Chương 594: Giết hay không?
Trần Viễn Phương: ". . ."
Hắn còn chưa mở miệng giải thích mà? Tại sao Lý Phong lại nói không tin ?
Hắn nào biết, Lý Phong đã sớm dùng Đọc Tâm Thuật, biết được mọi suy nghĩ của hắn.
"Lý thiếu, ta biết giải thích này rất khó làm ngươi chấp nhận, nhưng ta thực sự bị Đằng Điền Tường uy hiếp."
Trần Viễn Phương thở dài, đắng chát nói: "Ta chỉ là một người bình thường, Đằng Điền Tường bắt được ta, ép ta làm việc, không làm thì giết ta, ta có thể làm sao?"
"Hắn không chỉ dùng vũ lực đe dọa ta, còn muốn dùng Ngụy tổng dụ dỗ ta, vì chiếm được lòng tin của hắn, ta đã cố ý nói là có hứng thú với Ngụy tổng."
"Lý thiếu, Ngụy tổng, xin các ngươi hãy tin ta, nếu các ngươi giết ta thì chỉ làm cho hắn vui sướng mà thôi."
Chuyện đã đến nước này, việc duy nhất Trần Viễn Phương có thể làm là níu kéo hi vọng mong manh, nếu Long Hồn gắn cho hắn cái mác phản quốc, thì kiếp này coi như bỏ.
"Hừ, Trần Viễn Phương, ngươi cho rằng nói như vậy thì Lý Phong sẽ tin ngươi sao? Đừng nằm mơ!"
"Lúc ngươi bị ta bắt cóc và đồng ý làm việc cho ta thì ngươi đã là phản đồ, là Hán gian, cho dù ngươi giải thích kiểu gì, cũng không thể rửa sạch hiềm nghi, ngươi cam chịu số phận đi!"
Đằng Điền Tường nói một cách trào phúng.
Trần Viễn Phương sững sờ, sau đó mắng to: "Đằng Điền Tường, tên chết tiệt nhà ngươi câm miệng lại, ngươi đang xem thường Lý thiếu sao? Lý thiếu là thiên tài võ đạo, trụ cột quốc gia, ngươi nghĩ Lý thiếu là ngươi không phân biệt được phải trái sao?"
"Ta sinh là người Hoa chết là quỷ nước Hoa, mắt Lý thiếu sáng như đuốc, tuyệt đối sẽ không nghi oan người tốt!"
Đằng Điền Tường bĩu môi, giễu cợt nói: "Trần Viễn Phương, ngươi quá ngốc, từ khi xuất hiện hắn đã không tin ngươi, cho dù ngươi có nịnh nọt thế nào thì kết quả cũng chỉ có một, ngươi chuẩn bị xuống Địa Ngục cùng ta đi, ha ha ha."
Trần Viễn Phương hoảng sợ, Đằng Điền Tường thì không ngừng cười lạnh.
Nhất thời, ngươi một câu ta một câu, hai người ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông của nhau, làm cho bầu không khí trở nên vô cùng náo nhiệt.
Hai cô gái nhìn thấy cảnh này, không khỏi nhíu mày.
Nghe cách Đằng Điền Tường nói chuyện thì có vẻ Trần Viễn Phương đúng là bị hắn uy hiếp? Nhưng ngay từ đầu Lý Phong đã nói không tin Trần Viễn Phương, quyết định này có phải là hơi vội vàng không ?
Lý Phong đứng một bên yên lặng xem kịch.
Trần Viễn Phương bị Đằng Điền Tường uy hiếp? Đằng Điền Tường muốn kéo Trần Viễn Phương chết cùng?
Nếu như không có Đọc Tâm Thuật nói không chừng Lý Phong sẽ tin, chỉ tiếc là bây giờ ý nghĩ của hai người đã bị Lý Phong xem thấu.
Đằng Điền Tường muốn giúp Trần Viễn Phương trốn thoát kiếp nạn này, nên mới cố ý nói như vậy.
Lí do thứ nhất, Trần Viễn Phương là quân cờ mà Ám Ảnh đã vất vả "thuần phục", chỉ cần còn một khả năng nhỏ nhoi, thì cũng phải bảo vệ hắn.
Một lí do khác là Đằng Điền Tường cảm thấy khả năng mình có thể trở lại Nhật Bản là rất lớn, Ám Ảnh là tổ chức thưởng phạt phân minh.
Hắn bị bắt là một tội, làm cho Trần Viễn Phương bị bại lộ là hai tội, nhưng nếu hắn bảo vệ được Trần Viễn Phương, thì hắn sẽ lập được công.
Với địa vị trong giới kinh doanh ở Hoa Hạ của Trần Viễn Phương, lại thêm Lý Phong không có chứng cứ chứng minh Trần Viễn Phương phản quốc, thì khả năng thoát tội của Trần Viễn Phương là rất lớn.
Trần Viễn Phương cũng rất gian trá, dù trước đó hai người chưa từng thương lượng, nhưng hắn vẫn hiểu dụng ý của Đằng Điền Tường, nên hắn dùng cách mắng chửi Đằng Điền Tường để giảm xuống sự hoài nghi của Lý Phong.
Chỉ tiếc người tính không bằng trời tính, hai người không tính ra được Lý Phong có Đọc Tâm Thuật. . .
Trong lúc Lý Phong trầm ngâm thì Trần Viễn Phương và Đằng Điền Tường càng náo loạn kịch liệt hơn, làm cho mọi người có cảm giác bọn hắn sắp động thủ.
"Được rồi, các ngươi đóng kịch đủ chưa vậy?" Lý Phong cười lạnh một tiếng, xen vào: "Trần Viễn Phương, ngươi là người Hoa, lại cam lòng trở thành chó săn cho người Nhật, gây tổn thương đồng bào, tội này phải giết!"
Sắc mặt Trần Viễn Phương đỏ lên: "Ta. . ."
"Không cần giải thích, nếu như ngay cả chút thủ đoạn ấy của các ngươi ta cũng không nhìn ra, vậy thì những năm này ta rõ ràng là sống uổng phí."
Lý Phong đã lười nghe Trần Viễn Phương giải thích, mặc kệ Trần Viễn Phương ẩn giấu sâu bao nhiêu, chỉ cần hắn còn điểm tích lũy, là có thể móc hết tất cả tài liệu đen của Trần Viễn Phương ra.
Đến lúc đó, dù cmiệng lưỡi của Trần Viễn Phương dẻo đến mấy, cũng chỉ có thể nhận tội.
Vấn đề hiện tại là hắn nên giết Trần Viễn Phương và Đằng Điền Tường, hay là giao bọn họ cho Long Hồn.
"Nếu Đằng Điền Tường có thể tìm được ta, thì tên Kiếm Thánh Đông Doanh kia chắc chắn cũng có thể làm được, dù ta có giết người diệt khẩu thì cũng chỉ trì hoãn thêm một đoạn thời gian mà thôi."
"Nếu như ta giao Đằng Điền Tường cho Long Hồn, vậy thì việc của Hoa Gian Hội Lý Hương cũng sẽ bại lộ, đến lúc đó, ta nên giải thích như thế nào? Không lẽ nói nàng đã trở thành nữ nô của ta?"
"Có vẻ giết Đằng Điền Tường và Trần Viễn Phương mới là lựa chọn tốt nhất."
Nghĩ đến đây, Lý Phong liền định động thủ giết hai người.
Nhưng vào lúc này, một tiếng chuông điện thoại di động vang lên.
Tiếng chuông quá bất ngờ, làm cho mọi người giật mình, sau đó đồng loạt nhìn về phía Lý Phong.
Lý Phong nhìn vào màn hình, phát hiện ra là Tưởng Vận Trúc gọi tới.
"Alo Vận Trúc."
Có Ngụy Băng Khanh ở đây, Lý Phong không tiện nói những lời tình cảm, nếu không tổng giám đốc ghen lên thì không hay.
"Lý Phong, ngươi đang khống chế Đằng Điền Tường và Trần Viễn Phương đúng không?"
Trong điện thoại, Tưởng Vận Trúc dịu dàng hỏi.
Lý Phong kinh ngạc ngây người, mẹ nó, tại sao Vận Trúc biết Đằng Điền Tường và Trần Viễn Phương đã bị hắn khống chế, tiểu gia bị Vận Trúc theo dõi ?
Không đúng, Vận Trúc chỉ là Tông Sư cảnh, sao đủ sức làm được việc này?
Sau một lúc lâu Lý Phong đè sự nghi ngờ xuống: "Đúng vậy, nhưng sao ngươi biết được?"
"Từ lúc nhập cảnh đến giờ Đằng Điền Tường đã bị chúng ta để mắt tới, tất cả hoạt động của hắn ở Minh Châu đều bị chúng ta theo dõi."
"Việc tối nay hắn và Trần Viễn Phương đi tới tiểu khu Tinh Huy chúng ta cũng biết, nếu không phải biết ngươi đang ở trong biệt thự, thì chúng ta đã sớm bắt bọn hắn."
Trong điện thoại, Tưởng Vận Trúc kiên nhẫn giải thích.
Lý Phong: ". . ."
Thì ra Long Hồn đã sớm để mắt tới Đằng Điền Tường và Trần Viễn Phương, vậy hắn có nên nói mình đã giết bọn hắn không ?
Có lẽ đoán được ý nghĩ của Lý Phong, nên Tưởng Vận Trúc khuyên bảo: "Lý Phong, Đằng Điền Tường là đệ tử của Kiếm Thánh Đông Doanh, tổ chức muốn dùng hắn trao đổi với Ám Ảnh, cho nên ngươi đừng giết hắn, được không?"
Lý Phong nhíu mày, đột nhiên hắn có một loại dự cảm, đó là mọi hành động của hắn vẫn luôn bị Long Hồn để ý.
Ví dụ như việc của Hoa Gian Hội Lý Hương, hắn không muốn Hoa Gian Hội Lý Hương bại lộ, nên mới muốn giết Đằng Điền Tường và Trần Viễn Phương, nhưng nếu như Long Hồn đã biết việc của Hoa Gian Hội Lý Hương, vậy thì hắn còn giết người diệt khẩu làm gì?
Ngay lúc Lý Phong đang trầm ngâm, thì Đằng Điền Tường đột nhiên hô lên: "Ta đầu hàng, đừng giết ta!"
Ánh mắt Lý Phong phát lạnh, sau đó nghiền ngẫm nói: "Nếu bọn hắn còn có lợi với tổ chức, vậy ta sẽ tha cho bọn chúng một mạng!"