Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 596: CHƯƠNG 596. GIÀ MÀ KHÔNG KÍNH

Chương 559: Già mà không kính

"Cha, mẹ, ông bà, ta đã về."

Vừa vào cửa của biệt thự , Mộ Dung Tuyết đã hô lớn.

Nhìn cảnh này, khóe mắt của Lý Phong ẩm ướt .

Lúc hắn còn nhỏ, khi tan học về nhà cũng sẽ la lớn một câu "Mẹ, ta về rồi."

Bây giờ hắn đã lớn, mẹ lại không còn. . .

Vài giây sau, cửa phòng khách mở ra, hai nam hai nữ đi tới, khi bọn họ nhìn thấy Mộ Dung Tuyết, liền cùng nhau lộ ra thần sắc vừa kinh hãi vừa vui vẻ.

Nhưng mà chỉ một giây sau, bọn họ nhận ra Lý Phong đang tay trong tay với Mộ Dung Tuyết, vẻ sợ hãi lẫn vui mừng chấm dứt, thay vào đó là kinh ngạc.

"Tiểu Tuyết, hắn là ai? !" Ông của Mộ Dung Tuyết là Mộ Dung Hòa Nhạc chỉ vào Lý Phong, lộ sắc mặt phức tạp hỏi.

"Gia gia, hắn tên là Lý Phong, là . . . Bạn trai ta." Nói đến đây, Mộ Dung Tuyết thẹn thùng cúi đầu.

Sắc mặt bốn người Mộ Dung Hòa Nhạc kịch biến!

"Tiểu Tuyết, ngươi đang nói đùa với chúng ta đúng không?" Mẹ của Mộ Dung Tuyết là La Thải Bình bước nhanh về phía trước, nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết hỏi.

Bà của Mộ Dung Tuyết là Viên Trân, cùng cha của Mộ Dung Tuyết là Mộ Dung Vũ Trí khẩn trương nhìn Mộ Dung Tuyết, bởi vì câu trả lời của Mộ Dung Tuyết sẽ quyết định vận mệnh bọn họ!

Mộ Dung Tuyết khẽ cắn môi đỏ, nhìn Lý Phong một chút, Lý Phong nhìn nàng gật gật đầu, ra vẻ ngươi cứ nói đi, cả thế giới để ta lo.

Có Lý Phong ở bên cạnh ủng hộ, sắc mặt Mộ Dung Tuyết trở nên kiên định: "Mẹ, thật xin lỗi, hắn đúng là bạn trai ta. . ."

Thân thể La Thải Bình chấn động, sắc mặt tái nhợt.

Ngay cả sắc mặt của Mộ Dung Hòa Nhạc và Mộ Dung Vũ Trí cũng kịch biến.

Mới vừa rồi bọn họ còn đang thắc mắc, tại sao Tiểu Tuyết về nhà mà không nói trước, thì ra là muốn tiền trảm hậu tấu!

"Tiểu Tuyết, các ngươi quen nhau. . . Bao lâu rồi?"

Mộ Dung Hòa Nhạc thở dài, từ từ hỏi.

"Không lâu, khoảng một tháng ." Mộ Dung Tuyết nói .

Nàng và Lý Phong đã bàn bạc việc này rồi, một tháng nói dài không dài nói ngắn không ngắn, rất khó bị lộ.

"Một tháng. . ." Ánh mắt Mộ Dung Hòa Nhạc sáng lên, sau đó thử dò xét : "Vậy các ngươi. . . đã làm. . . cái kia chưa?"

Nói xong câu này, bầu không khí liền trở nên quái dị.

Trừ Mộ Dung Tuyết ra, những người khác đều là người từng trải, nghe là hiểu Mộ Dung Hòa Nhạc muốn hỏi gì.

Lý Phong lại cảm thấy khó hiểu, mẹ nó, vấn đề này nên để mẹ hoặc bà của Mộ Dung Tuyết hỏi a, sao Mộ Dung Hòa Nhạc lại hỏi một câu như vậy ? Đúng là già mà không nên nết !

Dù sao thì hắn chỉ giả mạo làm bạn trai của Mộ Dung Tuyết , nên không nói gì, chỉ có thể nhẫn nhịn.

"Gia gia, ngươi nói cái gì vậy~!" Ngay cả Mộ Dung Tuyết cũng đã đoán được ý của ông mình, khuôn mặt đỏ lên.

"Ta. . ." Mộ Dung Hòa Nhạc phát hiện ra mình có hơi nóng vội, liền nhìn về phía Viên Trân, La Thải Bình nháy mắt.

Hai người hiểu ý , liền vội vàng kéo Mộ Dung Tuyết qua một bên hỏi thăm .

Sau một lúc lâu, Viên Trân nhìn Mộ Dung Hòa Nhạc lắc đầu, Mộ Dung Hòa Nhạc thở phào.

Hai người chưa có gì thì tốt, mọi thứ còn khả năng cứu vãn!

"Ngươi đi đi, nhà chúng ta không chào đón ngươi." Mộ Dung Hòa Nhạc nhìn Lý Phong, lạnh lùng nói .

Lông mày Lý Phong nhướng lên, định nói chuyện, nhưng bị Mộ Dung Tuyết ngắt lời: "Giao cho ta."

Lý Phong gật đầu, hắn tới nơi đây là để giúp Mộ Dung Tuyết giải quyết phiền phức, không phải cãi lộn với người nhà Mộ Dung Tuyết, trước hết cứ để Mộ Dung Tuyết ra mặt giải quyết, nếu như Mộ Dung Tuyết không giải quyết được, thì đến lượt hắn.

"Gia gia, ta và Lý Phong là thật lòng yêu nhau." Mộ Dung Tuyết nắm tay Lý Phong, đồng thời nhìn vào mắt hắn.

Hai người vốn dĩ chỉ giả làm người yêu, nhưng mà khi bốn mắt nhìn nhau, lại có tia điện vô hình lóe lên, làm nội tâm hai người đều run rẩy một cái!

Từng có một nhà nghiên cứu làm một cái khảo sát, hắn phát hiện lúc nam nữ ở chung, nếu như hai người đối mặt trên 8 giây, sẽ phát ra tia lửa tình yêu, có khả năng rất cao làm bọn họ phát triển thêm một bước.

Vừa nãy thời gian Lý Phong và Mộ Dung Tuyết đối mặt đã hơn 8 giây, Mộ Dung Tuyết lại đang một mực hoài nghi Lý Phong là chân mệnh thiên tử của nàng , mà Lý Phong cũng là fan trung thành của Mộ Dung Tuyết.

Cả hai đều có thiện cảm với đối phương, lại còn đối mặt quá 8 giây, nên tia lửa tình yêu đã được sinh ra!

"Bịch Bịch" "Bịch Bịch" "Bịch Bịch" . . .

Mộ Dung Tuyết cảm thấy trái tim mình đang đập loạn xạ, hoảng hốt lúng túng.

Lý Phong cũng có chút bất ngờ, cổ họng căng lên. . .

Tình huống của hai người ở trong mắt đám người Mộ Dung Hòa Nhạc chính là một cặp đôi đang yêu nhau say đắm!

Mộ Dung Hòa Nhạc hừ lạnh một tiếng, tức giận nói: "Thực lòng yêu nhau cũng không được, ngươi đã được gả cho Tôn Chí, nếu chúng ta bội ước, thì sẽ phải gánh chịu tai hoạ ngập đầu!"

"Tiểu Tuyết, cha mẹ cũng không muốn can thiệp vào hôn nhân đại sự của ngươi, nhưng mà Tôn gia đã mở miệng, người lớn cũng đã đồng ý, chúng ta không có cách nào!" Mộ Dung Vũ Trí tận tình khuyên bảo .

Dù họ là người thân nhất của Mộ Dung Tuyết , nhưng bọn họ cũng không có quyền quyết định với việc này, ông cố của Mộ Dung Tuyết là Mộ Dung Đồng Phong mới là người quyết định cuối cùng .

"Đúng vậy đó Tiểu Tuyết, ngươi đừng làm chuyện điên rồ."

"Tiểu Tuyết, nếu như ngươi cứ khư khư cố chấp, tên họ Lý này sẽ phải chết!"

Viên Trân và La Thải Bình cũng khuyên nhủ.

"Ồ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên, giả bộ khó hiểu hỏi: "Bá mẫu, ngài vừa nói ta sẽ chết, thực sự nghiêm trọng như vậy sao?"

"Thật sự nghiêm trọng như vậy!"

”Thậm chí còn là nói giảm nói tránh!”

"Không chỉ có ngươi chết, mà người cả nhà ngươi cũng sẽ gặp nguy hiểm tính mạng!"

Đám người Mộ Dung Hòa Nhạc xen vào.

Trong lời nói của bọn họ có chút khoa trương , nhưng mà chỉ cần làm cho Lý Phong hoảng sợ rời khỏi Tiểu Tuyết, thì khoa trương hơn nữa cũng được !

"A. . . Ta không sợ chết." Lý Phong nắm chặt tay của Mộ Dung Tuyết, nhìn nàng trìu mến nói: "Chỉ cần được ở cùng với Tiểu Tuyết, thì cái chết có gì đáng sợ ? !"

Tuy biết rõ là Lý Phong đang diễn trò, nhưng Mộ Dung Tuyết vẫn không nhịn được rung động .

"Nếu như đây là sự thật. . . Thì tốt bao nhiêu." Trong mắt Mộ Dung Tuyết hiện vẻ ngơ ngác, âm thầm nghĩ.

Khóe miệng đám người Mộ Dung Hòa Nhạc giật giật, thậm chí còn muốn dùng vũ lực tách hai người ra.

Mẹ nó. . . Biết các ngươi rất yêu nhau, nhưng mà đừng có ân ái trước mặt chúng ta được không !

"Haizz!" Mộ Dung Hòa Nhạc thở dài, sau đó trầm giọng nói : "Cho dù ngươi không sợ chết, thì cũng nên suy nghĩ cho người nhà của ngươi a? Chẳng lẽ ngươi muốn làm người nhà đi vào chỗ chết chỉ vì hạnh phúc bản thân?"

Lông mày Lý Phong nhướng lên, lạnh lùng nói: "Xin lỗi, ta là cô nhi, cho nên ngươi không cần lo lắng, vả lại. . . Ta cũng là cường giả võ đạo, Mộ Dung gia các ngươi cũng tốt, Tôn gia, Tần gia cũng được, không ai uy hiếp được ta."

Nghe câu này, sắc mặt đám người Mộ Dung Hòa Nhạc kịch biến!

Cùng lúc đó, bên ngoài biệt thự có một tiếng hô lớn: "Tam đệ, giao tên nhà quê kia cho ta!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!