Chương 464: Ngươi rốt cuộc là thứ gì!
Vương Chấn và bọn võ sĩ áo đen đã bị dọa sợ xanh mặt.
Tuyệt kỹ áp đáy hòm của Tiểu Dã tiền bối là Tà Nguyệt Thập Tự Trảm thật sự bị Lý Phong dùng thân thể ngăn lại ? Đã vậy còn không bị rụng dù chỉ một cọng lông ?
Đùa sao?
Vì Lý Phong đứng quay lưng về phía Tưởng Vận Trúc, nên Tưởng Vận Trúc không thấy được tình huống hiện tại của Lý Phong, nhưng từ phản ứng của Tiểu Dã Nhất Lang nàng có thể đoán được, chắc Lý Phong cũng không bị thương nặng.
“Lý Phong, đừng lo cho ta, ngươi mau đi đi”
Tưởng Vận Trúc lớn tiếng nói, nàng không muốn liên lụy Lý Phong.
“Nếu như ngươi còn nói những lời như vậy nữa, coi chừng ta đánh mông ngươi đó!”
Lý Phong nhếch miệng, nhưng không quay đầu lại.
“A?” Tưởng Vận Trúc sững sờ, sau đó nhớ lại cảnh Lý Phong bảo nàng đánh mông Tưởng Mộng Dao, mặt Tưởng Vận Trúc đỏ lên, nóng hôi hổi, không dám nói gì nữa.
“Hừ ! Tuy ta không biết ngươi dùng biện pháp gì để ngăn một chiêu kia của ta, nhưng sức mạnh của ngươi cũng chỉ như vậy mà thôi !”
“Thức tỉnh đi, Bát Kỳ chi lực!"
Tiểu Dã Nhất Lang giơ katana cao lên, bỗng nhiên khí tức trên thân hắn tăng mạnh, biến thành cấp S+.
“Tiểu Dã tiền bối nổi giận rồi, sắp có trò vui để xem!”
“Đây là bí kỹ của Ám Ảnh, thức tỉnh Bát Kỳ chi lực!”
“Thật hâm mộ, không biết đến khi nào mới được học bí kỹ này !”
Đúng như những võ sĩ áo đen nói, Tiểu Dã Nhất Lang đang sử dụng bí kỹ của Ám Ảnh -- Thức tỉnh bát kỳ chi lực. Sau khi dùng có thể tăng sức mạnh lên một tiểu giai.
Có điều bí kỹ này có tác dụng phụ, đó là sau khi sử dụng sẽ rơi vào thời kỳ hư nhược, cảnh giới hạ xuống một tiểu giai trong 3 ngày.
Bây giờ, Tiểu Dã Nhất Lang đã làm sức mạnh của mình thăng cấp từ S lên S+, hắn ngửa mặt lên trời cười như điên, sau đó nhanh chóng chém katana ra, từng đạo từng đạo đao khí màu đen bắn về phía Lý Phong.
Nếu trước đó đao khí của Tiểu Dã Nhất Lang là súng trường bắn từng viên một, thì bây giờ đao khí của hắn đã thành súng liên thanh.
“Để ta xem lần này ngươi chống đỡ như thế nào”
Tiểu Dã Nhất Lang vừa cười lạnh vừa chém ra đao khí.
“Mấy trò mèo !”
Lý Phong không thèm tránh né, phóng về phía Tiểu Dã Nhất Lang, không thèm quan tâm đến đao khí, đồng thời trong miệng hắn gầm nhẹ :”Cuồng bạo!”
“Oanh!”
Lúc thân thể Lý Phong vọt về phía trước, thì sức mạnh hắn cũng đã tăng thành Siêu Phàm hậu kỳ!
“Bạo tẩu!”
“Oanh!”
Khí tức trên thân thể Lý Phong lại tăng một lần nữa, chạm tới nửa bước Thánh cảnh.
“Cái gì?”
Tiểu Dã Nhất Lang đang điên cuồng chém ra thì thấy cảnh này, lập tức sững sờ.
Tại sao Lý Phong có thể dùng chồng chất hai bí thuật ? Con mẹ nó ! Phản khoa học a !
Lúc Tiểu Dã Nhất Lang còn đang sững sờ, thì những đao khí màu đen của hắn đã chém tới Lý Phong.
Trong sự tập trung của mọi người, những đao khí màu đen này giống như hoa tuyết gặp lò sưởi, đụng vào người Lý Phong là tan rã ngay lập tức .
Nhờ vào những tiếng “Ầm Ầm” nên bọn họ mới biết được những luồng đao khí này đã đánh trúng Lý Phong, chứ dùng mắt thường thì cứ tưởng bọn nó tự nhiên biết mất.
“Đang chết, sao có thể như vậy ?!”
Tiểu Dã Nhất Lang biến sắc, vung katana nhanh hơn nữa :”Tà Nguyệt Thập Tự Tam Liên Trảm! ! !"
"Bá bá bá "
Sau khi vung đao liên tục sáu lần, thì ba cái đao khí hình chữ thập xuất hiện, đánh vào thân thể của Lý Phong.
Vẫn không có gì xảy ra !!!
“Đánh đủ chưa ? Đến lượt ta !”
Lý Phong cười lạnh, đi đến trước mặt Tiểu Dã Nhất Lang đánh ra một chưởng :”Thiên Anh Chưởng !”
“Răng rắc”
Bát Kỳ thủ hộ quanh thân của Tiểu Dã Nhất Lang vốn dĩ đã không vững vàng, bây giờ lại trúng một chiêu Thiên Anh Chưởng, lập tức vỡ vụn ra từng mảnh.
"Đáng chết, rốt cuộc ngươi là thứ gì!"
Tiểu Dã Nhất Lang gầm lên giận dữ, đồng thời cũng nhanh chóng lui về sau.
Bây giờ Tiểu Dã Nhất Lang đã thật sự nghĩ Lý Phong là linh thú tới từ dị giới, sức mạnh công kích của Địa Cầu không có hiệu quả gì với Lý Phong. Con mẹ nó, vậy thì còn đánh cái rắm a ?
"Tiên Tung Bộ!"
"Thiên Thương Quyền!"
Lý Phong lắc mình một cái, chớp mắt đã xuất hiện phía sau Tiểu Dã Nhất Lang , trong 0.1 giây tiếp theo, liền đánh bảy quyền vào sau lưng của Tiểu Dã Nhất Lang.
“Phốc!”
Tiểu Dã Nhất Lang trọng thương, phun ra một búng máu tươi, sau đó quay người lại chém một đao nữa!
Lý Phong đã chuẩn bị từ sớm, cười lạnh lướt đi để lại chỗ cũ một đạo tàn ảnh, xuất hiện sau lưng của Tiểu Dã Nhất Lang một lần nữa.
“Bá”
Katana chém trúng tàn ảnh của Lý Phong, không có giọt máu nào xuất hiện!
“Không ổn!”
Trong lòng Tiểu Dã Nhất Lang khiếp sợ, sau đó xông về phía trước.
Đúng lúc này…
“Thiên Sát Quyền!”
Một lần nữa đánh vào chỗ đối diện trái tim từ sau lưng Tiểu Dã Nhất Lang.
“Phốc”
Trong miệng của Tiểu Dã Nhất Lang phun ra máu tươi, mượn lực của chưởng này bay ra ngoài mấy chục mét, khi chân vừa chạm đất, hắn liền cắm đầu bỏ chạy.
Thời điểm này, Tiểu Dã Nhất Lang đã bị Lý Phong đánh cho hoảng sợ, không còn dũng khí tái chiến.
“Muốn trốn ? Nằm mơ!”
Lý Phong cười lạnh, dùng tới Vô Ảnh Bộ, không gian xuất hiện từng đạo từng đạo tàn ảnh, trong chớp mắt đã đuổi đến sau lưng của Tiểu Dã Nhất Lang !
Tay phải của Lý Phong chộp vào không khí, một thanh trường kiếm xuất hiện trong tay hắn, sau đó hắn đâm ra một kiếm!
Thiên Cương Tam Thập Lục thức, chiêu thứ hai mươi —— Thiên Tốc Kiếm!
Một kiếm này không chỉ có sát thương gấp ba lần Thiên Sát Quyền mà còn có thể phá Bát Kỳ thủ hộ giống như Thiên Anh Chưởng!
Một tiếng roạc nhẹ nhàng vang lên, Thiên Tốc kiếm xuyên qua Bát Kỳ thủ hộ của Tiểu Dã Nhất Lang, cắm thẳng vào tim hắn.
Lý Phong buông chuôi kiếm ra!
“Oanh”
Thiên tốc kiếm nổ tung trong người của Tiểu Dã Nhất Lang!
Tiểu Dã Nhất Lang bị trọng kích ba lần, đã không còn chịu nổi, nổ tung như bong bóng thổi quá đà!
Mưa máu bay đầy trời!
“Tiểu Dã tiền bối!”
“Trốn, mau trốn”
“Mẹ ơi, ta muốn về nhà!!!”
Đám võ sĩ kia hoảng sợ, bỏ chạy như bầy gà gặp sói!
Nhưng mà sát ý của Lý Phong đã tăng đến đỉnh điểm, làm sao thả bọn hắn đi được !
Những tên võ sĩ áo đen này cao lắm cũng chỉ cấp A, dưới sự truy sát của Lý Phong, 13 võ sĩ áo đen đã bị giải quyết sạch sẽ!
Sau khi giải quyết xong mấy tên võ sĩ áo đen, chiến trường chỉ còn lại Lý Phong, Tưởng Vận Trúc và… Vương Chấn.
Nhìn thấy Vương Chấn đứng bất động tại chổ, lông mày của Lý Phong nhướng lên, hỏi :”Tại sao ngươi không trốn ?”
Vương Chấn hít sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười nói :”Chúng ta là người một nhà, tất nhiên không cần phải trốn”
“Ồ?!” Lý Phong nghi hoặc nhìn Tưởng Vận Trúc :”Vận Trúc, nếu ta không nhìn lầm thì hình như tên này và đám người Nhật là cùng một phe, đúng không ?”
Lúc đang nói thì Lý Phong đã dùng Đọc Tâm Thuật.
Tưởng Vận Trúc tức giận nói :”Đúng, hắn phản bội Long Hồn, bán đứng ta”
“Không không không, ngươi hiểu lầm rồi, ta bị ép buộc” Vương Chấn vội vàng giải thích :”Trước khi ngươi đến Tiểu Dã Nhất Lang đã phát hiện ta, nên ta phải giả vờ phản bội.”
“Mục đích chính của ta là…sống sót, chỉ khi sống sót thì mới có thể tiếp tục phục vụ Long Hồn”
Nói đến đây, khuôn mặt Vương Chấn lộ vẻ chính nghĩa, thấy chết không sợ, giống như một anh hùng.
Lý Phong :”???”
Kỹ thuật diễn xuất đúng là không chê vào đâu được, đáng tiếc, tiểu gia lại có Đọc Tâm Thuật…
“Thì ra là vậy!” Lý Phong gật đầu, đi đến trước mặt Vương Chấn, vỗ vỗ vai hắn nói :”Thiệt thòi cho ngươi rồi!”
Vương Chấn lắc đầu liên tục nói :”Không có gì thiệt thòi, vì tổ chức ta nguyện gánh chịu mọi tiếng xấu ! Các ngươi đi nhanh đi, để ta xử lý những thứ còn lại, không thì Ám Ảnh sẽ tìm ra manh mối mà đuổi theo ! Nhanh lên!”
Trong lòng Tưởng Vận Trúc căng thẳng, định nhắc nhở Lý Phong đừng để bị lừa.
Ai ngờ Lý Phong lại nói :”Không không không, ta không thể để ngươi lại, như vậy thì quá tốt cho ngươi rồi, cùng chúng ta về Trung Quốc, nhận sự phán quyết của tổ chức đi !”
Nói xong, Lý Phong dùng tay chém vào cổ Vương Chấn.