Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 594: CHƯƠNG 594. KHÔNG COI TRỌNG TA?

Chương 557: Không coi trọng ta?

Sắc mặt Mộ Dung Tuyết biến ảo mấy lần, sau cùng cắn răng nói: "Tốt!"

Thái độ Mộ Dung Tuyết xuất hiện chuyển biến, xét đến cùng vẫn bởi vì bài hát 《 Gặp gỡ 》 , nàng rất muốn đưa nó vào album của mình.

Có khả năng người bình thường khó lòng lý giải được suy nghĩ này trong lòng Mộ Dung Tuyết, không phải chỉ là một ca khúc sao, không hát thì thôi, kích động như vậy làm gì?

Nhưng Mộ Dung Tuyết là người coi ca hát là mộng tưởng đời mình, gặp phải ca khúc tốt, nếu như bỏ lỡ như vậy, nàng sẽ rất không cam tâm!

Thấy Mộ Dung Tuyết đáp ứng, Lý Phong nhất thời thở phào, hắn mặc dù muốn giúp Mộ Dung Tuyết giải quyết phiền phức, nhưng nếu Mộ Dung Tuyết không cho hắn giúp, vậy hắn cũng đành bó tay.

"Phiền phức của ngươi là cái gì?"

Mộ Dung Tuyết lộ sắc mặt nghiêm túc nói: "Ngươi đoán không sai, ta bị người nhà gả cho một người xa lạ, dựa theo nhà trai yêu cầu, ta nhất định phải rời khỏi làng giải trí, về sau làm vợ hiền dâu thảo, giúp chồng dạy con, không được phép xuất đầu lộ diện nữa."

Lý Phong thầm nói một câu "Quả là thế", tiếp theo nhíu mày hỏi: "Nhà trai rất có thế lực, các ngươi không cách nào phản kháng?"

Mộ Dung Tuyết lộ sắc mặt khó coi gật đầu: "Đúng, hơn nữa nhà chúng ta gặp phải đại phiền toái, nhất định phải nhờ nhà trai trợ giúp mới có thể vượt qua cửa ải này, cho nên. . . Ta chỉ có thể tiếp nhận trong nhà an bài."

Lý Phong trầm ngâm rất lâu, sau đó mới lên tiếng: "Nói cách khác. . . Chỉ cần ta giúp các ngươi giải quyết đại phiền toái đang gặp, đồng thời chấn nhiếp được nhà trai, phiền phức liền giải quyết dễ dàng?"

Mộ Dung Tuyết gật gật đầu, tiếp theo cười khổ nói: "Nói thì như vậy, thế nhưng ngươi. . ."

Nói đến đây Mộ Dung Tuyết ngậm miệng lại, ánh mắt nhìn về phía Lý Phong rất phức tạp.

Lý Phong nhướng mày một cái, như cười mà không phải cười nói: "Thế nhưng ta không có năng lực giúp các ngươi giải quyết phiền phức, càng không có năng lực chấn nhiếp nhà trai, đúng không?"

Sắc mặt Mộ Dung Tuyết biến ảo mấy lần, sau cùng gật gật đầu, tiếng nhỏ như muỗi kêu: "Đúng."

Chính bởi vì nàng nghĩ như vậy, lại sợ làm tổn thương lòng kiêu hãnh của Lý Phong, cho nên mới không nói ra!

Mộ Dung Tuyết làm sao biết Lý Phong có Đọc Tâm Thuật, hắn đã thấu hiểu suy nghĩ của nàng từ lâu.

"Giới thiệu cho ta biết tình huống về nhà ngươi cùng nhà trai đi."

Lý Phong chậm rãi nói.

"Cái này. . ." Mộ Dung Tuyết do dự một chút, sau đó nói: "Tốt a, ngươi từng nghe nói về thế gia cổ võ chưa?"

Lý Phong nhướng mày một cái: "Từng nghe nói, làm sao, nhà các ngươi cũng là thế gia cổ võ trong truyền thuyết?"

Cùng lúc đó, trong đầu Lý Phong lóe lên mấy cái tên, tam huynh đệ Mộ Dung Triệt sẽ không phải là chung gia tộc với Mộ Dung Tuyết chứ? Vậy việc vui liền lớn rồi!

"Phải, mà cũng không phải." Mộ Dung Tuyết lộ vẻ đắng chát, chậm rãi nói: "Mộ Dung gia là thế gia cổ võ cỡ trung, nhưng chúng ta chỉ là chi thứ trong Mộ Dung gia."

"Bởi vì gia gia, cha mẹ ta đều không có thiên phú võ đạo, cho nên địa vị chi chúng ta ở Mộ Dung gia rất thấp."

Nói đến đây, vẻ khổ sở trên mặt Mộ Dung Tuyết càng đậm hơn.

Lý Phong hiểu được, gật gật đầu: "Trừ các ngươi ra, Mộ Dung gia còn có một chi là dòng chính?"

"Đúng, nhưng có tới hai chi thứ và một dòng chính, đại gia gia là con trưởng, cũng là người có cảnh giới võ đạo cao nhất trong Mộ Dung gia, bây giờ đã là cường giả Siêu Phàm hậu kỳ."

"Thiên phú nhị gia gia hơi kém, bây giờ là Siêu Phàm trung kỳ, còn mấy người thúc bá, đường ca đường đệ của ta, thiên phú võ đạo đều không yếu, nhưng mà chi chúng ta. . . Ai!"

Nói đến đây, Mộ Dung Tuyết lại thở dài, nếu như nhà nàng xuất hiện một thiên tài võ đạo, nàng sẽ không bị gia tộc coi là công cụ đổi lấy lợi ích như vậy. . .

Hai mắt Lý Phong sáng lên, trầm giọng nói: "Bởi vì chi các ngươi không có ai sở hữu thiên phú võ đạo tốt, mà Mộ Dung gia lại đang gặp phải đại phiền toái, cho nên muốn gả ngươi tới một đại gia tộc khác, dùng cái này đổi lấy lực lượng giải quyết phiền phức, đúng không?"

Mộ Dung Tuyết đắng chát gật đầu: "Đúng, một vị đường ca của ta phát sinh xung đột ở bên ngoài, kết quả người kia lại là con cháu Tần gia, một thế gia cổ võ loại lớn, Tần gia lên tiếng muốn diệt Mộ Dung gia chúng ta."

"Đúng lúc có một người con cháu Tôn gia, cũng là thế gia cổ võ loại lớn, một mực theo đuổi ta, đại gia gia vì đối kháng Tần gia, nên định gả ta cho hắn."

"Lý tổng, Mộ Dung gia chúng ta cũng tốt, Tôn gia Tần gia cũng được, đều là mãnh thú khủng khiếp, ngươi không phải đối thủ của bọn họ."

Những chuyện này đè nặng nội tâm Mộ Dung Tuyết quá lâu, sau khi nỏi ra Mộ Dung Tuyết cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều, đồng thời nàng cũng hi vọng Lý Phong có thể biết khó mà lui, miễn cho bị nàng liên lụy, rơi vào vực sâu vạn trượng.

"Ngươi coi thường ta như vậy sao?" Lý Phong cười cười.

Đến cả Diệp Thừa Phong hắn cũng dám giết, huống chi là Tần gia, Tôn gia? Còn Mộ Dung gia, càng thêm không được Lý Phong để ở trong lòng.

"Không phải coi thường, mà loại sự tình này không phải dùng tiền là có thể giải quyết."

Mộ Dung Tuyết tưởng rằng lòng tự tin của Lý Phong bắt nguồn từ gia sản hùng hậu.

"Ta không có ý định dùng tiền giải quyết a, có khả năng ngươi không biết một chuyện, ta không chỉ nhiều tiền, biết y thuật, biết soạn nhạc viết lời, ta còn là một cường giả võ đạo, hơn nữa cấp bậc không thấp, đã đạt tới Thánh cấp, Siêu Phàm cảnh gặp ta cũng phải cụp đuôi chó xuống thành thật liếm chân cho ta."

Lý Phong nháy mắt với Mộ Dung Tuyết mấy cái, tràn đầy tự tin nói.

Mộ Dung Tuyết: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Lý Phong là cường giả Thánh cấp? Cường giả Thánh cấp hơn 20 tuổi?

Mộ Dung Tuyết tuy rằng không phải cường giả võ đạo, nhưng nàng dù sao cũng xuất thân từ cổ võ thế gia, hiểu rõ phân chia cấp bậc và cả những thứ liên quan tới nó.

Đừng nói Mộ Dung gia bọn họ chưa từng có Thánh cấp hơn hai mươi tuổi, dù là cổ võ thế gia loại lớn thậm chí cổ võ thế gia đỉnh cấp cũng không có!

"Lý tổng, ngươi không phải là vì an ủi ta nên cố ý nói như vậy chứ?"

Vô luận như thế nào Mộ Dung Tuyết cũng không tin, đại gia gia của nàng năm nay 61 tuổi, còn chưa thể bước vào Thánh cấp, Lý Phong còn trẻ măng, làm sao có thể là Thánh cấp.

"Ta không rảnh như vậy." Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, tiếp theo phóng thích khí thế của mình ra.

"Oanh "

Mộ Dung Tuyết chỉ cảm thấy một luồng lực lượng ngập trời đột nhiên buông xuống, tuy rằng nó chỉ xuất hiện trong chớp mắt ngắn ngủi đã bị Lý Phong thu hồi, nhưng vẫn làm nàng cảm nhận được rõ ràng.

Cỗ khí tức này so với đại gia gia của nàng còn mạnh hơn mấy lần!

"Trời ơi. . . Ngươi thật sự là cường giả Thánh cấp? !"

Mộ Dung Tuyết rốt cục tin tưởng lời nói của Lý Phong.

"Không thể giả được." Lý Phong nhún nhún vai, cười nói: "Hiện tại ngươi hẳn đã tin tưởng ta có năng lực giúp ngươi rồi a?"

Mộ Dung Tuyết đầu tiên là gật gật đầu, tiếp theo lại lắc đầu nói: "Vẫn chưa được, Tần gia, Tôn gia đều có không chỉ một vị Thánh cấp, một mình ngươi không thể là đối thủ của bọn họ."

Lý Phong:”???”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!