Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 604: CHƯƠNG 604. CÙNG TIẾN LÙI

Chương 567: Cùng tiến lùi

Cuối cùng, Mộ Dung Tuyết cũng không nghĩ ra mình muốn thế nào, thôi thì đi một bước nhìn một bước, cứ duy trì quan hệ bạn về với Lý Phong trước đã. . .

Một đêm không có chuyện gì xảy ra.

Sáng sớm hôm sau, hai người rời giường rửa mặt, rồi đi nhà hàng dùng cơm.

Lúc ăn cơm, Viên Trân và La Thải Bình không ngừng dùng ánh mắt soi mói nhìn tới nhìn lui hai người.

Bữa ăn này Mộ Dung Tuyết cảm thấy rất không được tự nhiên, cảm giác như kiến bò trên chảo nóng.

Đợi đến khi ăn điểm tâm xong, chuông điện thoại di động của Mộ Dung Hòa Nhạc vang lên.

Mộ Dung Hòa Nhạc lấy điện thoại di động ra nhìn, sau đó khuôn mặt biến sắc: "Là Tôn Hi Tường gọi!"

"Cái gì? !" Sắc mặt Mộ Dung Vũ Trí kịch biến, suýt chút nữa làm rơi ly nước.

Viên Trân, La Thải Bình cũng biến sắc.

Lông mày Lý Phong nhướng lên, quay qua nhìn Mộ Dung Tuyết một cái, Mộ Dung Tuyết nhỏ giọng nói: "Tôn Hi Tường là gia chủ của Tôn gia, gia gia của Tôn Chí, nghe nói hắn là một cường giả Thánh cấp trung kỳ."

Lý Phong gật gật đầu, khó trách bọn hắn lại sợ hãi, thì ra Tôn Hi Tường là gia chủ Tôn gia, chắc là sợ bị người ta hỏi tội !

Dưới sự chăm chú của mọi người, Mộ Dung Hòa Nhạc bắt máy, lộ vẻ mặt vui cười hỏi: "Tôn gia chủ, ngài gọi điện thoại cho ta có gì không. . . A, ngài biết Tiểu Tuyết về nhà rồi? Là anh ta nói cho ngài sao?"

"Cái gì, hôm nay ngài muốn dẫn Tôn Chí tới. . . Được được. . . Vâng. . . Vâng, để ta chuẩn bị."

Nói xong, sắc mặt Mộ Dung Hòa Nhạc rất khó coi, cúp điện thoại.

"Cha, hôm nay Tôn Hi Tường muốn tới nhà chúng ta sao?" Mộ Dung Vũ Trí khẩn trương hỏi.

Sao hắn không khẩn trương cho được? Nếu chuyện này xảy ra, việc của Tiểu Tuyết và Lý Phong sẽ lộ ra ánh sáng, nhất định Tôn Hi Tường sẽ tức giận ! Lửa giận của cường giả Thánh cấp trung kì không phải ai cũng gánh chịu được.

"Ừm." Sắc mặt Mộ Dung Hòa Nhạc rất âm u.

Mộ Dung Vũ Trí chấn động, liếc nhìn Lý Phong một cái, sau đó chán nản hỏi: "Là đại bá nói cho hắn về Lý Phong đúng không ?"

Mộ Dung Hòa Nhạc cũng nhìn Lý Phong một cái, sau đó lắc đầu nói: "Không có, giọng điệu của Tôn Hi Tường không giống như hỏi tội."

Trong điện thoại, giọng nói của Tôn Hi Tường rất bình thản, thỉnh thoảng còn cười ha hả, nếu như hắn biết việc xảy ra hôm qua, làm sao có thể bình thản như thế?

"Chẳng lẽ đại bá muốn Tôn Hi Tường tự phát hiện chuyện của Tiểu Lý và Tiểu Tuyết, cho nên chỉ nói là Tiểu Tuyết về nhà chứ không nói gì thêm ?" Mộ Dung Vũ Trí suy đoán.

"Rất có khả năng." Mộ Dung Hòa Nhạc gật đầu, tiếp tục nói: "Nhưng mà không lẽ hắn không nghĩ đến việc Tôn Hi Tường sẽ gọi trước cho ta ?"

Nếu Mộ Dung Hòa Phong muốn Tôn Hi Tường phát hiện việc của Tiểu Tuyết và Lý Phong, thì phải sắp đặt như thế nào để càng bất ngờ càng tốt, nếu gọi điện thoại từ sớm thì khác nào cho bọn hắn thời gian để chuẩn bị?

"Ta có một suy đoán." Ánh mắt Mộ Dung Vũ Trí sáng lên, nghĩ đến một khả năng.

Ánh mắt Mộ Dung Hòa Nhạc híp vào: "Ngươi muốn nói là. . ."

"Đúng!" Mộ Dung Vũ Trí gật gật đầu.

Mộ Dung Tuyết: "? ? ?"

La Thải Bình: "? ? ?"

Viên Trân: "? ? ?"

Lúc nào rồi mà các ngươi còn chơi trò bí hiểm ?

Có biết nói một nửa sớm muộn gì cũng sẽ bị sét đánh không!

Đúng lúc này, Lý Phong cũng tham gia vào cuộc hội thoại: "Mộ Dung gia gia, Mộ Dung bá phụ, có phải các ngươi định nói là Mộ Dung Hòa Phong đang cho chúng ta lựa chọn đúng không?"

Mộ Dung Hòa Nhạc gật đầu, cười khổ nói: "Ngươi cũng đoán được?"

Ba người Mộ Dung Tuyết: ". . ."

Lựa chọn? Chọn cái gì ? Có thể nói ra hay không ? Các ngươi bị làm sao vậy!

"Đoán được một ít." Lý Phong gật đầu, cười nói: "Chắc Mộ Dung Hòa Phong biết ta là cô nhi, sau lưng không có người chống lưng, nên mới gọi cho Tôn Hi Tường."

"Nhưng mà Mộ Dung Hòa Phong lại không muốn xung đột chính diện với ta, cho nên cố ý giấu diếm việc của ta và Tiểu Tuyết, đồng thời, hắn cũng cố ý cho chúng ta đường lui."

"Tiểu Lý nói không khác gì suy đoán của ta." Mộ Dung Vũ Trí gật đầu, trầm trọng nói: "Mộ Dung Hòa Phong đúng là cáo già!"

Rốt cục Mộ Dung Tuyết không nhịn được hỏi: "Cha, Lý Phong, các ngươi đang nói cái gì vậy, ta nghe không hiểu gì cả."

Mộ Dung Vũ Trí liếc nhìn Lý Phong, cười khổ nói: "Tiểu Lý, ngươi nói đi."

Lý Phong gật đầu, nhìn Mộ Dung Tuyết nói: "Mộ Dung Hòa Phong muốn làm ta biết khó mà lui."

Mộ Dung Tuyết biến sắc: "Ngươi nói là. . . Mộ Dung Hòa Phong muốn dùng Tôn Hi Tường để dọa ngươi, bắt ngươi chủ động rời bỏ ta? Nhưng ngươi đã sớm biết Tôn gia đứng đằng sau chuyện này rồi mà ? Nếu như ngươi sợ thì đã không cùng ta về nhà."

"Đây là hai việc khác nhau." Lý Phong lắc đầu, nói: "Biết là một chuyện, nhưng đối mặt là chuyện khác."

"Mà thủ đoạn của Mộ Dung Hòa Phong cũng rất cao minh, hắn cố ý cho ta thời gian cân nhắc, để sự sợ hãi của ta từ từ tăng lên, muốn chơi tâm lý chiến để đánh bại ta."

Nghe Lý Phong giải thích, Mộ Dung Tuyết đã hiểu được.

Có một số chuyện, đến lúc đối mặt mới thấy nó đáng sợ.

"Thủ đoạn của đại ca đúng là cao minh, ta tự thẹn không bằng !" Mộ Dung Hòa Nhạc thở dài, sau đó nhìn về phía Lý Phong: "Nếu ngươi đã biết ý đồ của đại ca ta, vậy ngươi có tính toán gì không?"

Viên Trân, La Thải Bình, Mộ Dung Vũ Trí, Mộ Dung Tuyết cũng nhìn Lý Phong, bọn họ rất muốn biết Lý Phong sẽ làm gì.

Thực ra đối với cha con Mộ Dung Hòa Nhạc thì bọn họ rất hy vọng Lý Phong chịu không nổi áp lực và rút đi, nếu như vậy thì bọn họ không cần đối đầu với Tôn gia.

Ngược lại, nếu như Lý Phong lựa chọn ở lại, lỡ như Lý Phong không phải là đối thủ của Tôn gia, thì bọn họ sẽ bị liên lụy !

Nhưng mà những lời này làm sao bọn họ có thể nói ra, chỉ đành để Lý Phong lựa chọn. . .

Dưới sự chờ đợi của mọi người, Lý Phong nắm tay Mộ Dung Tuyết , nói : "Tất nhiên là ở lại, cùng tiến cùng lùi với Tiểu Tuyết ."

Cường giả Thánh cấp trung kỳ? Chưa đủ để làm Lý Phong sợ hãi, nếu hắn dùng hết át chủ bài, chưa chắc không chiến thắng được cường giả Thánh cấp trung kỳ.

Cha con Mộ Dung Hòa Nhạc thầm than một tiếng, nội tâm hơi thất vọng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!