Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 663: CHƯƠNG 663. ĐẠI ĐOÀN VIÊN?

Chương 626: Đại đoàn viên?

Sự lo lắng của Lý Phong không phải không có lý, chỉ riêng việc Lý Viện muốn Lý Phong phục sinh Vương Xuyên đã có thể thấy được tình cảm của nàng đối với Vương Xuyên vẫn còn rất sâu đậm.

Yêu ai yêu cả đường đi lối về, nên khi Trình Nhã Thục mời Lý Viện về Giang Nam, Lý Phong cảm thấy rất có thể Lý Viện sẽ đồng ý.

Thế nhưng sau khi lo lắng, trong lòng Lý Phong lại phẫn nộ!

Cái gì gọi là đồng ý coi Lý Viện như con dâu, cao cao tại thượng bố thí cho ai đây? Trình Nhã Thục đã quên ngày đó hắn đánh Vương gia rớt xuống vực như thế nào rồi?

Lý Phong đoán không sai, trong lời nói của Trình Nhã Thục đúng là có ý bố thí, có thể nói, khi đối mặt Lý Viện nàng lại tìm được loại cảm giác cao cao tại thượng như ngày xưa.

24 năm trước, lúc Vương gia ép Lý Viện rời khỏi Vương Xuyên, Lý Viện đã từng hết lời cầu khẩn bọn họ đừng đuổi nàng đi.

Đúng, chính là hết lời cầu khẩn.

Lý Viện là người vì tình yêu có thể trả bất cứ cái giá nào!

Vậy mà nam nhân của nàng lại phụ bạc nàng, Vương gia xem sự cầu khẩn của nàng như trò đùa, bọn họ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Lý Viện chảy khô giọt nước mắt cuối cùng, rồi rời đi trong tuyệt vọng.

Bởi vì trải qua chuyện của 24 năm trước nên Trình Nhã Thục mới cảm thấy chỉ cần mình coi Lý Viện là con dâu, thì Lý Viện sẽ vui vẻ đáp ứng, thậm chí còn cảm ơn không dứt.

Đám ký giả truyền thông kích động.

Trời ạ, tiếp theo sẽ phát sinh cái gì? Ân oán 24 năm trước xóa bỏ, mẹ chồng nàng dâu quay về, một nhà Lý Phong đại đoàn viên?

Nếu thật sự như vậy, thì tin tức này sẽ vô cùng hot!

Ngay lúc đám ký giả đang tưởng tượng đủ kiểu thì Lý Viện cười cười: "Trình a di, ngài có lầm cái gì không?"

Lý Phong khẽ nhếch miệng, trong lòng an tâm.

Hắn đã có thể xác định, mẹ tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Trình Nhã Thục sững sờ.

"Ngươi chỉ nói ngươi đồng ý, sao ngươi không hỏi ta có đồng ý hay không?" Lý Viện thở dài, sắc mặt phức tạp.

Sắc mặt Trình Nhã Thục hơi biến đổi, sau đó gượng cười nói: "Tiểu Viện, theo ta nhớ thì trước kia ngươi vô cùng khát vọng ở lại Vương gia."

Tuy nàng không nói hết câu, nhưng ngụ ý đã hết sức rõ ràng, Lý Viện từng cầu khẩn hết lời xin ở lại Vương gia mà không được, hiện tại nàng đưa cơ hội đến trước mặt Lý Viện, chẳng lẽ Lý Viện không cảm thấy hưng phấn?

Dù sao đây cũng từng là việc mà Lý Viện tha thiết ước mơ!

"Trình a di, chúng ta không cần tiếp tục nói đề tài này nữa."

Lý Viện thở dài, đừng nói Vương Xuyên không còn, cho dù Vương Xuyên còn khoẻ mạnh, nàng cũng sẽ không trở lại Vương gia.

Chỗ kia đối với nàng chỉ có ký ức bi thảm, huống hồ. . . Bây giờ người thắng lợi là mẹ con nàng, làm gì có chuyện người thắng lại nhận lời mời gọi của kẻ bại?

Có điều nàng cũng không hận Trình Nhã Thục, cho nên không trực tiếp chửi thẳng mặt, vả lại chung quanh có nhiều ký giả như vậy, những chuyện kia đã là quá khứ, tốt nhất là không nên công khai.

Trình Nhã Thục khẽ nhếch miệng, sau một lúc lâu mới cười khổ nói: "Tiểu Viện, ngươi còn hận ta và thúc thúc sao?"

Nghe câu này, tất cả camera liền nhắm vào Lý Viện.

Tuy kết cục đại đoàn viên như trong tưởng tưởng không xuất hiện, nhưng đám phóng viên cho rằng đây chẳng qua là khúc dạo ngắn trước khi kết cục đại đoàn viên.

Đây rồi đây rồi, thời khắc mấu chốt đã tới.

Không biết Lý Viện sẽ trả lời như thế nào, có thể nàng sẽ trả lời :”Tất nhiên là hận !” Sau đó Trình Nhã Thục sẽ nhận sai, khuyên giải vài câu, mẹ chồng nàng dâu phá đi bức tưởng ngăn cách, ôm nhau khóc nức nở.

Hoàn mỹ!

"Trình a di, chúng ta đừng nói những thứ này nữa." Lý Viện lắc đầu, không trả lời vấn đề của Trình Nhã Thục.

Mọi chuyện đã qua nhiều năm như vậy, có hận hay không có ý nghĩa gì? Mà nàng cũng không có hứng thú bày việc nhà cho thiên hạ xem.

Có điều Trình Nhã Thục lại không nghĩ như vậy: "Tiểu Viện, ta biết ngươi còn hận chúng ta, nhưng mà không sao cả, lúc trước là chúng ta sai, chúng ta nợ ngươi."

"Nhưng mà. . . Tiểu Viện, Lý Phong đã giúp ngươi xả giận, hận thù của ngươi dù lớn đến đâu cũng nên gác xuống rồi chứ?"

"Còn nữa, ngươi vẫn chưa có chồng, chắc chắn là bởi vì trong lòng còn có chúng ta, và lại trong người Lý Phong quả thực chảy xuôi huyết mạch của Xuyên nhi, hắn là con cháu Vương gia chúng ta, đây là sự thật, không ai có thể phủ nhận."

"Đã như vậy, sao ngươi không mang Lý Phong về Vương gia, từ nay về sau chúng ta một nhà hoà thuận vui vẻ, như vậy không phải sẽ tốt hơn sao? Nếu Xuyên nhi dưới suối vàng có linh thiêng, cũng sẽ vui mừng nhìn thấy chuyện này."

Lý Viện nhíu mày lại, há miệng định nói.

Lý Phong lại tức đến bật cười.

Miệng lưỡi Trình Nhã Thục đúng là mềm dẻo thật, cứ như thể hai mẹ con hắn không đồng ý quay về Vương gia là vì lỗi của bọn hắn.

Lúc này Trình Nhã Thục nắm chặt tay Lý Viện, tiếp tục nói: "Trở về đi, ta và thúc thúc của ngươi tuổi tác đã cao, bọn ta muốn an dưỡng tuổi già, sau khi ngươi và Tiểu Phong trở về, Vương gia có thể giao cho Tiểu Phong cầm lái."

"Lúc ta và thúc thúc của ngươi trăm tuổi, Lý Phong sẽ là gia chủ mới của Vương gia, tất cả tài nguyên của Vương gia để cho hắn sử dụng, ta cam đoan với ngươi."

"Xin lỗi Trình a di, những cái ngươi nói ta không thể nhận được." Lý Viện lắc đầu, quay lại nói với Hồng Nhạc Đào: "Nhạc Đào, tiễn khách."

"Vâng!" Hồng Nhạc Đào sải bước đi lên phía trước, định đẩy Trình Nhã Thục và Vương Khiếu ra ngoài.

"Chờ một chút!" Trình Nhã Thục hét lớn một tiếng, sau đó lộ sắc mặt đau khổ nói: "Tiểu Viện, ngươi nhất định phải vô tình như vậy sao?"

Trong lúc nói chuyện, hai hàng lệ nòng từ trong mắt nàng chảy xuống.

Cảnh này làm cho ký giả chung quanh biến đổi sắc mặt!

Một lão thái thái ngàn dặm xa xôi từ Giang Nam đi tới Hoa Thành, từ bỏ tôn nghiêm của trưởng bối, hạ thấp tư thái tận tình thuyết phục, nhưng đổi lại lại là một câu tiễn khách lạnh như băng.

Lý Viện đúng là đủ lạnh lẽo!

Đám ký giả ào ào khuyên bảo, muốn thuyết phục Lý Viện.

Biểu lộ của Lý Viện bắt đầu xuất hiện biến hóa.

Ngoài mặt Trình Nhã Thục đau khổ, nhưng trong lòng có chút đắc ý.

Nàng rất hiểu Lý Viện, Lý Viện là một người mềm lòng, ăn mềm không ăn cứng, lại thêm ký giả chung quanh thuyết phục, vì lo ngại mặt mũi thế nào Lý Viện cũng sẽ đồng ý.

Nếu như hôm nay người đối mặt nàng là Lý Phong, thì nàng tuyệt đối không dám chơi trò này.

Nữ nhân a, lúc nào cũng dễ mềm lòng. . .

Ngay lúc Trình Nhã Thục nghĩ Lý Viện sẽ đồng ý, Lý Viện cười nói: "Các vị, chẳng lẽ các ngươi không hiếu kỳ tại sao 24 năm trước ta muốn rời khỏi Vương gia?"

Nghe câu này, sắc mặt Trình Nhã Thục kịch biến!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!