Chương 570: Hồi Mã Thương
Ngay lúc nắm đấm của Tôn Chí Thượng sắp đánh trúng mặt Lý Phong, thì đột nhiên một cỗ khí tức mạnh mẽ bùng nổ từ trên người Lý Phong !
Trong nháy mắt này, sắc mặt Tôn Chí Thượng kịch biến, đồng thời hắn phải hết sức mạnh toàn thân để thu hồi nắm đấm.
Tôn Hi Tường ở đằng xa cũng chấn động, bàn chân dẫm đất, phóng về bên này, đấm ra một quyền vào ngực Lý Phong .
Cứu Vãn Nữ Thần Hệ Thống Trailer
Tuy phản ứng của hắn nhanh, nhưng động tác của Lý Phong lại càng nhanh hơn, trước lúc Tôn Chí Thượng kịp thu hồi nắm đấm, Lý Phong đã bắt được tay hắn, sau đó mạnh mẽ kéo về phía mình!
Tôn Chí Thượng bị Lý Phong kéo đến trước mặt !
Cùng lúc đó, nắm đấm của Tôn Hi Tường đánh tới, hắn không thèm để ý việc bị chân khí cắn ngược, vội vàng thu quyền lại.
Bọn người Mộ Dung Hòa Nhạc nhìn mà trợn mắt há hốc mồm!
Nói thì chậm xảy ra thì nhanh, từ lúc Tôn Chí Thượng động thủ, đến lúc Lý Phong kéo hắn tới che trước người, tổng cộng chưa đến một giây!
"Đáng chết, Sao. . . Sao ngươi lại là cường giả Thánh cấp? !"
Dù đã bị Lý Phong khống chế, nhưng điều Tôn Chí Thượng quan tâm nhất vẫn là cảnh giới của Lý Phong.
Nếu Lý Phong bước vào Thánh cảnh nghĩa là Lý Phong cao hơn hắn một đại cảnh giới, quan trọng là Lý Phong nhìn qua còn nhỏ tuổi hơn hắn nhiều, việc này quá vô lý, không khoa học!
Nghĩ lại những thứ mình vừa nói, Tôn Chí Thượng cảm thấy cực kì mất mặt!
Cảm nhận của Tôn Hi Tường cũng không tốt hơn bao nhiêu, trước đó hắn cảm thấy cháu trai mình đúng là trâu bò, nhưng giờ hắn cảm thấy cháu mình so với người ta chẳng khác gì rác rưởi. . .
Nhưng dù thế nào, đây cũng là cháu ruột của hắn, hắn không thể thấy chết mà không cứu.
Nghĩ đến đây, Tôn Hi Tường hít sâu một hơi, nhìn Lý Phong ôm quyền nói: "Lý tiên sinh, trước đó Chí Thượng lỡ đắc tội, mong Lý tiên sinh đại nhân đại lượng, tha cho Chí Thượng một lần."
"Chỉ cần ngươi thả Chí Thượng, chúng ta sẽ lập tức rời đi, không ngăn cản ngươi và Mộ Dung Tuyết tiểu thư nói chuyện yêu đương nữa!"
Nghe câu này, khuôn mặt Mộ Dung Tuyết lập tức lộ vẻ vui mừng, nếu như hai phe có thể giải quyết việc này trong hòa bình, đúng là không còn gì tốt hơn!
Ba ông cháu Mộ Dung Hòa Phong biến sắc.
Bọn họ không muốn thấy kết quả này, nếu như lần này Tôn Hi Tường không giết chết Lý Phong, vậy thì người chết sẽ là ba người bọn họ!
Lông mày Lý Phong nhướng lên: "Ngươi nói thật?"
"Thật, ta thề!" Tôn Hi Tường giơ bàn tay lên trời, mặt lộ vẻ nghiêm túc nói: "Tôn Hi Tường ta thề, nếu Lý tiên sinh thả Chí Thượng, ta sẽ mang Chí Thượng rời khỏi đây ngay lập tức, nếu làm trái lời thề, Tôn Hi Tường ta sẽ bị trời đánh ngũ lôi, chết không yên lành!"
Tôn Hi Tường nói bằng giọng điệu trang nghiêm, thần thái nghiêm túc, không giống giả vờ.
Mắt Lý Phong híp vào: "Tôn Chí Thượng, ngươi có cam tâm không?"
Sắc mặt Tôn Chí Thượng biến ảo mấy lần, sau đó nói : "Ta cam tâm, ta tâm phục khẩu phục!"
"Tốt! Nếu như vậy, các ngươi có thể trở về." Lý Phong buông Tôn Chí Thượng ra.
Sắc mặt Tôn Chí Thượng lộ vẻ phức tạp liếc nhìn Lý Phong, sau đó nhanh chóng đi ra sau lưng của Tôn Hi Tường nói: "Gia gia, ta xin lỗi, ta đã làm ngươi mất mặt."
Lúc nói chuyện, hắn quay lưng về phía Lý Phong và nháy mắt với Tôn Hi Tường.
Hắn bị Lý Phong bắt nuốt nỗi nhục lớn như vậy, làm sao có thể cam tâm rời đi? Bây giờ hắn đã thoát khỏi nguy hiểm, nên muốn nhờ Tôn Hi Tường xuất thủ diệt trừ Lý Phong.
Ai ngờ Tôn Hi Tường làm như không thấy được động tác của Tôn Chí Thượng, thở dài, vỗ vai Tôn Chí Thượng nói: "Ngã một lần khôn hơn một chút, từ nay về sau ngươi phải nhớ kỹ đạo lý này —— nhân ngoại hữu nhân, núi cao còn có núi cao hơn, đừng tự đại."
Tuy Tôn Chí Thượng không hiểu gì, nhưng vẫn cúi đầu nói: "Vâng, Chí Thượng ghi nhớ lời gia gia dạy bảo!"
Tôn Hi Tường hài lòng gật đầu, sau đó nhìn đám người Mộ Dung Hòa Phong một lượt, ôm quyền nói : "Các vị, cáo từ!"
Nói xong, Tôn Hi Tường xoay người đi ra ngoài.
Tuy Tôn Chí Thượng bất mãn trong lòng, nhưng hắn không phải là đối thủ của Lý Phong, nên chỉ có thể cắn chặt răng đi theo sau.
Hai người vừa đi, tất cả áp lực đều dồn vào ba ông cháu Mộ Dung Hòa Phong.
"Lý. . . Lý thiếu, nếu như ta nói đây chỉ là hiểu lầm, ngài có tin không?"
Mộ Dung Hòa Phong lộ vẻ mặt đau khổ nói.
Đây gọi là ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo a!
Vốn dĩ hắn muốn mời Tôn Hi Tường tới thu thập Lý Phong, kết quả Lý Phong vừa ra tay đã dọa cho hai ông cháu Tôn Hi Tường bỏ chạy.
Sau lưng Mộ Dung Hòa Phong, hai cha con Mộ Dung Vũ Ba, Mộ Dung Thanh đều run cầm cập.
Nếu Lý Phong không tin lời giải thích của Mộ Dung Hòa Phong, mà hạ sát thủ với bọn họ, thì bọn họ không có chút cơ hội phản kháng nào!
Sớm biết sẽ có kết quả này, bọn họ đã không gọi điện thoại cho Tôn Hi Tường a!
Lông mày Lý Phong nhướng lên, nhìn tới nhìn lui trên người bọn hắn.
Ngay lúc ba ông cháu Mộ Dung Hòa Phong sợ đến sắp ngạt thở, Lý Phong cười nói: "Ta tin. . ."
Ba ông cháu Mộ Dung Hòa Phong lộ vẻ vui mừng.
". . . Tin con mẹ ngươi!" Lý Phong nói tiếp.
Sắc mặt ba ông cháu Mộ Dung Hòa Phong trong nháy mắt chùng xuống!
Mộ Dung Hòa Nhạc: ". . ."
Vừa rồi hắn còn lo lắng Lý Phong sẽ bỏ qua cho ba ông cháu Mộ Dung Hòa Phong...
Như đã nói trước đó, mặc dù Mộ Dung Hòa Nhạc và Mộ Dung Hòa Phong là huynh đệ, nhưng từ trước tới nay Mộ Dung Hòa Nhạc rất bất mãn với Mộ Dung Hòa Phong, Mộ Dung Hòa Nhạc muốn thừa cơ hội lần này để Lý Phong thu thập Mộ Dung Hòa Phong.
Đương nhiên, dù sao cũng là huynh đệ, Mộ Dung Hòa Nhạc không muốn Lý Phong giết Mộ Dung Hòa Phong, nhưng mà tốt nhất là phế bỏ đan điền, nếu vậy, không ai có thể áp chế hắn ở Mộ Dung gia nữa !
"Lý thiếu, lần này là sai lầm của ta, xin Lý thiếu bỏ qua cho ta một lần, ta cam đoan không bao giờ làm Lý thiếu khó chịu nữa!"
Mộ Dung Hòa Phong khóc nức nở nói.
Lý Phong đùa cợt cười lạnh một tiếng: "Ngươi cảm thấy ta sẽ tin ngươi sao?"
"Lý thiếu. . ." Thân thể Mộ Dung Hòa Phong chấn động, cố gắng nghĩ biện pháp trốn khỏi nơi đây.
Ai ngờ Lý Phong lại lắc đầu nói: "Bất quá bây giờ chưa đến thời điểm thu thập các ngươi, đứng qua một bên, chờ ta thu thập lão cẩu Tôn Hi Tường, rồi sẽ đến lượt các ngươi."
Nghe xong câu này, ba ông cháu Mộ Dung Hòa Phong đều cảm thấy khó hiểu.
Không chỉ có bọn họ không hiểu gì cả, mà mấy người Mộ Dung Hòa Nhạc cũng sững sờ, không phải Tôn Hi Tường đã đi rồi sao, tại sao Lý Phong còn nói như vậy?
Còn nữa, Tôn Hi Tường là cường giả Thánh cấp trung kỳ, Lý Phong chỉ là Thánh cấp sơ kỳ, làm thế nào thu thập được Tôn Hi Tường?
Trong lúc bọn họ còn đang mê man, thì một thân ảnh đột nhiên xông vào trong biệt thự!
"Lý Phong, tiểu tạp chủng nhà ngươi nộp mạng ra đây!"