Chương 592: Đông Doanh Kiếm Thánh
Người đột nhiên xuất hiện trước mặt hai nàng tự nhiên chính là Lý Phong.
Đằng Điền Tường sững sờ.
Hắn không biết Lý Phong, chưa từng gặp mặt Lý Phong, cũng không xem ảnh chụp của Lý Phong, nhưng hắn đã nghe người khác miêu tả.
Lý Phong xuất hiện, Đằng Điền Tường liền phát hiện người trước mắt này vô luận là chiều cao, tướng mạo, tuổi tác hay khí chất, đều rất giống Lý Phong trong miêu tả.
Mà Trần Viễn Phương cũng đã nói, tối nay chỉ có Lý Phong tiến vào nhà Ngụy Băng Khanh, vậy kẻ này không phải Lý Phong thì còn có thể là ai?
Nhưng cái này không khoa học a, tình báo nói Lý Phong chỉ là Tông Sư trung kỳ, dù trong mấy tháng này có đột phá, thì nhiều lắm cũng chỉ là Tông Sư hậu kỳ.
Nhưng bây giờ lại là khí tức của Thánh cấp!
Nếu người này thật sự là Lý Phong, vậy Đằng Điền Tường rất muốn tìm một khối đầu hũ đập đầu tự sát.
Con mẹ nó, quá mất mặt, mất mặt đến mức hắn không biết phải nói gì!
Vừa rồi hắn còn lớn tiếng khinh bỉ Lý Phong, chê Lý Phong chỉ là Tông Sư trung kỳ.
Kết quả. . .
Đến tận giờ mới phát hiện người ta đã là cường giả Thánh cấp! Còn mình chỉ là Siêu Phàm sơ kì.
"Lý Phong. . ." Nhìn bóng lưng cao lớn trước mặt, trong đôi mắt đẹp của Ngụy Băng Khanh nổi lên thần sắc kì lạ.
Nàng đã biết Lý Phong sẽ không làm mình thất vọng, nàng đã biết vô luận gặp phải nguy hiểm gì, Lý Phong đều sẽ kịp thời xuất hiện cứu mình!
Không chỉ Ngụy Băng Khanh rơi vào trạng thái si mê, Hoa Gian Hội Lý Hương cũng y như vậy.
Chủ nhân rất đẹp trai, thời cơ xuất hiện lại vừa đúng, tư thế ngầu lòi không gì sánh được, nếu nàng cũng là nữ nhân của chủ nhân thì thật tốt.
Trong lúc nhất thời, khuôn mặt của nàng đỏ bừng, tựa như một quả táo chín mọng.
Lý Phong không dùng Đọc tâm thuật với Hoa Gian Hội Lý Hương nếu không biết chuyện này.
"Ngươi vừa nói ta nhát như chuột, làm ngươi khinh thường?" Lý Phong nhìn Đằng Điền Tường, cười lạnh nói.
Bị cường giả cao hơn một cảnh giới khóa chặt khí tức, đừng nói là trò chuyện, Đằng Điền Tường có thể đứng vững cũng đã là nhờ dùng hết toàn lực.
Giờ phút này hắn nào còn bộ dáng cao ngạo như trước, sắc mặt tái nhợt, hai chân không ngừng run rẩy, mồ hôi lạnh nhỏ giọt xuống, sợ hãi vô cùng.
Một bên khác, biểu hiện của Trần Viễn Phương cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Hắn chỉ là một người bình thường, lần này tới đây vì kiếm chút lợi ích, thuận tiện chiếm lấy Ngụy Băng Khanh.
Kết quả không chỉ không chiếm được chỗ tốt, còn gặp họa sát thân!
"Không được, ta phải nghĩ biện pháp phủ nhận quan hệ với Đằng Điền Tường, không thì dù Lý Phong không giết ta, ta cũng phải ngồi xổm cả đời trong ngục giam!"
Trần Viễn Phương gấp gáp, nội tâm giống như kiến bò trên chảo lửa.
Chỉ là tuy Trần Viễn Phương thầm lo lắng, nhưng từ khi xuất hiện Lý Phong đã ra vẻ không thấy hắn, như thể tự động bỏ qua một thứ không đáng quan tâm.
"Không dám nói gì? Thiên tài võ đạo Nhật Bản cũng chỉ đến vậy mà thôi."
Lý Phong trào phúng cười một tiếng.
Hắn còn muốn hỏi Đằng Điền Tường một vài vấn đề nên thu hồi khí tức, nếu không ngay cả nói chuyện Đằng Điền Tường cũng không làm nổi.
"Hộc hộc hộc" . . .
Triệt tiêu khóa chặt, Đằng Điền Tường tham lam mở miệng hít vào từng ngụm khí lớn.
Bị khí tức Lý Phong khóa chặt cũng giống như bị quả tạ vạn cân đè ép vào ngực, thiếu chút nữa nghiền nát lá phổi của hắn!
Vạn cân không phải lời nói khoa trương, Đằng Điền Tường là Siêu Phàm sơ kỳ, lực lượng, độ cứng rắn của thân thể sớm đã vượt xa người bình thường, mấy ngàn cân cũng tựa như mấy chục cân, muốn tạo thành thương tổn cho hắn, ít nhất cũng phải vạn cân.
Tuy Lý Phong tản đi khí tức, nhưng Đằng Điền Tường cũng không dám có hành động bất thường nào, hắn tin tưởng chỉ cần mình dám làm bậy, Lý Phong sẽ lập tức giết hắn!
Thấy Đằng Điền Tường co rút lại không dám nhúc nhích, Lý Phong nhịn không được cười nhạo: "Đến cả dũng khí đấm nhau với ta cũng không có, thật là khiến ta khinh thường."
Sắc mặt Đằng Điền Tường nhất thời đỏ lên.
Một phút đồng hồ trước hắn mới dùng câu này chê Lý Phong, hiện tại lại bị đánh trả y hệt, thật sự quá nhục nhã!
Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, đi đến bên cạnh Ngụy Băng Khanh, ngồi xuống, ung dung rót chén trà nhấp một hớp, rồi mới mở miệng: "Ngươi là người của Ám Ảnh?"
Vừa nói, hắn vừa dùng Đọc Tâm Thuật.
Đằng Điền Tường hơi biến sắc, hắn không nghĩ tới Lý Phong nhanh như vậy đã đoán được thân phận của mình.
"Không nói lời nào nghĩa là ngầm thừa nhận ." Lý Phong hỏi tiếp: "Sư phụ ngươi là ai, là nhân vật rất ghê gớm sao?"
Đằng Điền Tường nhịn không được cười lạnh: "Hừ, bằng vào ngươi còn chưa đủ tư cách biết sư phụ ta là ai."
Đằng Điền Tường tuy cuồng ngạo, nhưng chưa đến mức ngu ngốc, hắn biết thời điểm này giữ yên lặng càng có lợi hơn thành khẩn khai báo.
Chỉ cần Lý Phong còn muốn moi ra tin tức hữu dụng, hắn sẽ còn an toàn, nếu như hỏi gì nói nấy, vậy hắn sẽ sớm mất đi giá trị lợi dụng.
"Ngươi rất cứng miệng." Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, đùa cợt nói: "Ngươi cho rằng ngươi không nói ta sẽ không đoán được?"
Đằng Điền Tường tuy không nói chuyện, nhưng biểu lộ trào phúng trên mặt đã nói rõ hắn căn bản không tin Lý Phong có thể đoán được sư phụ hắn là ai.
Đúng lúc này, Lý Phong chầm chậm mở miệng, "Nghe nói Kiếm Thánh Đông Doanh có không ít thủ hạ, đệ tử là thiên tài. . ."
Bị Đọc Tâm Thuật dò xét, bất kì suy nghĩ gì của Đằng Điền Tường cũng không có chỗ lẩn trốn.
Bất quá vì che giấu mình có Đọc Tâm Thuật, Lý Phong mới lòng vòng quanh co, không trực tiếp kết luận sư phụ Đằng Điền Tường là Kiếm Thánh Đông Doanh.
Đằng Điền Tường chấn động trong lòng, mặt ngoài lại ra vẻ như thường: "Trùng hợp, nhất định là trùng hợp, Lý Phong chỉ là thuận miệng nhắc tới, tuyệt đối không có khả năng đoán được sư phụ là ai."
"Xem ra ngươi đúng là đệ tử Kiếm Thánh." Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, thở dài nói: "Sư phụ thế nào đệ tử như vậy, đệ tử ngu xuẩn như ngươi, khẳng định không kiếm được sư phụ thông minh, ta thấy Kiếm Thánh Đông Doanh chỉ là một tên cùi bắp, có tiếng mà không có miếng."
Lý Phong đương nhiên không biết Kiếm Thánh là ai, nhưng từ tên tuổi cùng đệ tử Đằng Điền Tường có tu vi Siêu Phàm sơ kỳ là có thể nhìn ra, hắn khẳng định rất cường đại.
Kiếm Thánh khẳng định là cường giả nổi danh thế giới.
Lời này vừa nói ra, Đằng Điền Tường rốt cục không nhịn được: "Làm càn, ngươi dám bất kính với sư phụ ta như vậy, chán sống rồi à? !"
Đằng Điền Tường định một mực im lặng, không nói lời nào, nhưng Lý Phong khinh người quá đáng, làm nhục hắn cũng thôi đi, còn làm nhục sư phụ hắn, có thể nhẫn nhịn nhưng không thể nhẫn nhục!