Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 624: CHƯƠNG 624. ĐẰNG ĐIỀN TƯỜNG

Chương 587: Đằng Điền Tường

Minh Châu, cao ốc tập đoàn Vị Lai, trong văn phòng tổng giám đốc.

Lý Hương, cũng chính là Hoa Gian Hội Lý Hương đã đeo mặt nạ da người, đang giúp Ngụy Băng Khanh tra tìm một phần văn kiện trọng yếu.

Tổng giám đốc Ngụy Băng Khanh đang ngồi trên ghế, đầu cúi xuống, chăm chú làm việc.

Đúng lúc này, cửa phòng làm việc bị gõ vang.

"Mời vào." Ngụy Băng Khanh không ngẩng đầu, nói.

Hoa Gian Hội Lý Hương cũng không dừng lại động tác, tiếp tục tìm văn kiện.

Lúc này cửa phòng làm việc bị đẩy ra, một mỹ nữ mặc trang phục công sở đi tới: "Ngụy tổng, Trần tổng bên tập đoàn Viễn Phương đến."

Tập đoàn Viễn Phương đặt trong cả Hoa Hạ cũng được xếp top đầu, có rất nhiều sản nghiệp, từ bất động sản, tài chính, vận chuyển, cho tới công nghệ thông tin,...

Ở mặt bất động sản, bọn họ có quan hệ hợp tác với Vị Lai.

"Tốt, mời hắn vào đi."

Ngụy Băng Khanh ngẩng đầu, buông văn kiện cùng bút trong tay xuống, trầm giọng nói.

Gần đây hai nhà muốn hợp tác khai phát một cái hạng mục lớn, vì thế hôm qua Trần Viễn Phương gọi điện thoại cho Ngụy Băng Khanh, nói muốn tới Vị Lai trò chuyện trực tiếp.

Đối với cái này Ngụy Băng Khanh tự nhiên là lập tức đáp ứng, trò chuyện với đối tác là chuyện rất bình thường.

Lúc này Hoa Gian Hội Lý Hương tìm được văn kiện, đưa đến trước mặt Ngụy Băng Khanh, sau đó muốn rời khỏi nơi này.

"Ngươi ở lại một chút đi." Ngụy Băng Khanh cười nói.

Đợi chút nữa nói chuyện với Trần Viễn Phương, đoán chừng cần nhờ Lý Hương bưng trà rót nước một chút.

Tới bây giờ, Ngụy Băng Khanh vẫn không biết Lý Hương chỉ là tên giả của Hoa Gian Hội Lý Hương, càng không biết Hoa Gian Hội Lý Hương căn bản không phải là thành viên Long Hồn.

Mấy phút đồng hồ sau, Trần Viễn Phương cùng với một nam tử trẻ tuổi đi vào.

"Ngụy tổng, xin chào."

Trần Viễn Phương đi đến trước bàn làm việc bắt tay với Ngụy Băng Khanh.

"Chào Trần tổng, hoan nghênh ngươi tới đây, mời ngồi."

Có lẽ là bị ái tình thay đổi, Ngụy Băng Khanh không còn bộ dáng tránh xa người từ ngoài ngàn dặm như trước kia nữa, lúc này nàng nở nụ cười.

Lúc Ngụy Băng Khanh nghiêm mặt đã rất đẹp, nụ cười này càng là trăm hoa đua nở, làm Trần Viễn Phương và nam nhân trẻ tuổi sững sờ.

"Hừ."

Đúng lúc này, Hoa Gian Hội Lý Hương bất mãn hừ lạnh một tiếng.

Ngụy Băng Khanh là nữ nhân của chủ nhân, hai tên này dám nhìn chằm chằm nàng như vậy thật đúng là chán sống, nếu Ngụy tổng đồng ý, nàng nhất định sẽ động thủ lấy mạng hai người này!

Trần Viễn Phương cùng nam tử trẻ tuổi nhất thời bừng tỉnh, tiếp theo cùng nhau quay đầu nhìn về phía Hoa Gian Hội Lý Hương.

"Ngụy tổng, vị này là. . ." Trần Viễn Phương hỏi.

"Nàng tên Lý Hương, là trợ lý của ta." Ngụy Băng Khanh cười giới thiệu, sau đó nói: "Lý Hương, pha trà đi."

"Vâng, Ngụy tổng." Lý Hương không nhìn hai người Trần Viễn Phương nữa, quay người bắt đầu pha trà.

Hoa Gian Hội Lý Hương không biết là, sau khi nàng xoay người sang chỗ khác, trong mắt nam tử trẻ tuổi sau lưng Trần Viễn Phương lóe lên một tia sáng kì lạ.

Ngay sau đó, hắn không để lại dấu vết kéo áo Trần Viễn Phương một cái, khi Trần Viễn Phương quay đầu, hắn nháy mắt với Trần Viễn Phương mấy cái.

Trần Viễn Phương hiểu ý gật gật đầu, sau đó hỏi: "Ngụy tổng, ta nhớ trợ lý trước kia của ngươi là Tô tổng Osivili đúng không?"

"Đúng, Tô tổng đã từng là trợ lý của ta." Ngụy Băng Khanh cũng không giấu diếm.

Rất nhiều người biết việc này, giấu diếm cũng không có tác dụng.

"Như vậy nói cách khác, Lý Hương tiểu thư tới gần đây mới trở thành trợ lý của ngươi?" Trần Viễn Phương cười hỏi.

Ngụy Băng Khanh nhíu mày lại: "Hình như Trần tổng rất quan tâm tới trợ lý của ta?"

Trước đó nàng còn không để ý phản ứng của hai người, nhưng bây giờ Trần Viễn Phương hỏi thăm, Ngụy Băng Khanh đã nhìn ra điểm không thích hợp.

Hai người này, vừa đến ánh mắt đã tập trung ở trên người Lý Hương, câu hỏi cũng đều liên quan tới Lý Hương, chẳng lẽ Trần Viễn Phương tới đây không phải vì nàng, mà vì tìm Lý Hương?

Lý Hương đang pha trà cũng nhíu mày, nổi lòng cảnh giác.

"Không phải, ta chỉ là hiếu kỳ mà thôi."

Trần Viễn Phương cười ha hả, không hỏi thêm, chuyển đề tài sang chuyện đôi bên hợp tác.

Sau một giờ, hai người kết thúc đối thoại, Ngụy Băng Khanh để Lý Hương tiễn hai người ra khỏi văn phòng.

Sau khi tiến vào thang máy, nam tử sau lưng Trần Viễn Phương dùng tiếng Nhật Bản nói: "Hoa Gian Hội Lý Hương."

Thân thể Lý Hương hơi rung một cái, biểu hiện trên mặt cũng có biến hóa rất nhỏ, nhưng rất nhanh nàng đã khôi phục bình thường, giống như không nghe thấy người kia nói chuyện.

"Hoa Gian, ta biết chính là ngươi, ngươi có phải là bị người ta uy hiếp không? Không vấn đề gì, ta có mang máy cản tín hiệu, đồng thời bố trí bức tường chân khí để cách âm."

Tên nam tử kia tiếp tục dùng tiếng Nhật Bản nhỏ giọng nói.

Hoa Gian Hội Lý Hương rốt cục quay đầu, cau mày hỏi: "Tiên sinh, ngài đang nói chuyện với ta sao?"

Người kia đối mặt với Hoa Gian Hội Lý Hương một hồi, sau một lúc lâu lắc đầu: "Không phải, ta chỉ là tập nói tiếng Nhật Bản mà thôi, nếu như quấy rầy thì xin Lý tiểu thư đừng trách."

Hoa Gian Hội Lý Hương tựa như tin là thật, đồng thời tán dương: "Tiên sinh thật nỗ lực, ngài nhất định sẽ lấy được thành công, cố lên."

Người kia mỉm cười, không nói thêm gì nữa.

Đợi đến khi hai người xuống bãi đỗ xe, đưa mắt nhìn bọn họ lái xe lái rời khỏi nơi đây, Hoa Gian Hội Lý Hương mới nghi hoặc lẩm bẩm: "Người kia là ai, vì sao biết ta họ Hoa Gian? Chẳng lẽ bọn họ là kẻ địch của chủ nhân?"

"Không đúng, người kia nói bằng giọng điệu rất thân mật, hình như quen biết ta, hơn nữa cảm tình còn không bình thường. . . Thế nhưng ta rõ ràng đã đeo mặt nạ da người, vì sao đối phương vẫn nhận ra?"

"Không nghĩ ra nổi, vẫn nên báo lại việc này cho chủ nhân thì hơn."

Nghĩ tới đây, Hoa Gian Hội Lý Hương lấy điện thoại di động bấn số Lý Phong.

Trên xe hơi.

"Đằng Điền tiên sinh, nàng thật sự là sư muội Hoa Gian Hội Lý Hương tiểu thư của ngài sao?"

Xe hơi vừa rời khỏi tập đoàn Vị Lai, Trần Viễn Phương không nhịn được hỏi.

Nếu Ngụy Băng Khanh ở chỗ này, nhất định sẽ bị thái độ của Trần Viễn Phương làm cho kinh ngạc ngây người, nàng còn tưởng người trẻ tuổi này chỉ là thư kí của Trần Viễn Phương, kết quả Trần Viễn Phương lại tỏ ra mười phần cung kính với hắn!

"Không sai, tuy rằng khuôn mặt, thanh âm đều không giống, nhưng dáng người, tư thế di chuyển còn có khí chất đặc biệt kia, đều không thể nào thay đổi được."

"Người trợ lý Lý Hương đột nhiên xuất hiện này, chính là tiểu sư muội Hoa Gian Hội Lý Hương của ta!"

Ánh mắt Đằng Điền Tường lộ vẻ lạnh lẽo, trầm giọng nói.

"Nếu Đằng Điền tiên sinh đã xác định nàng là tiểu sư muội của ngài, vì sao không thừa cơ mang nàng rời đi?"

Trần Viễn Phương không hiểu ra sao hỏi.

Đằng Điền Tường nhìn Trần Viễn Phương bằng ánh mắt như đang nhìn thằng ngốc, rồi mới lên tiếng: "Cái này còn phải hỏi? Nàng khẳng định là đã trúng cấm chế, đi về trước để suy nghĩ thật kỹ kế hoạch, lần sau sẽ tới cứu tiểu sư muội ra."

Sau khi nói xong, Đằng Điền Tường tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt dưỡng thần.

(cấm chế:đệ cũng chả biết giải thích thế nào với từ này, ừm, nó có thể là cái khóa, không cho người ngoài mở ra, có thể là một cái quy tắc, ví dụ như cấm chế thiết lập người trên 30 tuổi thì không được phép tiến vào bảo tàng để thám hiểm, ở đây thì chưa biết thằng nhân vật phụ nghĩ cấm chế là loại thuốc độc nào đó, hay là đã đoán được cấm chế có thể ảnh hưởng tới kí ức một người)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!