Chương 489: Chết do độc !
Lý Phong tay lanh mắt lẹ, nhanh chóng đỡ Tiết Tình, nhỏ giọng nói: "Cố nén bi thương."
Trong phòng khách, hai nam hai nữ cùng nhau nhíu mày, sau đó trên mặt hiện ra vẻ ghét bỏ lắc đầu.
"Hừ, quả nhiên y như mẹ nàng, chỉ giỏi câu dẫn nam nhân ."
Người nói chuyện là công tước phu nhân, Samantha Matthew.
Samantha Matthew là vợ cả của Orlando • Matthew, Samantha Matthew năm nay 53 tuổi, nhưng do chăm sóc kỹ nàng nên nhìn qua chỉ như bốn mươi, khí chất không tầm thường, ngôn ngữ cũng rất ác liệt.
"Ngươi là ai ? Người đàn ông của Tiết Tình sao?"
"Nhìn bộ dáng ngươi chắc là người Hoa đúng không ? A, hay là cảm thấy Tiết Tình có thể kế thừa tài sản của phụ thân ta, cho nên mới đi cùng với nàng? Vậy thì ngươi sẽ phải thất vọng rồi, phụ thân ta chết không để lại di chúc, nên một phân tiền Tiết Tình cũng không có được!"
"Nhanh chóng nhìn hắn lần cuối rồi lăn khỏi nơi này, các ngươi ở lâu thêm một giây ta sẽ buồn nôn thêm một giây !"
Hai người Samantha Matthew nhốn nháo mở miệng, trong giọng nói không hề che giấu sự trào phúng và khinh miệt, lời nói của bọn họ so với ngoại hình đúng là một trời một vực.
Ánh mắt Lý Phong phát lạnh, hỏa khí trong lòng dâng lên, nếu không phải hắn nghĩ cho Tiết Tình thì đã mắng sấp mặt đám người này.
Bởi vì Tiết Tình là con riêng, cho nên bọn hắn có quyền nhục nhã nàng sao ? Chỉ vì hắn đi chung với Tiết Tình nên bọn họ cũng có quyền nhục nhã hắn? Bởi vì bọn họ là gia đình của công tước nên bọn họ có quyền nhục nhã tất cả người khác?
Đợi đó, chờ Tiết Tình bình tĩnh lại, tiểu gia sẽ tính toán sổ sách với ngươi!
Sau khi đè xuống lửa giận trong lòng, Lý Phong nhẹ nhàng hỏi: "Muốn đi lên xem một chút không?"
Hai mắt Tiết Tình vô thần, gật gật đầu, sau đó nắm tay Lý Phong chạy lên lầu.
Động tác nắm tay của Tiết Tình rất tự nhiên, cảm giác giống như hai người đã nắm tay vô số lần, việc này làm cho Lý Phong sững sờ.
Nhưng rất nhanh thì Lý Phong đã hiểu ra, Tiết Tình chỉ hành động trong vô thức, giờ phút này Tiết Tình chỉ có chỗ dựa dẫm duy nhất là hắn, chỉ khi nắm tay hắn, Tiết Tình mới có được cảm giác an toàn.
Đi lên cầu thang xoắn, hai người bước vào một phòng ngủ ở lầu hai.
Đẩy cửa đi vào, mùi nước khử trùng xộc vào mũi Lý Phong, phòng ngủ tối đen không mở đèn, phải nhờ vào ánh trăng, Lý Phong mới có thể nhìn thấy những thiết bị y tế hiện đại đặt trong phòng, nhưng mà bây giờ tất cả đều đã tắt, không còn hoạt động.
Giữa phòng ngủ có một cái giường lớn bằng gỗ, Orlando Matthew nằm ở trên giường, hai mắt nhắm nghiền, hoàn toàn không có hô hấp.
"Cha!"
Tiết Tình vọt tới bên giường, quỳ hai gối xuống đất, khóc rống đau thương.
Lý Phong đứng sau lưng nàng, trong lòng nổi lên vẻ thương cảm, nhưng không biết nên khuyên giải như thế nào.
Chỉ những người đã trải qua mới hiểu được sự đau khổ vì mất đi người thân, giống như Lý Phong, ký ức đau khổ lúc hắn nghe mẹ hắn xảy ra tai nạn xe cộ vẫn còn nguyên vẹn.
Có điều Tưởng Vận Trúc từng nói, Orlando Matthew có thể kiên trì ít nhất ba ngày, tại sao mới một ngày rưỡi đã chết rồi ?
Do bác sĩ đoán sai, hay là có nguyên nhân khác ?
Trong sự nghi hoặc, Lý Phong đã dùng đến Y Thần chi nhãn, để kiểm tra Orlando Matthew.
Sau một lúc lâu, đồng tử Lý Phong co rụt lại, âm thầm nói: " Tâm địa thật độc ác!"
Không biết qua bao lâu, Tiết Tình lau khô nước mắt, run run nói: "Thực ra mẹ ta bị hắn lừa gạt, lúc đầu hắn nói tên hắn là Alex Dennis, vẫn còn độc thân, lúc đầu chính hắn đã điên cuồng theo đuổi mẹ ta."
"Hắn hài hước, anh tuấn, tiêu sái, lại tài hoa, mẹ ta nhanh chóng rơi vào lưới tình của hắn, sau đó thì có ta."
"Vào thời điểm ta được sinh ra, trong một lần vô tình mẹ ta biết được. . . Thực ra tên hắn là Orlando Matthew, là Công Tước của Hà Lan, đã kết hôn, và có hai con trai một con gái."
"Mẹ ta đã rất khổ sở khi bị hắn lừa gạt, sau khi sinh ta nàng liền rời khỏi Hà Lan, từ đó thì bặt vô âm tính."
"Là cha ta cho người nuôi dưỡng ta, cung cấp tiền để nuôi dưỡng ta, cho ta đến trường để học, dạy ta lễ nghi quý tộc . . ."
"Ngươi nói xem ta nên hận hắn, hay hận người mẹ vừa sinh đã bỏ ta đi, hay là. . . Hận cả hai?"
Lý Phong khẽ nhếch miệng, não của hắn đã bị quá tải.
Đây là lần đầu Tiết Tình kể những chuyện này, chuyện này đã tạo ra trùng kích rất lớn với Lý Phong, đồng thời hắn cũng hiểu ra rất nhiều chuyện.
Ví dụ như tại sao Tiết Tình làm cho người khác có cảm giác nàng rất lạnh lùng, dường như không chuyện gì có thể làm nàng hứng thú, trừ âm nhạc.
Ví dụ như Tiết Tình tại sao không nhắc tới mẹ, mà lại thường xuyên nói về Orlando Matthew, và không bao giờ biểu hiện sự tức giận với hắn.
Lý Phong cũng đã hiểu được, vì sao Tưởng Vận Trúc nói Orlando Matthew rất thương Tiết Tình, thậm chí những người con khác của Orlando Matthew sợ hắn để lại tất cả tài sản cho Tiết Tình.
Con gái là người tình kiếp trước của cha, chắc chắn Orlando Matthew rất áy náy với Tiết Tình, nên lúc viết di chúc sẽ chia tài sản cho Tiết Tình nhiều hơn một chút.
Nhưng mà Samantha Matthew còn sống, nên theo luật thừa kế của Hà Lam, thì vợ của Orlando Matthew sẽ được một nửa tài sản, nếu hắn lại lập một cái di chúc, để nửa còn lại cho Tiết Tình, thì ba đứa con của Samantha Matthew chắc chắn sẽ phát điên lê!
"Chỉ vì không để chuyện này có cơ hội trở thành hiện thực, mà bọn họ đã đầu độc chết Orlando • Matthew. . ."
Lý Phong âm thầm nói.
"Hiện tại cha đã chết, người duy nhất thương ta đã không còn, trong lòng ta rất khó chịu, ô ô ô. . ."
Nói đến đây, Tiết Tình lại lần nữa nằm rạp lên trên giường bệnh khóc rống.
Lý Phong vừa định an ủi, đột nhiên một loạt tiếng bước chân từ bên ngoài truyền tới, Lý Phong quay đầu nhìn lại, thấy Samantha Matthew dẫn ba người con của nàng tới.
"Ầm "
Đèn phòng ngủ mở lên, trong nháy mắt đèn đuốc sáng trưng.
"Khóc cái gì mà khóc, ngươi chỉ là đứa con hoang, không có tư cách khóc ở đây!"
Samantha Matthew tức tối chỉ vào mặt Tiết Tình, gương mặt make up tinh xảo hiện lên vẻ dữ tợn.
"Ngươi đã khóc ở đây mười phút rồi, mau cút đi."
Con trai trưởng của công tước Matthew là Frankie Matthew lạnh lùng nói.
"Ngày mai chúng ta còn phải cử hành tang lễ cho cha, đừng làm mất thời gian của chúng ta, mau cút đi."
Con thứ hai của công tước Matthew là Joseph Matthew không kiên nhẫn nói.
"Ta thấy nàng chỉ là đang làm bộ làm tịch, đến gặp cha lần cuối cùng mà không bật đèn, diễn cho ai nhìn ? Làm người khác buồn nôn!"
Con gái út Eva Matthew khoanh tay, khinh miệt nói.
Bọn họ mỗi người một câu, làm cho sắc mặt Tiết Tình ngày càng khó coi, cuối cùng, Tiết Tình hai tay nắm góc áo, trên tay nổi gân xanh, bả vai run rẩy, đủ thấy hiện tại nàng giận dữ đến mức nào.
Có điều nàng còn có thể nói cái gì? Nàng vốn không thuộc về cái nhà này, nàng là con riêng, là vết bẩn của gia tộc Matthew, có thể nhìn cha nàng lần cuối cùng đã là đặc ân được ban tặng.
"Tất cả im miệng cho ta!" Lý Phong rống to một tiếng!
Tiết Tình có thể nhịn, nhưng Lý Phong không thể, lão hổ không phát uy ngươi lại tưởng ta là HelloKitty à? Có hắn ở đây, hắn tuyệt đối không cho phép Tiết Tình bị người khác bắt nạt!
Bọn người Samantha sững sờ, sau đó nổi giận quát: "Tên người Hoa đê tiện kia, ngươi biết ngươi đang nói chuyện với ai không?"
"Đây là Hà Lan, là trang viên nhà Matthew, ngay cả tư cách đứng ở đây ngươi cũng không có!"
"Mau cút đi tên người Hoa kia, mang theo nữ nhân của ngươi cút ra ngoài, càng nhìn các ngươi càng cảm thấy buồn nôn!"
Đối mặt với sự la hét của họ, Tiết Tình kéo tay Lý Phong, vừa bi phẫn vừa bất đắc dĩ nói: "Lý Phong, chúng ta đi thôi."
"Đương nhiên chúng ta sẽ đi, có điều trước khi đi ta có một câu muốn nói với bọn họ."
Lý Phong nắm tay Tiết Tình, quay đầu nhìn đám người Samantha nói: "Orlando Matthew không phải chết vì bệnh hay già, mà chết bởi vì độc, ta sẽ tìm ra hung thủ!"
Nghe xong câu này, mọi người hoàn toàn yên tĩnh!