Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 655: CHƯƠNG 655. DỪNG Ở ĐÂY

Chương 618: Dừng ở đây

Bên trong chiến hạm 055.

Sau khi Hướng Thiên Nhai giải tán các thành viên khác, hắn dựng lên một bức tường chân khí: "Hiện tại chỉ còn sáu người chúng ta, ngươi nói đi."

Trầm Tử Huyên bĩu môi: "Thực ra cũng không có gì để giấu diếm, sau khi ta bị đánh ngất xỉu, tên chết tiệt này nhảy xuống biển cứu ta, không biết làm sao, hai chúng ta lại tiến vào một cái không gian dị thứ nguyên.

"Không gian dị thứ nguyên? !" Giọng của Hướng Thiên Nhai nói như hét, có thể thấy được hắn rất kinh ngạc.

Còn ba người Mạc Vấn Thiên, bọn họ kinh ngạc đến mức miệng mở lớn đủ để nhét trứng gà vào!

Một câu "Không gian dị thứ nguyên", đã làm bọn hắn quên mất việc Lý Phong nhảy xuống biển cứu Trầm Tử Huyên.

"Ừm, đúng là không gian dị thứ nguyên, chúng ta tìm được hai quả trái cây màu xanh biếc trong đó, sau khi ăn liền tăng cảnh giới lên."

Trầm Tử Huyên nói một cách ngắn gọn.

"Chỉ có hai trái?"

Hướng Thiên Nhai không hoài nghi độ chân thực của câu chuyện, mà chỉ quan tâm tới số lượng trái cây.

Trong lòng Lý Phong hơi động, rõ ràng là ba trái, tại sao Trầm Tử Huyên lại giấu một trái?

"Ngươi không tin ta? Vậy ngươi có thể tới lục soát người, ta không sợ."

Trầm Tử Huyên ưỡn ngực, vẻ mặt bất mãn.

Nhậm Thương Sinh, Mạc Vấn Thiên nhìn chằm chằm Hướng Thiên Nhai.

Hai người hạ quyết tâm, nếu như lát nữa Hướng Thiên Nhai thực sự lục soát người, thì bọn họ sẽ cùng chỉ trích Hướng Thiên Nhai.

Mẹ nó, bọn họ theo đuổi lâu như vậy, ngay cả tay của Trầm Tử Huyên còn chưa được chạm, sao có thể để lão già Hướng Thiên Nhai này hưởng phúc?

Khóe miệng Hướng Thiên Nhai giật một cái, nhìn Nhậm Thương Sinh, Mạc Vấn Thiên, khó chịu nói: "Các ngươi dùng ánh mắt này nhìn ta làm gì, có tin ta đập hai ngươi một trận không?"

Nhậm Thương Sinh và Mạc Vấn Thiên gượng cười, không lên tiếng.

La Thái Bạch thì mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, ra vẻ mọi chuyện không liên quan đến mình, nhưng thật ra trong lòng đã suy nghĩ miên man.

Hai tên chết tiệt này vì nữ nhân không cần huynh đệ, lão tử đã chướng mắt từ sớm, còn có Hướng Thiên Nhai, lúc nào cũng ra vẻ ông trời là lão đại ta lão nhị, cũng làm cho hắn rất khó chịu.

Đánh đi đánh đi, ta ở một bên xem náo nhiệt.

Lý Phong đứng đối diện thì lộ sắc mặt sững sờ.

Đây là Long Đầu và tứ đại Long Sứ? Sao hắn càng cảm thấy giống như một đám lưu manh đầu đường xó chợ hơn vậy?

“Khục khục.” Hướng Thiên Nhai ho một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Tử Huyên, ta là Long Đầu, tốt xấu gì ngươi cũng nên cho ta chút mặt mũi a."

Trầm Tử Huyên là nữ nhân duy nhất trong nhóm, nên nàng vô cùng được sủng ái, nếu là người khác nói vậy thì Hướng Thiên Nhai đã sớm hắn dạy hắn biết tại sao biển xanh lại mặn như vậy.

Trầm Tử Huyên hừ nhẹ một tiếng, không nói gì thêm.

"Vậy là hai quả trái cây kia các ngươi chia nhau mỗi người một nửa rồi?"

Hướng Thiên Nhai nhìn Lý Phong, lộ sắc mặt phức tạp hỏi.

"Đúng vậy Long đầu, ta ăn một trái, cảnh giới tăng lên tới Thánh cấp hậu kỳ."

Nói xong Lý Phong chủ động hiển lộ khí tức ra.

May là cảnh giới Trầm Tử Huyên cao hơn hắn, còn cùng hắn cùng luyện 《 Song Tu Thần Công 》mấy chục lần, nếu không thì hắn đã hết đường chối cãi.

Lông mày đám người Hướng Thiên Nhai nhướng lên, trong lòng hơi rục rịch.

Bọn họ là rồng phượng trong cõi người, có được thành tựu vượt xa những người đồng lứa, nhưng bọn họ cũng không thể sánh bằng Lý Phong, mới 23 tuổi đã là cường giả Thánh cấp hậu kỳ.

Đúng là Trường Giang sóng sau đè sóng trước, đời sau mạnh hơn đời trước.

"Tiểu tử này là người có đại cơ duyên. . . May mắn hắn là người của Long Hồn chúng ta, nếu không thì tương lai tất thành một tai họa cực lớn."

Hướng Thiên Nhai âm thầm cảm thán, sau đó động viên một câu: "Ngươi làm rất tốt, sau khi trở về tổ chức sẽ khen thưởng cho ngươi."

Nếu Lý Phong không cứu được Trầm Tử Huyên, thì Trầm Tử Huyên sẽ không thể tiến vào không gian dị thứ nguyên, cảnh giới của nàng cũng sẽ không thể tăng lên, như vậy trận chiến hôm nay Long Hồn sẽ phải trả giá nặng nề, có khả năng bị diệt.

Còn nữa, Lý Phong trẻ tuổi như vậy, có khả năng rất lớn sẽ trở thành cường giả Chí Tôn cảnh, nhân tài thế này hắn nhất định phải giữ chặt.

Sau khi động viên Lý Phong một phen, Hướng Thiên Nhai định cho hắn rời đi.

Đúng lúc này, Nhậm Thương Sinh đột nhiên hỏi: Tại sao ngươi lại đi cứu Tiểu Huyên Huyên?"

Nghe xong câu này, bầu không khí bên trong đài chỉ huy bỗng trở nên lạnh lẽo.

"Thương Sinh, đừng có hồ đồ." Hướng Thiên Nhai biết vì sao Nhậm Thương Sinh hỏi câu này, hắn vẫn còn hoài nghi quan hệ giữa Lý Phong và Trầm Tử Huyên.

"Ta không hồ đồ, ta rất hiếu kỳ tại sao hắn nguyện ý mạo hiểm tính mạng đi cứu Tiểu Huyên Huyên." Nhậm Thương Sinh nhìn về Lý Phong, dùng âm thanh lạnh lùng hỏi: "Ngươi không sợ chết sao?"

Sắc mặt Vấn Thiên có chút khó coi: "Nhậm Thương Sinh, Lý Phong là người của ta, cho dù hắn có vấn đề thì cũng không tới phiên ngươi phán xét."

Mạc Vấn Thiên không nổi giận giống Nhậm Thương Sinh mà nhìn về phía Lý Phong: "Tiểu tử, nói cho ta biết, tại sao ngươi cứu Tử Huyên, ngươi không sợ chết sao?"

Nhậm Thương Sinh: ". . ."

Bọn người Hướng Thiên Nhai: ". . ."

Lý Phong: "? ? ?"

Con mẹ nó. . . Tiểu gia còn tưởng rằng ngươi muốn bao che cho tiểu gia, ai ngờ chớp mắt một cái đã đâm tiểu gia một đao! Lại còn là người của ngươi? Có lão đại nào đối xử với tiểu đệ như ngươi không?

"Ta là người được ơn một ngụm nước phải trả một dòng suối, Tử Long Sứ từng cứu ta một mạng, cho nên ta phải cứu nàng, bất kể là gặp nguy hiểm tính mạng."

"Còn nữa, mọi người đều là thành viên Long Hồn, ta làm sao có thể thấy chết không cứu?"

Lý Phong nói năng đầy nghĩa khí.

Hướng Thiên Nhai gật đầu, rất hài lòng với câu trả lời của Lý Phong.

Trong lòng Nhậm Thương Sinh và Mạc Vấn Thiên cũng bình tĩnh lại, ít nhất Lý Phong cũng không cứu Trầm Tử Huyên vì quan hệ nam nữ.

"Vậy ngươi và Tử Huyên không có tình cảm, đúng không?"

Mạc Vấn Thiên ngoài cười trong không cười hỏi.

Nhậm Thương Sinh ngừng thở, đợi Lý Phong trả lời.

Ngay cả Hướng Thiên Nhai và La Thái Bạch cũng rất tò mò, chờ đợi Lý Phong trả lời.

Lý Phong rơi vào tình huống khó xử, tình cảm thì chưa tới mức, nhưng mà cái gì cần làm đều đã làm xong, Trầm Tử Huyên đã trở thành nữ nhân của hắn!

"Được rồi, các ngươi đừng hỏi nữa, hắn chỉ là tấm khiên ta sử dụng để lừa gạt các ngươi thôi, việc này dừng ở đây."

Nói xong, Trầm Tử Huyên lôi Lý Phong ra khỏi đài chỉ huy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!