Chương 521: Bênh vực kẻ yếu
"Ta. . . Rất xin lỗi rất xin lỗi, ta không cố ý."
Sắc mặt của nữ nhân viên đỏ lên, tiếp sau đó thì khóc nức nở luôn mồm xin lỗi, nước mắt rơi đầy mặt.
Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, khinh miệt nói: "Nếu xin lỗi có tác dụng thì còn cần cảnh sát làm gì? Không có mắt thì cút ra khỏi phim trường đi!"
Nữ nhân viên không chịu nổi loại nhục nhã này, nước mắt cứ chảy ròng ròng, nhưng không dám khóc thành tiếng.
Lý Phong nhíu mày, trong lòng nổi giận.
Hắn thường xuyên thấy trên Internet đồn đại có nhiều diễn viên khinh người, nhưng mà những tin tức kia rất mập mờ, chất lượng của những tấm ảnh làm bằng chứng cũng rất thấp, không có tư liệu, cảm giác không chân thực.
Nhưng giờ cuối cùng hắn đã nhìn thấy sự thật trước mắt, sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là khinh người, hành động này rất quá đáng, cứ như cô gái kia không phải là người !
Loại người này có tư cách gì làm ngôi sao? !
Có điều bây giờ còn chưa phải thời điểm hắn xuất thủ, hắn muốn nhìn xem Lâm Dương có thể càn rỡ tới trình độ nào!
Hứa Mạn cau mày để ly nước xuống, trên mặt hiện vẻ không vui, định đứng dậy tiến lên ngăn cản Lâm Dương.
Nhưng ngay lúc nàng sắp đứng dậy, thì khóe mắt nàng vô tình liếc qua bên cạnh phim trường rồi thấy Lý Phong, lúc này nàng thả lỏng tâm lý, bỏ đi ý định tiến lên ngăn cản.
"Nếu Lý Phong đã đến, chắc chắn hắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. . ." Hứa Mạn lẩm bẩm.
Nhân viên công tác phim trường cũng bị hành động của Lâm Dương làm giật mình, thế nhưng chỉ trong tích tắc, những nhân viên liền cảm thấy bình thường.
Là người làm trong ngành điện ảnh và truyền hình, bọn họ gặp loại chuyện này quá nhiều lần, nên không còn cảm giác kinh ngạc.
Mà bọn họ cũng đã sớm nghe nói Lâm Dương rất khinh người, có điều không nghĩ tới Lâm Dương lại nóng tính đến vậy, ra tay ác liệt, làm cho bọn họ cũng đau lòng giùm cho nữ nhân viên kia.
Đương nhiên, bọn họ chỉ là đau lòng mà thôi, chứ không định tiến lên an ủi nàng hay trách cứ Lâm Dương.
Lâm Dương là nghệ sĩ đang hot của Tinh Phong, trừ khi bọn họ không muốn lăn lộn trong ngành giải trí nữa, nếu không thì không dại gì mà trêu chọc tới hắn.
"Tất cả không cho phép chụp ảnh, càng không được quay phim."
Đúng lúc này, người đại diện của Lâm Dương là Trần Hưng nhảy ra, lộ sắc mặt hung ác cảnh cáo mọi người trong phim trường.
Tiếp theo, Trần Hưng kéo cánh tay của Lâm Dương, lộ vẻ mặt đau lòng hỏi: "Ôi chao Lâm đại thiếu gia, có bị bỏng hay không? Có cần đi bệnh viện không?"
"Ừm, đầu lưỡi và bờ môi hơi đau." Lâm Dương nhăn mặt nói.
"Không quay không quay nữa, hôm nay dừng ở đây." Trần Hưng nhìn về phía đạo diễn khoát khoát tay, sau đó định kéo Lâm Dương rời đi.
Sắc mặt đạo diễn Mạnh Siêu có chút khổ sở.
Hôm nay vai diễn của Lâm Dương cần xuất hiện tương đối nhiều, nếu hắn đi thì những người khác cũng phải tạm hoãn.
Tuy không muốn để cho Lâm Dương rời đi, nhưng mà Mạnh Siêu cũng không dám ngăn cản, hắn không phải là đạo diễn danh tiếng, sau lưng Lâm Dương lại có quái vật khổng lồ là công ty giải trí Tinh Phong chống lưng, nên tốt nhất là đừng xung đột chính diện với Lâm Dương thì hơn.
Dưới sự soi mói của đám nhân viên, Lâm Dương và Trần Hưng vênh váo tự đắc đi ra ngoài.
Không có ai dám ngăn cản!
Ngay cả nữ nhân viên bị Lâm Dương hất ly cà phê, cũng không dám nói gì!
Nàng chỉ là một tiểu trợ lý, không có năng lực để phản kháng!
"Chẳng lẽ Lý Phong không muốn xen vào?"
Thấy Lý Phong không ra tay, Hứa Mạn nhíu mày.
Trong nhận thức của nàng, Lý Phong là một người có lương tri, luôn đứng lên khi thấy sự bất bình, tại sao lần này Lý Phong lại đứng yên mà nhìn?
Chẳng lẽ Lý Phong sợ chọc giận Lâm Dương, dẫn đến trễ nải ngày phim ra rạp, tạo nên tổn thất, nên không muốn ra tay?
Nếu thật như vậy, thì Lý Phong làm cho nàng quá thất vọng!
Hứa Mạn đã hiểu lầm Lý Phong, thực ra Lý Phong vừa định ra tay, thì hệ thống lại tuyên bố nhiệm vụ mới.
"Nhiệm vụ: Bênh vực kẻ yếu "
"Mô tả nhiệm vụ: Bắt Lâm Dương nhận lỗi với Nhạc Viện, đồng thời đăng lên Micro Blog xin lỗi, nếu nhiệm vụ thất bại, trừ 1 triệu điểm tích lũy."
"Phần thưởng nhiệm vụ: 5000 điểm kinh nghiệm, 300 ngàn điểm tích lũy."
Xem xong mô tả nhiệm vụ, Lý Phong nhịn không được cười một tiếng: " Vừa có thể trừng ác dương thiện, lại còn kiếm được điểm kinh nghiệm, điểm tích lũy, quá thoải mái."
Ngay lúc này, hai người Lâm Dương và Trần Hưng đã sắp đi ra khỏi phim trường, Lý Phong vội vàng tắt hệ thống, bước nhanh lên phía trước, ngăn trước mặt hai người: "Sỉ nhục người khác xong rồi bỏ đi, ngươi không cảm thấy hành động của mình rất quá đáng sao?"
Lâm Dương: "? ? ?"
Trần Hưng: "? ? ?"
Người khác: "? ? ?"
Cái gì. . . Đây là ai mà dám nói chuyện thẳng thắn như vậy ?
Hứa Mạn đang oán thầm Lý Phong thì thấy cảnh này, ngượng ngùng tự trách: "Hứa Mạn a Hứa Mạn, sao ngươi có thể nghĩ Lý Phong như vậy, hắn là người yêu của ngươi a!"
"Cái gì ? Con mẹ nó, ngươi nghĩ ngươi là ai ? dựa vào cái gì mà bắt Lâm Dương xin lỗi, ngươi có tư cách đó sao?"
Không đợi Lâm Dương lên tiếng, Trần Hưng đã xung phong lên trước.
"Ta là ai không quan trọng , quan trọng là Lâm Dương vừa làm sai."
Lý Phong nhíu mày, âm thanh ngày càng lạnh lẽo.
Trần Hưng giận dữ, chỉ thẳng vào mũi Lý Phong mắng : "Con mẹ nó mắt ngươi. . ."
"Soạt"
Lý Phong nắm ngón tay Trần Hi , sau đó bẻ ngoặt xuống!
"AAAAAAA!" Trần Hưng đau đến mức kêu cha gọi mẹ!
"Híttttttt "
Hành động của Lý Phong làm cho mọi người trong phim trường hít vào một hơi khí lạnh.
Con mẹ nó, người anh em này quá trâu bò, nói ra tay là ra tay, lại còn rất hung ác!
"Ngươi dám đánh người? Đúng là vô pháp vô thiên!" Lâm Dương giận tím mặt.
Từ trước đến nay nhờ vào danh tiếng của mình nên hắn đi tới chỗ nào người ta cũng sẽ vui cười đón chào, có thể nói hắn là thần tài của mọi người, vì việc này nên đã dung dưỡng cho tính tình coi trời bằng vung của hắn .
Nhưng hôm nay có kẻ dám ở trước mặt hắn bẻ tay người đại diện của hắn ? Con mẹ nó tên này không biết hắn là ai sao?
"Vô pháp vô thiên?" Lý Phong nhếch miệng cười trào phúng: "Câu này phải là ta dùng để nói ngươi mới đúng."
Lý Phong dừng tay lại, sau khi Trần Hưng lấy lại tinh thần, lập tức mở miệng mắng to: "Ta XXX, con mẹ ng. . ."
"Bốp"
Lý Phong quất một bạt tai vào mặt Trần Hưng !
"Hítttttttt!"
Lại là một tiếng hít vào ngụm khí lạnh của mọi người.
Người anh em này rút cục là thần thánh phương nào? !
Mí mắt Lâm Dương giật giật mấy cái, trong lòng dâng lên sự kiêng kị với Lý Phong , ngay sau đó hắn nhìn thấy thẻ công tác trước ngực Lý Phong .
"Trợ lí đặc biệt công ty giải trí Thịnh Đường ?"
Sau khi nhìn mấy chữ ghi trên thẻ công tác của Lý Phong ,sắc mặt Lâm Dương trở nên quái dị.
Một tên tiểu trợ lý cũng dám đối nghịch với hắn , tên này điên rồi sao?
Tuy nội tâm xem thường Lý Phong, nhưng mà Lâm Dương cũng không động thủ với Lý Phong , hắn là đại nhân vật, đối phương chỉ là một tên tiểu trợ lý, nếu động thủ với Lý Phong thì sẽ. . . Rất mất mặt a!
"Hứa Mạn tỷ, người này là trợ lý đặc biệt công ty giải trí Thịnh Đường , ta nghĩ ngươi cũng nên ra mặt quản hắn rồi a ?"
Lâm Dương lui lại mấy bước, quay đầu lại nói với Hứa Mạn .
Mọi người trong phim trường đồng loạt nhìn về phía Hứa Mạn , mọi người đều biết Hứa Mạn là đại tỷ của công ty giải trí Thịnh Đường , còn có tin đồn là Hứa Mạn và ông chủ Lý Phong có quan hệ đặc biệt “sâu sắc”...
Nếu Hứa Mạn ra mặt, thì tên trợ lý này chắc chắc sẽ phải run sợ.
Trong cái nhìn của mọi người, Hứa Mạn nhẹ nhàng nói : "Xin lỗi, ta không đủ năng lực để quản hắn, và ta cũng không muốn quản, ngươi tự giải quyết cho tốt."
Lâm Dương: "? ? ?"