Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 588: CHƯƠNG 588. MUỐN CHÚT LỢI TỨC

Chương 551: Muốn chút lợi tức

Đất trời điên đảo, gió giục mây vần.

Sau khi gió ngừng mưa nghỉ, trong căn phòng vang lên tiếng khóc thút thít của một nữ nhân, làm người nghe thương tâm rơi lệ...

Lý Phong sững sờ!

Tiêu Lăng Phi vậy mà... khóc?!!

"Ô ô ô, ô ô ô ô. . ."

Cứu Vãn Nữ Thần Hệ Thống Traile

Nước mắt Tiêu Lăng Phi rơi như mưa.

Nam nhân có một bệnh chung, đó là không thể chịu được khi nhìn nữ nhân khóc, nhất là mỹ nữ.

Sau khi bình tĩnh lại, Lý Phong không biết làm sao cho phải, Tiêu Lăng Phi đã khóc đến mức này, hắn có nên an ủi vài câu không?

Đúng lúc này, Tiêu Lăng Phi liếc nhìn Lý Phong qua khe hở ngón tay, thấy trên mặt Lý Phong hiện vẻ do dự, Tiêu Lăng Phi thầm đắc ý: "Hừ, muốn chơi với bản tiểu thư? Ngươi còn non lắm!"

Có một số người ăn mềm không ăn cứng, có một số người lại là rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt, nếu đã không thể chơi cứng với Lý Phong, thì nàng chơi mềm, bất kể như thế nào, nàng cũng muốn. . . Cũng muốn. . .

"Ngoài bắt Lý Phong nhận sai ra, ta còn làm gì được hắn đâu. . ."

Tiêu Lăng Phi buồn bực thầm nghĩ.

Nhưng Tiêu Lăng Phi không biết là, từ lúc mới bắt đầu Lý Phong đã dùng Đọc Tâm Thuật với nàng, ý nghĩ của nàng đã bị Lý Phong biết hết!

Lý Phong cười thầm trong lòng, nhưng ngoài miệng lại tràn đầy bất đắc dĩ nói: "Được rồi được rồi, ngươi đừng khóc nữa, ta sai rồi, ta không nên cứu ngươi, ta nên trơ mắt nhìn ngươi chết mới đúng, đã được chưa?"

Tiếng khóc Tiêu Lăng Phi nhỏ lại: "Ngươi. . . Ngươi biết sai rồi sao ?"

Lý Phong thở dài: "Ừm, biết sai rồi, dù nói thế nào thì ta cũng là nam nhân, ngươi là nữ nhân, theo quan điểm truyền thống, việc này là ta chiếm tiện nghi của ngươi."

Trong lòng Tiêu Lăng Phi thầm đắc ý, nhưng ngoài miệng lại nói: "Hừ, ngươi nhận sai thì có ích lợi gì, việc gì cũng đã xảy ra rồi, thời gian thì không thể quay lại, ta. . . Thân thể trong sạch của ta đã bị ngươi. . ."

Nói đến đây, Tiêu Lăng Phi lại tiếp tục thút thít .

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, hận không thể treo ngược Tiêu Lăng Phi lên đánh mông một trận.

Con mẹ nó, được nước lấn tới đúng không? Tiểu gia đã hạ mình với ngươi, ngươi còn nắm tiểu gia không buông, không lẽ ngươi muốn bắt tiểu gia tự sát tạ lỗi?

"Hừ, ngươi nghĩ chỉ cần nói lời xin lỗi là xong sao? Nằm mơ! Bản tiểu thư muốn ngươi. . . Ngươi. . ."

Tiêu Lăng Phi nghĩ ra vài cách trị tội hung ác, nhưng mà thứ duy nhất hiện ra trong đầu nàng là khuôn mặt đẹp trai của Lý Phong... Không thể không nói, mê gái là bệnh khó trị, nhưng mê trai lại càng khó trị hơn.

"Đáng chết, tại sao lại thế này? Chẳng trong tiềm thức, bản tiểu thư đã thích Lý Phong rồi? Làm sao có thể như vậy !"

Nội tâm Tiêu Lăng Phi giống như hươu con nhảy loạn, bóng dáng Lý Phong cứ chạy lòng vòng trong đầu nàng không thể nào xóa đi được.

Lý Phong đứng đối diện, lộ ra sắc mặt quái dị nhìn Tiêu Lăng Phi, mẹ nó, quả nhiên không ai có thể chống lại mị lực của tiểu gia, ngay cả Tiêu Lăng Phi cũng vậy!

"Được rồi, nếu ngươi hận ta như vậy, ta sẽ tự sát tạ tội !"

Nói đến đây, Lý Phong ra vẻ đưa tay muốn đánh vào đỉnh đầu của mình.

Hắn đang đánh cược, đánh cược là Tiêu Lăng Phi sẽ bảo hắn ngưng lại !

Chỉ cần Tiêu Lăng Phi ngăn cản hắn, hắn sẽ mượn cơ hội này để tiến thêm một bước với Tiêu Lăng Phi !

Đương nhiên, dù cho không cản cũng không sao, một chưởng này hắn còn chưa dùng đến 10% thực lực , nếu đập vào thì nhiều lắm là đau một tí, không thể bị thương được.

Ngay lúc chưởng của Lý Phong sắp đánh vào đầu mình, Tiêu Lăng Phi đột nhiên la lớn: "Đừng mà!"

"Ông "

Bàn tay Lý Phong dừng lại khi còn cách đỉnh đầu khoảng 1 cm .

"Đừng cái gì?" Lý Phong nhíu mày, tỏ vẻ nghi hoặc, thực ra trong lòng đang nở hoa.

Qua lần thăm dò này, Lý Phong đã có thể kết luận Tiêu Lăng Phi có ý với hắn, chỉ cần hắn cố gắng thêm một chút, thì lo gì không được ôm mỹ nhân về nhà?

"Hừ, không có gì." Tiêu Lăng Phi hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu đi chỗ khác, che dấu tâm lý hoảng hốt của mình .

"Chậc chậc, không hổ là nữ nhân của ta, ngay cả ngượng ngùng cũng có thể đẹp như vậy." Lý Phong nhìn gò má của Tiêu Lăng Phi, tán dương.

Tiêu Lăng Phi nhịn không được cười lạnh: "Ánh mắt ngươi có vấn đề sao ? Dung mạo của ta còn dưới mức trung bình, làm sao có thể đẹp được?"

"Ai nói ngươi không đẹp, ngươi là một trong những mỹ nữ đẹp nhất mà ta từng thấy."

Vì công bằng, Lý Phong thêm vào từ "một trong", nếu không những người phụ nữ khác của hắn biết được sẽ không quá tốt ~

"Hả?" Rốt cục thì Tiêu Lăng Phi đã thấy được chỗ không thích hợp, nên nàng liền lấy tay sờ mặt.

Lúc tay chạm vào mặt, sắc mặt Tiêu Lăng Phi kịch biến, sau đó nàng nhìn xuống chân thì thấy trong đống quần áo lộn xộn còn có một cái mặt nạ da người. . .

"Ngươi tháo mặt nạ da người của ta . . . Xuống?"

Sắc mặt Tiêu Lăng Phi rất khó coi.

Trước đó nàng đã nói, ngươi từng thấy khuôn mặt thật của nàng rất ít, bên trong Phong Vũ Lâu chỉ có một mình Cao Khiết .

Tiêu Lăng Phi hiểu rõ cái gì gọi là hồng nhan họa thủy, nếu như nàng dùng bộ mặt thật để xuất hiện ở Phong Vũ Lâu, chỉ sợ là những việc nhiễu loạn như hôm nay sẽ xảy ra như cơm bữa.

"Ừm, mới vừa rồi trong lúc ta giúp ngươi trị thương ta nhận thấy biểu lộ của ngươi có chút kỳ quái, nên sờ thử mặt của ngươi, sau đó thì. . . Khụ khụ, tại sao ngươi đẹp như vậy mà lại mang mặt nạ da người?"

Lý Phong nói lảng sang chuyện khác.

"Hừ, ai cần ngươi lo!" Tiêu Lăng Phi hừ lạnh một tiếng, sau đó cầm quần áo lên chuẩn bị mặc vào, nhưng mà ngay sau đó nàng dừng động tác, nhìn về phía Lý Phong .

"Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?" Lý Phong cảm thấy ánh mắt của Tiêu Lăng Phi có gì đó là lạ, giống như sói đói gặp mồi ngon. . .

"Ta không có năng lực giết ngươi, nên ta muốn lấy được chút lợi ích từ ngươi."

Vừa nói, Tiêu Lăng Phi vừa từ từ đi về phía Lý Phong .

Khi Lý Phong dùng Đọc Tâm Thuật và biết được ý nghĩ của Tiêu Lăng Phi, hắn sững sờ, vô thức lui về sau.

Ai ngờ Tiêu Lăng Phi hừ lạnh nói: "Không được lui, không được tránh, càng không được phản kháng, đương nhiên. . . Ngươi muốn phản kháng cũng được, giả bộ một chút thì sẽ kích thích hơn."

Nói xong, Tiêu Lăng Phi nhào về hướng Lý Phong . . .

Trên lầu hai, trong phòng ngủ thứ ba từ trái sang.

Từ khi Lý Phong đi ra ngoài đến giờ, nội tâm Hứa Mạn vẫn chưa ổn định được.

Từng giây trôi qua, cảm giác khẩn trương này ngày càng tăng.

"Không được, ta không thể chờ thêm được nữa."

Hứa Mạn quyết định, đứng dậy đi đến cửa, hít sâu một hơi, mở cửa phòng ngủ.

Sau đó. . .

"A!"

Hứa Mạn thấy cảnh tượng trong phòng khách, nàng hét lên lấy tay che miệng, nhanh chóng chạy ngược vào phòng đóng sầm cửa lại.

Hứa Mạn tựa lưng vào cửa phòng, lấy tay sờ mặt, thật là nóng bỏng a~!

"Tên Lý Phong chết tiệt này, vậy mà. . . Vậy mà. . . Đồ siêu cấp lăng nhăng! Nhưng mà. . . Nữ nhân kia là ai, nàng thật là xinh đẹp. . ."

Hứa Mạn âm thầm suy nghĩ. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!