Chương 584: Phản kích chi pháp
Mộ Dung Tuyết đột nhiên quay đầu làm Lý Phong có chút kinh ngạc, vừa rồi nàng rõ ràng đã bị mình nhìn đến mức thẹn thùng. . .
"Cô nàng này rất lớn mật nha. . ."
Lý Phong cười nhạt một tiếng, tiếp tục “đấu mắt” với Mộ Dung Tuyết.
Hai người làm vậy rất nhanh khiến mấy nữ nghệ sĩ chú ý.
Không phải chứ. . . Nhìn bộ dáng này, con mẹ nó giữa hai người này rõ ràng là có gian tình!
Trước đó còn nghe nói Lý tổng thu mua Thịnh Đường là vì Mộ Dung Tuyết, bây giờ xem ra đồn đại không giả!
Nếu như Mộ Dung Tuyết cùng Lý tổng thật sự có quan hệ, vậy tài nguyên của công ty khẳng định sẽ liên tục rót vào người Mộ Dung Tuyết!
Đám người này trước đó còn cảm thấy Mộ Dung Tuyết sắp xuống dốc, bây giờ mới phát hiện mình thực ngu ngốc.
Mộ Dung Tuyết căn bản không phải tới nơi này mượn rượu giải sầu, mà là hẹn hò với Lý tổng.
Đám nữ nghệ sĩ hợp sức nói xấu Mộ Dung Tuyết cảm thấy mình giống như vừa ăn p hải con ruồi, khó chịu không thôi.
"Lý tổng, ngài đến đây để tìm Tiểu Tuyết tỷ tỷ sao?" Một nữ nghệ sĩ không cam tâm, mở miệng hỏi.
"Ừm, tìm nàng có chút việc, các ngươi tránh khỏi đây một chút đi." Đang nói chuyện, Lý Phong thì không để lại dấu vết tránh khỏi sự lôi kéo của các nàng.
"Đừng a Lý tổng, chúng ta thật vất vả mới được gặp ngươi một lần."
"Để chúng ta lưu lại đi Lý tổng ~ "
"Lý tổng ~ "
Mấy nữ nghệ sĩ sử dụng các loại kỹ năng, nũng nịu muốn kéo cánh tay Lý Phong.
Ánh mắt Mộ Dung Tuyết lộ vẻ suy nghĩ, nàng đúng là muốn nhìn xem Lý Phong đối diện với mấy mỹ nữ làm nũng sẽ phản ứng thế nào.
"Ta không muốn nói lại lần thứ hai."
Lời nói của Lý Phong lạnh lùng như gió thổi ra từ chín tầng địa ngục, nhất thời làm những nữ nghệ sĩ này rùng mình, biết chuyện này coi như thất bại, bèn nhu thuận rời khỏi nơi đây.
"Không tệ, vậy mà có thể ngăn cản được mỹ sắc dụ hoặc." Mộ Dung Tuyết lắc lắc ly rượu, khen ngợi một câu.
Lý Phong đi đến quầy bar, nói với người pha rượu: "Cho ta một ly Martini."
"Vâng Lý tổng, xin ngài chờ một chút."
Rõ ràng, người pha rượu nghe mấy nữ nghệ sĩ nói chuyện, biết thanh niên đẹp trai trước mắt chính là Lý Phong mới thu mua công ty giải trí Thịnh Đường.
"Ngươi cũng thích uống rượu Martini?"
Mộ Dung Tuyết cũng thích rượu Martini, cho nên mới hỏi như vậy.
Lý Phong kéo ra một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Mộ Dung Tuyết: "Rượu Martini được xưng là 'Kiệt tác say lòng người nhất trong dòng rượu Cocktail ', số người ưa thích nó không ít."
"Ngươi làm vậy là tâm lý chạy theo đám đông." Mộ Dung Tuyết bĩu môi, có chút không vừa ý với câu trả lời của Lý Phong.
Mộ Dung Tuyết nói vậy thực sự làm cho hắn có chút sững sờ, thích cái gì còn cần lý do? Trả lời như thế mà Mộ Dung Tuyết còn không hài lòng?
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn chằm chằm, sau một lúc lâu mới hỏi: "Ngươi hình như là đang khẩn trương?"
"Ta khẩn trương?" Lý Phong nói bằng âm điệu cao vút, lộ vẻ mặt không dám tin nói: "Ta là cường giả Thánh cấp, sao ta phải khẩn trương, ngươi khẳng định là nhầm rồi."
"Thật sao?" Đôi mi thanh tú của Mộ Dung Tuyết hơi nhíu lại, rốt cục không nhìn ra thứ gì.
Lúc này, người pha rượu đưa một ly rượu Martini tới trước mặt Lý Phong: "Lý tổng, mời ngài dùng."
"Cảm ơn." Lý Phong bưng chén rượu lên, giơ về phía Mộ Dung Tuyết: "Cạn ly."
"Cái gì đây?" Mộ Dung Tuyết đầu tiên là sững sờ, tiếp theo lộ sắc mặt quái dị nói: "Ta đã hiểu được, ngươi có phải là muốn thừa dịp ta uống say làm chuyện xấu với ta đúng không?"
Lý Phong: "? ? ?"
Tiểu gia mà là loại người như vậy, thì ngươi đã sớm phải gác hai chân lên vai tiểu gia rồi.
Hai đêm liền a, tiểu gia có bao nhiêu cơ hội làm chuyện xấu, tiểu gia nhịn vất vả như thế, ngươi còn nghi ngờ nhân phẩm tiểu gia?
Thất vọng, vô cùng thất vọng!
Đối diện, người pha rượu cũng sững sờ.
Con mẹ nó con mẹ nó, hai vị này một là ông chủ công ty, một là Tiểu Thiên Hậu trong giới âm nhạc, có thể đừng nói sự tình tương tự trước mặt ta có được không? Ta rất sợ bị hai vị giết người diệt khẩu...!
Lý Phong nhìn ra người pha rượu đang khẩn trương, bèn phất phất tay với hắn.
Người pha rượu như được đại xá, nhanh chóng rời khỏi nơi đây.
Lúc này, cả phòng nghỉ to như vậy chỉ còn Mộ Dung Tuyết cùng Lý Phong, Mộ Dung Tuyết liền trợn tròn mắt.
Vừa rồi nàng nói đùa mà thôi, hiện tại chỉ còn hai người, nàng đột nhiên trở nên thấp thỏm không yên, Lý Phong. . . Sẽ không thật sự muốn làm gì nàng chứ?
Nếu Lý Phong thật sự muốn làm chuyện xấu, sự phản kháng của nàng khẳng định là vô ích, vậy nàng nên trực tiếp buông xuôi, hay là ra vẻ chống cự một chút?
"Sự tình trên Micro Blog ngươi đều biết chứ?"
Lý Phong lắc lắc ly rượu hỏi.
"A?" Mộ Dung Tuyết còn đang đắm chìm trong suy nghĩ Lý Phong có muốn làm chuyện xấu hay không, thì đột nhiên Lý Phong chuyển đề tài, nhất thời làm nàng sững sờ.
"A cái gì mà a, ngươi thật sự cho rằng ta muốn chuốc say ngươi rồi làm chuyện xấu sao?" Lý Phong trợn mắt một cái, rất bất mãn nói.
"Không có. . . Không có." Mộ Dung Tuyết cười khan một tiếng: "Chuyện trên Micro Blog không cần để ý, qua một đoạn thời gian nữa sẽ sớm hạ nhiệt."
Người công chúng nhiều thị phi, sự tình này nàng gặp không ít, kinh nghiệm đầy mình.
Hoàng Thụy không muốn sáng tác bài hát cho nàng? Không vấn đề, có Lý Phong là được, đợi album mới của nàng xuất hiện, một số người lập tức sẽ phải im miệng.
Hiện tại nàng lên mạng đáp trả, sẽ chỉ gia tăng độ hot cho người nào đó, để người nào đó càng thêm đắc ý.
"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"
Đúng lúc này, thanh âm hệ thống nhắc nhở đột nhiên vang lên.
Lý Phong nhíu mày, đoán được nhiệm vụ có khả năng rất lớn sẽ liên quan tới Mộ Dung Tuyết: "Xem xét."
Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Mộ Dung Tuyết (3)
Mục tiêu: Thông qua các loại thủ đoạn hợp lý, đả kích sự phách lối của Tống Tuyết Mai, tăng lên danh tiếng của Mộ Dung Tuyết, nhiệm vụ này có thời hạn ba ngày, nếu nhiệm vụ thất bại, thì khấu trừ kí chủ 1 triệu điểm tích lũy.
Khen thưởng: 5000 điểm kinh nghiệm, 500 ngàn điểm tích lũy, 20 điểm chinh phục.
Xem hết giới thiệu, Lý Phong nhíu mày: "Hạn định thời gian ba ngày, căn bản không đủ để ra album mới a."
Muốn đánh mặt Tống Tuyết Mai hoặc là Hoàng Thụy, biện pháp hữu hiệu nhất là để Mộ Dung Tuyết ra một album có chất lượng thượng thừa nhất.
Nhưng thời gian ba ngày lại quá ngắn, đừng nói là ra cả album, được một bài đã phải tạ ơn trời đất.
Trừ khi. . . Tìm được một người có danh tiếng lớn hơn cả Hoàng Thụy để sáng tác bài hát cho Mộ Dung Tuyết, nên tìm ai đây?
"Có rồi!"
Hai mắt Lý Phong sáng lên, nghĩ đến một chọn lựa tuyệt hảo!
"Khụ khụ, ngươi là nghệ sĩ dưới cờ giải trí Thịnh Đường, cho nên ta không thể ngồi nhìn ngươi bị người khác khinh thường, bởi vậy chúng ta cần phải phản kích."
Lý Phong tắt hệ thống, trầm giọng nói.
Mộ Dung Tuyết nhíu mày lại: "Ngươi muốn phản kích kiểu gì?"
Lý Phong cười một tiếng: "Tuyên bố với bên ngoài, ngươi đã mời được Beethoven tiên sinh sáng tác bài hát cho ngươi."
Mộ Dung Tuyết: "? ? ?"