Chương 442: Một bản nghiêm túc nói vớ nói vẩn
Lúc này, Tiết Tình và Lý Phong đã đi vào trong, cứ khoảng 300m thì có một cái sân khấu, trên mỗi sân khấu đều có người đang biểu diễn.
Trước sân khấu, có rất nhiều người xem, có người đang nhảy theo nhạc, có người thì hát theo, la ó…. Nhìn chung mọi người đều đang rất hào hứng.
Đây là một bữa tiệc âm nhạc.
“Lý Phong, tại sao hai tấm vé của Sử Phi lại là giả ? Ta cảm thấy có gì là lạ”
Đi dạo trong lễ hội âm nhạc làm cho Tiết Tình cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đang nhảy nhót theo các nhịp điệu, có điều một phần suy nghĩ của nàng vẫn không hiểu việc xảy ra ban nãy, nên mới hỏi Lý Phong.
“Ờ… Chắc là hắn bị người ta lừa”
Lý Phong nửa thật nửa đùa.
“Không thể nào, vé vào cửa là người quen cho hắn mà !”
Tiết Tình cảm thấy vô lý.
“Ai biết được, lỡ như người quen của hắn muốn lừa hắn thì sao ? Có điều vận khí của Sử Phi cũng kém, lựa qua lựa lại lại nhầm vé giả, may là hắn không đưa vé giả cho chúng ta, nếu không thì phiền phức.
Lý Phong cười nói.
Lông mày của Tiết Tình nhíu lại, bắt đầu rơi vào trầm tư.
Đúng lúc này, Lý Mãnh đi đến bên cạnh hai người, lớn tiếng nói :”Sử Phi sẽ vào ngay thôi, chúng ta chờ hắn ở đây đi”
Tiết Tình định gật đầu thì Lý Phong la lớn :”Ngươi nói cái gì, ta nghe không được”
Lý Mãnh :”???”
Tiết Tình :”???”
Trương Thiến đang đứng bên cạnh Lý Mãnh :”???”
Lý Mãnh la lớn như vậy mà ngươi còn không nghe rõ, ngươi bị điếc hả ?
Lý Mãnh hít sâu một hơi, dùng hết sức la :”Ta nói là Sử…”
Lý Phong để tay lên tai la lên :”Ngươi nói cái ?”
“Ta nói Sử…”
“Shit gì cơ ?”
“Ta nói là Sử…”
“Cái gì ? Ngươi ăn shit ? Khẩu vị của ngươi ghê tởm như vậy sao?”
Lý Phong làm ra vẻ mặt buồn nôn nói.
Lý Mãnh :”???”
Ngươi ăn shit, em gái ngươi ăn shit, cả nhà ngươi đều ăn shit thì có.
Giờ hắn đã hiểu, Lý Phong cố ý đùa ngịch hắn, nếu không phải Sử Phi dặn hắn trông chừng Lý Phong thì hắn đã sớm đi xa khỏi Lý Phong.
Tiết Tình suýt nữa thì bị Lý Phong chọc cười thành tiếng, tên này quá xấu xa, bạn học mà cũng đùa dai như vậy.
Nhưng mà nàng tin là Lý Phong cố ý làm vậy, có khi nào Lý Phong không muốn đợi Sử Phi không ?
Tiết Tình cũng không phải cô gái ngây thơ không biết gì, từ cách nói chuyện của Lý Phong lúc trước nàng đã thấy có gì đó không thích hợp.
“Lý Phong, ta nói Sử Phi sắp đến rồi, chúng ta phải ở đây chờ hắn”
Lý Mãnh tiến đến sát tai của Lý Phong la lên.
“À thế à ! Vậy mà ta cứ nghe ra shit với phân … Aizz, sao ngươi không sớm nói, làm ta cứ tưởng…”
Lý Phong oán trách.
Lý Mãnh :”???”
Sớm con mẹ ngươi, đã chửi ta còn đổ lỗi cho ta. Mẹ nó ! Nếu không phải do đánh không lại ta đã cho ngươi no đòn rồi!
Mấy phút sau, Sử Phi kéo Vương Nguyệt hối hả chạy đến.
“Hồng hộc”, “Hồng hộc”,“Hồng hộc”…
Sử Phi thở gấp, cố gắng hít không khí vào phổi, sau đó mới cười nói :”Giải quyết xong rồi, chỉ là hiểu lầm thôi, hai tấm vé kia là thật, có điều trong quá trình sản xuất có chút vấn đề”
Lý Phong :”???”
Cái gì gọi là nghiêm túc nói dối ? Sử Phi chính là nghiêm túc nói dối! Con mẹ nó… Đúng là mở rộng tầm mắt.
“Được rồi, nếu là hiểu lầm thì không sao, đừng nhắc lại nữa, bây giờ chúng ta đi đâu ? Lựa từng cái để xem, hay là chọn đại một cái ?”
Lý Phong không có hứng thú với lễ hội âm nhạc, cũng không có hứng thú với việc dạo phố, chỉ vì bảo vệ Tiếc Tình nên hắn mới phải tới đây mà thôi.
“Ta tới đây để xem Lý Vân Hải biểu diễn, nhưng mà nãy giờ ta không nghe thấy có ai nói là Lý Vân Hải sẽ đến”
Tiết Tình nghi hoặc nói.
“Khục, đây là tin tức nội bộ, chính xác 100%, ngươi cứ yên tâm, hay là giờ chúng ta đi đến khu vực biểu diễn âm nhạc cổ điển đi!”
Sử Phi mặt không đỏ tim không gấp nói.
Lễ hội âm nhạc của Kim Kinh có quy mô rất lớn, có đủ tất cả các thể loại âm nhạc, Pop, Rock, Rap….
Nếu có thể tạo ra danh tiếng ở lễ hội âm nhac Kim Kinh, thì con đường âm nhạc sẽ tiến thêm một bậc.
Tiết Tình không nghi ngờ, gật đầu đồng ý.
Mọi người nhanh chóng đi đến khu biểu diễn nhạc cổ điển, nơi này tương đối ít người. Bầu không khí trầm lắng, chỉ có tiếng nhạc du dương.
Ở trước mặt là bốn cái sân khấu, phân bổ hai bên đường, mỗi sân khấu cách nhau khoảng 500m.
Có ba cái sân khấu đang biễu diễn nhạc giao hưởng, tuy là biểu diễn ngoài trời, chất lượng âm thanh không bằng trong thính phòng, nhưng tất cả mọi người đều rất tập trung.
Chỉ có một sân khấu ở chổ xa nhất là đang biểu diễn piano.
Sáu người Lý Phong dừng chân khoảng nửa tiếng ở ba cái sân khấu,
“Ta dường như cảm thấy tâm hồn của mình đang được thanh lọc.”
Sử Phi giang hai tay, hít sâu, nhẹ nhàng nói.
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, thầm nghĩ :”Vị huynh đài đây đúng là thần chém gió, mỗi giờ mỗi phút đều không quên nhiệm vụ, chỉ cần có cơ hội là lại ăn tục nói phét.”
Lúc này Tiết Tình lại gật đầu đồng ý :”Ta cũng có cảm giác này”
Khóe miệng Lý Phong giật một cái :”Hóa ra chỉ có mình ta là người bình thường”
“Sân khấu kia có độc tấu piano. Chúng ta qua xem chút đi”
Vương Nguyệt chỉ vào sân khấu cuối cùng nói.
“Ừm, cũng trễ rồi, xem xong cái này chúng ta đi ăn trưa"
Hai mắt Sử Phi mắt lên, nhanh chóng đi về phía trước.
Trên sân khấu cuối cùng, một người nghệ sĩ vô danh đang đàn bài 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》, từ khi bài nhạc này trở nên hot trên toàn thế giới thì ngày càng có nhiều người biểu diễn bản nhạc này.
Tuy việc này có liên quan đến vấn đê bản quyền nhưng do Lý Phong muốn nhanh chóng quảng bá bản nhạc, nên đã nhờ Vệ Minh Thành và Leandel tuyên bố, tất cả mọi người chỉ cần thích chơi đều có thể chơi ca khúc này.
“Hừ ! Lại là bản này, nghe nhiều chai cả tai”
Sử Phi khó chịu thầm nghĩ.
Sau khi bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên.
“Bản nhạc này quá êm tai, nghe mãi không chán!”
“Cuối cùng thì Trung Quốc cũng sản sinh ra một nhạc sĩ piano tài hoa”
“Sự tài hoa của Beethoven đúng là khiến người khác khâm phục !”
Đa số khán giả sau khi nghe xong bản này đều tán thưởng Beethoven.
“Hừ, nói đủ chưa ? Suốt ngày Beethoven Beethoven, theo ta đoán thì trên đời này thực ra không có Beethoven, đây chỉ là mánh lới, có người đứng sau lưng giật dây”
Đúng lúc này, Sử Phi đột nhiên nhảy lên đài, rống to.
Tất cả mọi người đầu tiên là sững sờ, sau đó lại xôn xao bàn tán.
Tiết Tình nhíu mày, trong lòng rất không vui, Beethoven là thần tượng của nàng, nàng không cho phép bất cứ ai chửi bới Beethoven trước mặt nàng.
Mắt Lý Phong sáng lên, thầm nói :”Sử Phi a Sử Phi, thì ra đây chính là kế hoạch của ngươi ? Có chút ý tứ…”