhất động của Lý Phong nãy giờ, cũng không thấy được việc này.

Ngay cả Sử Phi cũng không có cảm giác gì.

“Khụ Khụ, xin lỗi, ta bị trượt chân” Lý Phong vỗ vai của Sử Phi, tiếp tục đi ra khỏi phòng.

Nhìn thấy Lý Phong rời phòng, Sử Phi cảm thấy có gì đó không thích hợp, nhưng mà nghĩ mãi không biết là điểm nào, nên lắc đầu trở về chỗ ngồi của mình.

Khi Lý Phong quay về, Tiết Tình không nhịn được hỏi :”Lý Phong, ban nãy ngươi cố ý té để đụng vào người của Sử Phi đúng không ?”

“Khục, nói nhỏ thôi”

Lý Phong nháy mắt, không giải thích.

Tuy Tiết Tình nghi ngờ, nhưng cũng không hỏi nữa.

Sáng hôm sau, ở cổng nam của trường.

Lúc này, trước cổng có hai chiếc xe, một là BMW 760Li của Sử Phi, còn một chiếc khác là Magotan Volkswagen.

Sử Phi, Lý Mãnh, Vương Nguyệt, Trương Thiến đang đứng trước hai chiếc xe đùa giỡn.

Đúng lúc này, một chiếc Porsche Panamera từ đằng xa chạy tới, dừng bên cạnh bốn người.

Bọn người Sử Phi ngừng đùa giỡn, nhìn Porsche Panamera, khi bọn hắn thấy Lý Phong ngồi ở ghế lái, tất cả đều lộ vẻ mặt ngạc nhiên!

“Lý…Lý Phong, đây là xe của ngươ ?” Trương Thiến lại gần ghế lái, lấy tay sờ vào mui xe rồi hỏi một cách kinh ngạc.

Sử Phi cũng rất ngạc nhiên, một chiếc Porsche Panamera có giá khoảng 2-3 triệu, không lẽ Lý Phong thực sự là đại gia ?

Ngay lúc này, cửa kính xe hạ xuống, Lý Phong ló đầu ra cười nói :”Không phải, xe này ta mới thuê hôm qua”

Sử Phi: "? ? ?"

Lý Mãnh: "? ? ?"

Vương Nguyệt, Trương Thiến: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!