Chương 622: Nhân sinh thay đổi rất nhanh không gì hơn cái này
Hai ngày sau, một tin tức cực hot lưu truyền trên mạng , người sáng lập Osvili, nữ hoàng lĩnh vực đồ trang điểm—— Lý Viện, lại xuất hiện.
Một người đã chết lại đột nhiên xuất hiện, sự chấn kinh mà tin tức này đem đến cho mọi người không cần nói cũng biết, nếu không phải tin tức này do Offical Micro Blog của Osvili tuyên bố, thì mọi người tuyệt đối sẽ cho rằng đây là một trò đùa quái đản.
Cũng nhờ Micro Blog này mà mọi người mới biết được người chết trong tai nạn xe cộ ba năm trước đây là thế thân của Lý Viện, thực ra trong ba năm này Lý Viện đang ở ẩn bên nước ngoài.
Nhất thời, truyền thông Trung Quốc bắt đầu điên cuồng, vô số ký giả chạy đến Hoa Thành muốn phỏng vấn Lý Viện, một số người từng hợp tác cùng Lý Viện cũng ào ào bay về Hoa Thành, muốn gặp mặt Lý Viện một lần.
Nhất thời, phong vân hội tụ, vô số ánh mắt đều nhìn về nơi đây.
Giang Nam, Vương gia, thư phòng.
Từ khi Lục Xảo Lan, Vương Thành bị giết, hai người Vương Hiền, Vương Tu bị bắt, Vương gia đã trở nên quạnh quẽ hơn rất nhiều.
Trước kia ngoài cửa lúc nào cũng đông nghịt, gần như mỗi ngày đều có khách mời muốn bái phỏng, hiện tại. . . Đừng nói bình thường, cho dù là năm mới cũng không người nào tới.
Bởi vì một quyết định sai lầm, Vương gia tuột xuống đáy dốc.
"Nhã Thục, ngươi hãy tới Hoa Thành một chuyến."
Vương Bác Nam đặt máy tính bảng trong tay xuống, nói với Trình Nhã Thục.
"Lão đầu tử, ngươi muốn ta. . ."
Trình Nhã Thục muốn nói lại thôi, đã là phu thê mấy chục năm, dù Vương Bác Nam không nói gì, nhưng nàng cũng đoán được.
Lão đầu tử muốn nàng tới Hoa Thành tìm Lý Viện !
Tin tức Lý Viện xuất hiện ngày càng hot, mà Trình Nhã Thục là người duy nhất trong Vương gia từng đối xử tốt với Lý Viện.
Nếu như nàng hạ thấp tư thái đi tới Hoa Thành gặp Lý Viện, có lẽ Lý Viện sẽ nể tình mà chấp nhận hòa hoãn quan hệ với Vương gia.
Chỉ cần Lý Viện đồng ý thì Lý Phong là con trai cũng sẽ nhượng bộ.
Vạn sự khởi đầu nan, chỉ cần quan hệ với Lý Phong hòa hoãn, bọn họ sẽ có hi vọng thuyết phục Lý Phong trở lại Vương gia, chỉ cần Lý Phong chịu quay lại Vương gia, thì Vương Bác Nam có thể quay về gia phả Vương Tôn gia.
Mặt khác, Lý Phong quay lại sẽ trọng chấn danh vọng Vương gia, làm cho Vương gia quay lại đỉnh cao lần nữa.
"Đúng vậy." Khuôn mặt Vương Bác Nam đắng chát, tự giễu nói: "Người đã từng bị chúng ta khinh thị, bây giờ lại thành người chúng ta phải nịnh nọt, đúng là thế sự vô thường."
Từng có lúc, trong mắt Vương Bác Nam mẹ con Lý Viện không là cái đinh gì cả, nếu không phải trong người Lý Phong chảy xuôi huyết mạch Vương gia, có lẽ hắn đã ngầm đồng ý để Lục Xảo Lan tìm người xử lý Lý Phong.
Bây giờ thì sao? Hắn phải để ý từng li từng tí nét mặt của mẹ con Lý Viện.
"Thực ra chúng ta có thể đổi góc độ suy nghĩ, dù sao Tiểu Phong cũng là cháu ruột của chúng ta, thành tựu của hắn càng lớn, thì chúng ta càng vui mừng mới phải."
"Lý Viện trở về, Xảo Lan và Thành nhi lại. . . Nếu chúng ta có thể cho Lý Viện một cái danh phận, chắc chắn nàng sẽ vui lòng chấp nhận."
Trình Nhã Thục rót một ly trà cho Vương Bác Nam, từ tốn nói.
"Ta cũng nghĩ như vậy." Vương Bác Nam trầm giọng đáp lời: "Vương gia có thể trọng chấn danh vọng hay không, đều phụ thuộc vào chuyện này, Nhã Thục, trăm sự nhờ ngươi!"
. . .
Cùng thời gian này, Ngụy Băng Khanh, Tô Đồng, Tống Uyển Quân các nàng cũng thấy tin tức này, bọn họ kinh ngạc, cao hứng và cũng hơi lo lắng.
Các nàng kinh ngạc là vì Lý Viện không chết, tin tức này Lý Phong giấu quá kín, quan trọng là mỗi lần nói về Lý Viện, Lý Phong không ẩn giấu được vẻ bi thương, kỹ năng diễn xuất này. . .
Khoan đã, có khi nào Lý Viện cũng giấu luôn cả Lý Phong? Nếu thật vậy, thì mẹ chồng của các nàng quá lợi hại.
Các nàng cao hứng là do mẹ con Lý Phong và Lý Viện đoàn tụ, lo lắng là do các nàng không biết Lý Viện có chấp nhận mình hay không.
Sau khi lo lắng, các nàng liền bắt đầu chuẩn bị cho việc quay về Hoa Thành gặp Lý Viện, để mọi chuyện thuận lợi nhất, các nàng cố ý tạo một cái nhóm wechat, còn add Lý Phong vào.
Tống Uyển Quân, Tô Đồng, Hứa Mạn, Ngụy Băng Khanh, Liễu Thi Hàm, Tưởng Vận Trúc, Tiết Tình. . .
Trừ Tưởng Mộng Dao, Tiêu Lăng Phi, Trầm Tử Huyên, thì những người từng cùng Lý Phong tu luyện《 Song Tu Thần Công 》đều ở trong nhóm này.
Tiêu Lăng Phi và Trầm Tử Huyên chỉ là cùng Lý Phong tu luyện 《 Song Tu Thần Công 》, không có cảm tình gì nhiều, cho nên không gia nhập nhóm chat cũng rất bình thường.
Còn Tưởng Mộng Dao. . . Đó là bởi vì mọi người không biết nàng cũng là nữ nhân của Lý Phong, vả lại quan hệ của Tưởng Mộng Dao và Tưởng Vận Trúc rất nhạy cảm, nên Lý Phong chưa biết nên nói thế nào.
Tống Uyển Quân: Đệ đệ, chúng ta chuẩn bị tới Hoa Thành gặp mẹ ngươi, ngươi nghĩ chúng ta nên đi riêng hay chung?
Lý Phong: Đi riêng đi, nếu cùng đến ta sợ mẹ ta không chấp nhận được.
Tuy hắn đã nói trước với mẹ hắn, nhưng mà nghe nói và tận mắt thấy rất khác nhau, cứ cho mẹ hắn gặp từng người sau đó sẽ tổ chức một lần gặp chung.
Cái gì cũng phải từ từ.
Sau khi bàn luận một hồi, các nàng quyết định làm theo lời Lý Phong.
Vì Tống Uyển Quân là nữ nhân đầu tiên của Lý Phong nên nàng không nhường ai vị trí thứ nhất, đêm đó Tống Uyển Quân đã lên máy bay đến Hoa Thành, gặp Lý Viện trong biệt thự.
Sau khi nhìn thấy Tống Uyển Quân, ánh mắt Lý Viện sáng lên, thầm khen con trai có ánh mắt tốt.
Dáng người và khuôn mặt Tống Uyển Quân không cần nói nhiều, mấu chốt là cái mông kia, nhất định sẽ sinh quý tử!
Mà nếu Tống Uyển Quân biết ý nghĩ của Lý Viện, hẳn là sẽ rất vui vẻ, nàng cũng muốn sinh con cho Lý Phong nhưng đã lâu mà không được toại nguyện.
Sau một phen trò chuyện, đêm đã khuya.
Lý Viện ngáp một cái: "Thời gian không còn sớm, các ngươi nhanh chóng nghỉ ngơi đi."
Tống Uyển Quân nhìn Lý Phong một cái, hiền dịu nói: "Vâng thưa dì, ngài cũng nghỉ sớm một chút."
Nói xong nàng đứng dậy, đưa tay cho Lý Phong nắm, đi lên lầu hai.
Ngay lúc hai người sắp vào trong phòng ngủ, Lý Viện đột nhiên nói: "Hôm nay dọn phòng ta đã ném đi một vài thứ không cần thiết, các ngươi cũng đừng sử dụng."
Đều là người từng trải, dù Lý Viện nói rất úp mở, nhưng Lý Phong và Tống Uyển Quân vẫn hiểu được.
Mặt Tống Uyển Quân đỏ ửng.
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, cười khổ không thôi.
Vì muốn mau ôm cháu mà mẹ hắn dùng cả chiêu này!
Vậy thì hắn phải cố gắng mới được. . .
Nghĩ đến đây, Lý Phong kéo Tống Uyển Quân vào phòng ngủ. . .