Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 578: CHƯƠNG 578. ĐỒNG HỒ CÁT

Chương 541: Đồng Hồ Cát

Khác với công pháp và võ kỹ được mua từ điểm tích lũy , kỹ năng được mua từ điểm chinh phục chỉ có thể xem số điểm tiêu hao, chứ không nhìn được thông số giới thiệu của kỹ năng.

"100 điểm chinh phục. . . Kỹ năng này có vẻ rất mạnh."

Lý Phong lẩm bẩm, trong mắt có hào quang.

Cứu Vãn Nữ Thần Hệ Thống Trailer

《 Thuật truyền tống không gian》 và 《 Vầng sáng vô địch》đều có giá là 50 điểm chinh phục mà đã mạnh như thế, kỹ năng này mất đến 100 điểm chinh phục, không biết sẽ ghê gớm đến mức nào?

Thật là đáng mong chờ !

Sau đó, Lý Phong mang theo tâm lý mong chờ dùng 100 điểm chinh phục, mua 《Đồng Hồ Cá》.

《Đồng Hồ Cát》: Một hôm nọ, nhà phát triển hệ thống quan sát thiên địa biến hóa, nhật nguyệt giao thoa, bỗng nhiên minh ngộ được pháp tắc thời gian, nhờ vậy sáng tạo ra mấy kỹ năng có thể khống chế thời gian, 《Đồng Hồ Cát》là một trong số đó."

"Sau khi học xong kỹ năng này, mỗi lần kí chủ sử dụng có thể làm chậm thời gian đi 10 lần."

"Chú thích 1: Kỹ năng này cần tốn 100 điểm chinh phục."

"Chú thích 2: Mỗi lần sử dụng kỹ năng này cần tiêu hao 1000 điểm tích lũy, thời gian sử dụng là 10 giây, 1 ngày chỉ có thể sử dụng một lần."

Nhìn đến đây, Lý Phong nhíu mày, sức mạnh của kỹ năng này kém xa so với tưởng tượng của hắn !

Đương nhiên, việc hắn nghĩ vậy là do hắn chưa hiểu rõ kỹ năng mà thôi. . .

"Hệ thống này, làm chậm thời gian gấp mười lần là sao, chỉ có hiệu quá đối với ta, hay là có hiệu quả với tất cả mọi người ?"

"Còn nữa. . . Thời gian sử dụng 10 giây nghĩa là 10 giây trong thực tế, hay là 10 giây trong lúc sử dụng ?"

Lý Phong hỏi.

"Kỹ năng này có hiệu quả với người sử dụng kỹ năng, thời gian 10 giây là thời gian thực tế."

Hệ thống trả lời rành mạch.

Mắt Lý Phong sáng lên, gật đầu: "Nghĩ lại thì kỹ năng này có vẻ rất mạnh. . ."

Đối với thời gian bên ngoài thì chỉ có 10 giây, nhưng đối với hắn khi dùng kỹ năng này thì sẽ là 100 giây!

Với một cường giả Thánh cấp, 100 giây có thể làm rất nhiều thứ !

Trong lúc đang đấu với kẻ địch mà sử dụng kỹ năng này, thì tốc độ ra đòn của kẻ địch sẽ chậm đi 10 lần và tốc độ công kích của hắn thì lại được tăng lên 10 lần !

100 điểm chinh phục, đáng đồng tiền bát gạo!

Sau khi học kỹ năng, một tia sáng lóe qua trong đầu Lý Phong, trong đầu hắn có thêm một đoạn trí nhớ về《Đồng Hồ Cát》.

Công pháp, võ kỹ, thân pháp, kỹ năng. . . Hoặc là thay đổi hoặc là gia tăng, đều làm cho Lý Phong có cảm giác súng được đổi sang pháo dàn.

Nếu hiện tại hắn gặp Đại Kiều Uy Cửu, Lý Phong tin rằng chỉ trong 10 giây hắn có để đánh Đại Kiều Uy Cửu thành đống thịt vụn!

"A, không ngờ Lý tổng rất biết nghe lời, nói ngươi ngồi đây thì ngươi liền ngoan ngoãn ngồi, đúng là bé ngoan a ~ "

Đúng lúc này, một âm thanh nhạo báng truyền đến từ cầu thang.

Lý Phong tắt hệ thống nhìn sang, thì thấy được Tiêu Lăng Phi cùng với Hứa Mạn và Cao Khiết đang đi xuống.

Lý Phong trừng mắt một cái, bất đắc dĩ nói: "Ta nói này. . . Tiêu đại tiểu thư, có phải ngươi cố ý mời ta đến đây để trêu chọc ta không?"

Tiêu Lăng Nhã che miệng cười nói: "Làm gì có ! Ta muốn nịnh nọt ngươi nên mới mời ngươi tới nhà a~!"

Khóe miệng Lý Phong giật một cái: "Nịnh nọt? Sao ta không có chút cảm giác được nịnh nọt nào vậy ?"

Thái độ này của Tiêu Lăng Phi mà cũng gọi là nịnh nọt ?!!!

Tiêu Lăng Phi nhún vai: "Tin hay không thì tùy."

Lý Phong: ". . ."

Hứa Mạn và Cao Khiết đứng sau lưng Tiêu Lăng Phi nhìn nhau cười khổ.

Lúc này, bốn người ở phòng khách vừa uống trà vừa nói chuyện linh tinh, nhìn như là bạn cũ tụ họp, bầu không khí rất hòa hợp.

Đến 6 giờ tối, thì tiếng chuông của vang lên.

"Ô, chắc thức ăn ta đặt đã giao đến, ngươi đi mở cửa đi." Tiêu Lăng Phi nhìn Lý Phong nói.

Lý Phong: "? ? ?"

Tại sao tiểu gia phải đi mở cửa ? !

"Thức ăn mà ta đặt là từ một nhà hàng cao cấp." Tiêu Lăng Phi ngạo nghễ nói.

Biệt thự lớn như vậy nhưng chỉ có nàng và Cao Khiết ở, nên bình thường hai người ăn cơm cũng chỉ ăn đồ ăn thường ngày, bây giờ mời Lý Phong và Hứa Mạn đến nhà ăn cơm, mà Tiêu Lăng Phi lại lười xuống bếp làm món cầu kỳ, tay nghề của Cao Khiết thì không tới nơi tới chốn, nên đành đặt thức ăn bên ngoài. . .

Nhưng mà món ăn của nhà hàng này rất tốt, vả lại còn có dịch vụ đặc biệt là gửi đầu bếp đến để nấu trước mặt khách, vừa ăn vừa xem biểu diễn, cảm giác rất lý thú!

"Cho dù là nhà hàng cao cấp, thì nó cũng là thức ăn mà thôi. . ."

Lý Phong lầu bầu, không cam tâm tình nguyện ra mở cửa.

20 phút sau, trong nhà hàng của biệt thự.

"Ta là đầu bếp thâm niên nhất của nhà hàng, tên Từ Tăng, hôm nay được cử đến để biểu diễn cho mọi người."

"Vân du thủy chuyển. . . Kim Xà quấn thân. . . Cuối cùng là Lăng Ba vi bộ. . ."

Tiêu Lăng Phi rất hứng thú nhìn Từ Tăng biểu diễn, thỉnh thoảng vỗ tay khen hay: "Hay, quá đẹp ! Rất tốt! Oa, cái này tốt cái này tốt, ta thích!"

Lý Phong: ". . ."

Mục đích của Tiêu Lăng Phi khi đặt thức ăn của nhà hàng này chẳng lẽ là vì nhìn Từ Tăng biểu diễn?!

Một giờ sau, bữa tối "long trọng" và “náo nhiệt” đã xong, Tiêu Lăng Phi ngay lập tức muốn đuổi khách.

"Ăn cũng ăn rồi, chơi cũng chơi rồi, hai vị lăn đi."

Tiêu Lăng Phi cầm khăn chùi khoé miệng nói.

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, nói: "Cách nịnh nọt của ngươi quả là rất đặc biệt."

Tiêu Lăng Phi trừng mắt, đang định cãi nhau tay đôi với Lý Phong, thì tiếng chuông cửa lại vang lên.

"Đừng nói là. . . Ngươi lại gọi thêm một phần thức ăn nữa nhé ?" Sắc mặt Lý Phong khá quái dị.

"Ăn cái đầu ngươi, dáng người bản tiểu thư tốt như vậy, nhìn giống người ăn nhiều sao?" Tiêu Lăng Phi cười lạnh.

Nhưng mà Tiêu Lăng Phi cũng không rõ ràng, người biết nàng ở đây không nhiều, vả lại thời điểm này cũng khá nhạy cảm, ai lại tìm đến, chẳng lẽ là Từ Tăng quay lại?

Nghĩ đến đây, Tiêu Lăng Phi nháy mắt với Cao Khiết, Cao Khiết lập tức đi ra cửa xem xét tình huống.

Một phút sau, Cao Khiết quay lại, ghé vào tai Tiêu Lăng Phi nói: "Tiểu thư, là Cơ Phi và Bách Hiểu Sinh."

Lông mày Tiêu Lăng Phi nhíu lại, trên mặt hiện vẻ không vui nói: "Hình như ta đâu có gọi bọn họ đến?"

"Đúng vậy, ngài không gọi bọn họ." Cao Khiết cẩn thận trả lời.

"Không lẽ bọn họ có chuyện quan trọng muốn báo cáo?" Tiêu Lăng Phi lộ vẻ suy nghĩ.

Cao Khiết cúi đầu giữ yên lặng.

Tiêu Lăng Phi lắc đầu cười một tiếng, nói: "Lý Phong, Hứa Mạn, các ngươi lên lầu hai nghỉ ngơi chút đi, ta có khách."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!