Chương 624: Kinh thiên bí văn
Ngày hôm sau, đại khách sạn Hoa Thành, nửa giờ trước buổi họp báo.
Trình Nhã Thục cùng cháu trai Vương Khiếu đón xe đi vào cửa khách sạn.
Hai người xuống xe, nhìn thảm đỏ trải dài cùng dòng người đông nghịt, không khỏi rơi vào trầm tư.
Một buổi họp báo này gần như triệu tập tất cả đài truyền hình nổi tiếng cả nước, sức ảnh hưởng của Osvili thật mạnh.
Nếu Lý Viện không bị đuổi ra khỏi Vương gia, vậy hôm nay Vương gia sẽ phong quang cỡ nào?
"Hay là chúng ta trở về đi, chúng ta không có thiệp mời, đến cả cửa khách sạn cũng không vào được."
Vương Khiếu thật tâm không muốn tới đây, cha hắn cùng tam thúc đã bị chính tay Lý Phong đẩy vào tù.
Vương gia rớt xuống vực sâu vạn trượng, hoàn toàn là do Lý Phong ban tặng!
Hắn từng là đại thiếu gia đỉnh cấp, bây giờ mọi thứ vỡ vụn, loại cảm giác tương phản này làm Vương Khiếu rất hận Lý Phong.
Trình Nhã Thục nguýt hắn một cái: "Khiếu nhi, ngươi nói nhảm cái gì vậy, chúng ta đã đến tận đây rồi, sao có thể tay không quay về? Ngươi không muốn trở thành đại thiếu gia Giang Nam lần nữa sao?"
Sắc mặt Vương Khiếu biến ảo mấy lần, sau cùng cắn răng nói: "Muốn."
Hắn cũng biết lý do tại sao mình phải tới gặp Lý Phong, nhưng vừa nghĩ tới mình phải hạ thấp tư thái cầu xin người khác liền cảm thấy đặc biệt khó chịu.
"Nói với nhân viên công tác là Trình Nhã Thục Vương gia Giang Nam tới, để xem bọn hắn nói thế nào."
Trình Nhã Thục thở dài một hơi.
"Chỉ sợ là mặt nóng dán mông lạnh." Vương Khiếu bĩu môi, nhỏ giọng nói thầm, sau đó quay người đi tới cửa khách sạn.
Nhân viên bảo an đang kiểm tra thiệp mời.
Vương Khiếu muốn bước tới nói chuyện với nhân viên bảo an, thì có ký giả truyền thông không vui: "Ngươi thuộc đơn vị nào, ra đằng sau xếp hàng đi."
"Người anh em, chen ngang là chuyện rất không đạo đức."
"Mọi người là đồng nghiệp, ngươi không thể chen ngang như vậy."
Vương Khiếu quay đầu trừng mắt lườm hai người, khó chịu nói: "Ta không phải ký giả, ta là em họ của Lý Phong."
Đám ký giả đầu tiên là sững sờ, tiếp theo liền lộ vẻ hưng phấn chĩa máy quay và micro về phía Vương Khiếu: "Vị tiên sinh này, xin hỏi ngài thật sự là em trai của Lý tổng sao?"
"Bên ngoài đều nói Lý tổng là cô nhi, không có thân thích, vì sao ngài lại nói mình là em họ Lý tổng?"
"Tiên sinh, ngài có chứng cớ gì chứng minh không?"
Bên ngoài có rất ít thông tin liên quan tới Lý Phong, ân oán của hắn cùng Vương gia càng là chưa bao giờ được đưa tin, cho nên Vương Khiếu lập tức làm đám ký giả nổi lên hứng thú.
Bị một đám ký giả truyền thông vây quanh làm Vương Khiếu cảm giác rất thoải mái, trong chớp nhoáng này hắn thậm chí có ảo giác như mình là ngôi sao lớn.
"Ta đương nhiên là em họ Lý Phong, điểm ấy là sự thật không thể nghi ngờ."
Vương Khiếu ngạo nghễ đối mặt ống kính nói.
Nơi xa, ánh mắt Trình Nhã Thục sáng lên, nói thầm: "Sao ta lại không nghĩ tới nhỉ!"
Vốn nàng muốn gặp mẹ con Lý Viện trước, lại nỉ non tình cảm, để Lý Viện đồng ý trở lại Vương gia.
Kết quả Vương Khiếu vô ý nói một câu, lại làm Trình Nhã Thục nghĩ đến biện pháp càng tốt hơn —— trước hết để sự tình bộc lộ ra ngoài, cho công chúng biết quan hệ của mẹ con Lý Viện cùng Vương gia.
Có áp lực dư luận, nàng lại lấy tình cảm ra thuyết phục hai người quay về Vương gia, như vậy khả năng thành công sẽ tăng nhiều!
"Lý tiên sinh, vậy vì sao Lý tổng trước đó nói mình là cô nhi, trong này có ẩn tình gì?"
"Lý tiên sinh, cha đẻ của Lý tổng là ai?"
"Lý tiên sinh. . ."
Vương Khiếu nhíu mày, không vui nói: "Ta không phải họ Lý, ta họ Vương."
Một đám ký giả truyền thông: "? ? ?"
Lúc này, nhân viên bảo an không nhịn được: "Tiên sinh, ngươ không được gây sự ở đây."
Đồng thời hắn bước tới muốn cưỡng ép Vương Khiếu rời khỏi đây.
"Đừng đụng vào ta, ta là Vương Khiếu, người Vương gia Giang Nam!"
Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, lão tử dù thế nào cũng là đại thiếu Vương gia, một nhân viên quèn như ngươi cũng dám đẩy ta?
Nhân viên bảo an không nghĩ tới Vương Khiếu cứng rắn như thế, trong lúc nhất thời sững sờ tại chỗ.
Nhưng ngay sau đó hắn liền lấy ra bộ đàm: "Đào ca, có người gây chuyện, thỉnh cầu trợ giúp."
Không bao lâu sau, Hồng Nhạc Đào dẫn mấy tiểu đệ ăn mặc thuần tây trang màu đen chạy ra, Hồng Nhạc Đào đi đến trước mặt Vương Khiếu: "Người anh em, hôm nay là buổi họp báo do Lý tổng tổ chức, xin ngươi đừng gây sự, chúng ta mặc dù không làm trong thế giới ngầm, nhưng cũng không phải dễ chọc, suy nghĩ cho kĩ trước đi."
Từ khi Osvili trọng kiến, Hồng Nhạc Đào biến thành người phụ trách an ninh cho Osvili, Tô Đồng đến Hoa Thành tổ chức buổi họp báo, hắn tự nhiên sẽ đi theo.
Nếu như đổi thành trường hợp khác, có người dám gây sự, hắn đã sớm đánh tên kia một trận rồi nói sau.
Bất quá hiện trường có đông đảo ký giả truyền thông, cân nhắc tới danh dự của Osvili, hắn tạm thời nhịn xuống.
"Ngươi là thủ hạ của anh họ ta?"
Vương Khiếu liếc nhìn Hồng Nhạc Đào một cái, hỏi.
"Anh họ?" Hồng Nhạc Đào nhíu mày.
"Đúng, Lý Phong chính là anh họ của ta." Vương Khiếu ngạo nghễ cười lạnh: "Hiện tại ngươi còn muốn đuổi ta đi không?"
Hồng Nhạc Đào hít vào một ngụm khí lạnh.
Trời ơi, Lý tổng vậy mà còn có người nhà, hắn căn bản không nghe nói a!
Đúng lúc này, Trình Nhã Thục từ đằng xa chậm rãi đi tới: "Ta là bà của Lý Phong, bà nội ruột, hiện tại ta muốn gặp Lý Phong một lần, mong ngươi giúp ta thông báo mấy câu."
Hồng Nhạc Đào nhướng mày, nhưng lo lắng có thể nàng thật sự là bà của Lý Phong, nên đành làm theo lời nàng.
"Tốt, xin ngài chờ một chút, ta hiện tại lập tức gọi điện thoại cho Lý tổng."
Hồng Nhạc Đào hít sâu một hơi, đi đến một bên gọi cho Lý Phong.
Một bên khác, một đám ký giả truyền thông vây quanh Trình Nhã Thục: "Vị nữ sĩ này, xin hỏi ngài thật sự là bà nội ruột của Lý tổng sao?"
"Vì sao vị Vương tiên sinh này lại nói hắn là em họ của Lý tổng, trong này có ẩn tình gì?"
Đối mặt với một đám ký giả truyền thông, Trình Nhã Thục lộ vẻ mặt tươi cười nói: "Phụ thân Lý Phong là con trai ruột của ta, nhưng hắn không mang họ Vương, bởi vì hắn theo họ mẹ mình là Lý Viện."
"24 năm trước, bởi vì một cái hiểu lầm, Lý Viện đang mang thai rời khỏi Vương gia, một thân một mình đi tới Hoa Thành, về sau sinh ra Lý Phong, được con trai ta là Vương Xuyên giúp đỡ, Lý Viện mới sáng tạo Osvili."
"Nói cách khác, Osvili có được quang cảnh hôm nay, công lao của Vương gia chúng ta không thể bỏ qua được."
"Mà lần này ta tới đây, chính là vì giải trừ hiểu lầm năm đó, nghênh đón mẹ con bọn hắn trở về Vương gia!"