Chương 630: Muốn hay không cuồng bạo như vậy?
Trên đài hội nghị, Lý Viện cùng Tô Đồng đều lộ vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lý Phong.
Lý Phong để mắt tới Lưu Sơn từ bao giờ, ngay cả video Lưu Sơn bị người ta mua chuộc cũng có thể lấy được, quả thực là bất khả tư nghị.
Tô Đồng còn tốt một chút, nàng biết Lý Phong rất thần kì, chuyện bất thường đặt trên người hắn đều trở thành bình thường. Lý Viện lại khác, nàng thật sự bị con trai làm cho chấn kinh.
Lý Phong rất hài lòng với phản ứng của mọi người: "Lưu Sơn tới đây vì cố ý kiếm chuyện, các vị ký giả không nên bị hắn dắt mũi."
"Đương nhiên, các ngươi thật sự muốn muốn đi cũng không sao, nhưng xin nhắc nhở các ngươi một cau, ra khỏi cửa ngoài kia tuyệt đối không được viết linh tinh, kẻo sẽ gặp phải đại phiền toái."
Một đám ký giả tuy vừa bị thủ đoạn của Lý Phong làm cho rung động, nhưng giờ phút này vẫn cảm thấy hắn đang nói mạnh miệng.
Bọn họ không giống như Lưu Sơn, nhận chỗ tốt của người khác rồi cố ý tìm Lý Phong gây phiền phức, bọn họ căn bản không sợ Lý Phong bóc phốt.
"Cảm thấy ta đang nói mạnh miệng? Không sao, ta sẽ chứng minh cho các ngươi xem."
Vừa nói xong, Lý Phong tắt microphone, tiện tay bố trí một bức tường chân khí, rồi bấm số điện thoại của Mạc Vấn Thiên.
Điện thoại kết nối, Lý Phong cười nói: “Boss, có chuyện ta muốn làm phiền ngươi."
Đầu bên kia điện thoại, Mạc Vấn Thiên cười mắng: "Tiểu tử ngươi lại có chuyện gì muốn gây phiền cho ta?"
Được Long Đầu nhắc nhở, Mạc Vấn Thiên đã quyết định bồi dưỡng Lý Phong như tâm phúc, cho nên thái độ nói chuyện rất gần gũi.
"Khụ khụ. . ." Lý Phong bị thái độ của Mạc Vấn Thiên làm cho có chút giật mình.
Không ngờ Mạc Vấn Thiên thân thiện như vậy, hôm nay hắn uống nhầm thuốc sao?
"Xem ra hắn thật sự cho rằng ta và Trầm Tử Huyên có quan hệ trong sạch, nếu hắn biết ta cùng Trầm Tử Huyên đã. . . Híttttttt, thực không dám tưởng tượng."
Lý Phong lắc đầu, ném ý nghĩ này ra khỏi bộ não.
Hắn biết mình cùng Mạc Vấn Thiên nhất định sẽ có ngày đấm nhau vì Trầm Tử Huyên, nhưng không phải hiện tại, hiện tại cảnh giới của hắn quá thấp, xác định là bị treo lên đánh.
Đợi đến khi cảnh giới của hắn vượt qua Mạc Vấn Thiên cùng Trầm Tử Huyên. . . Hắc hắc hắc.
Lý Phong nói: "Là như thế này, ta gặp phải chút vấn đề, cần tổ chức trợ giúp một chút."
Ngay sau đó hắn liền nói ra sự tình mình muốn phong tỏa tin tức.
Mỗi khi xử lý sự kiện đột phát Long Hồn cũng thường xuyên cần làm như vậy, cho nên đều có liên hệ với các nhà truyền thông, vì thế Lý Phong trước đó mới dám nói chắc như vậy.
Đương nhiên, hắn cũng làm tốt chuẩn bị Mạc Vấn Thiên không chịu giúp đỡ, lúc đó nhờ hệ thống cũng không muộn.
Mạc Vấn Thiên còn tưởng rằng là đại sự gì, nghe xong Lý Phong kể lại liền cười mắng: "Chỉ có chút chuyện nhỏ như vậy sao? Hắc hắc, tiểu tử ngươi nợ ta một cái nhân tình rồi."
Ngay sau đó hắn cũng không nhiều lời, quay đầu phân phó.
Long Hồn có bộ phận chuyên xử lý sự tình tương tự, Mạc Vấn Thiên hạ xuống mệnh lệnh, các nhà truyền thông sẽ nhanh chóng biết được tin tức.
Mấy phút đồng hồ sau, đám ký giả đã thu được cuộc gọi từ người lãnh đạo trực tiếp.
"Alo, con mẹ nó có phải ngươi đang ở buổi họp báo của Osvili đúng không? Ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi muốn tiếp tục sinh tồn trong giới truyền thông vậy tuyệt đối đừng có viết lung tung!"
"Lý Phong là người trong tổ chức quốc gia, tin tức có quan hệ với hắn tuyệt đối đừng viết bậy, nếu không ta sẽ băm thịt ngươi cho cá ăn!"
"Alo, ta cảnh cáo ngươi. . ."
Đám ký giả đều sững sờ.
Không phải chứ. . .Có cần khoa trương như vậy không, bọn họ còn chưa kịp làm cái gì, chỉ là biểu hiện một chút, Lý Phong đã làm cho người lãnh đạo trực tiếp gọi tới điện thoại cảnh cáo?
Quan trọng là không phải một hai người, mà là toàn bộ!
Con mẹ nó. . . Tại sao Lý Phong làm được? ! Hắn thần thông quảng đại như vậy? !
Một đám ký giả triệt để bị Lý Phong làm cho rung động.
Bọn họ làm sao biết được, Lý Phong thật vất vả mới phục sinh được mẹ, muốn mượn buổi họp báo để mẹ mình quang minh chính đại xuất hiện trước mặt công chúng, căn bản không cho phép xuất hiện những chuyện bên lề có ảnh hưởng không tốt.
Hiện tại những ký giả này dám gây khó dễ, Lý Phong không nổi giận mới là lạ!
Trên đài hội nghị, Lý Viện há hốc miệng, vô cùng ngạc nhiên.
Tuy nàng không biết những ký giả này tiếp nhận cuộc gọi điện thoại của ai, nhưng thái độ của bọn hắn đã đủ để chứng minh vấn đề.
Con trai vừa mới gọi điện thoại cho ai?
"Các vị." Lý Phong triệt tiêu bức tường chân khí, một lần nữa bật microphone, gõ cái bàn nói: "Chắc hẳn các ngươi đều đã tiếp nhận cuộc gọi điện thoại từ lãnh đạo của mình, bây giờ đã biết cái gì nên làm cái gì không nên làm chưa?"
"Ta biết các ngươi hiếu kỳ tại sao ta có thể làm vậy, hiện tại ta sẽ giải thích cho các ngươi nghe."
Đang nói chuyện Lý Phong lấy ra thẻ chứng nhận cục quốc an: "Ta là thành viên cục quốc an, sự kiện các ngươi một mực truy vấn liên quan đến một số bí mật, cho nên đừng có hỏi nữa, hiện tại mọi người bắt đầu đặt câu hỏi bình thường, ok?"
Đám ký giả đầu tiên là giật mình, tiếp theo bừng tỉnh đại ngộ.
Khó trách Lý Phong có năng lực làm được chuyện đó, thì ra hắn là thành viên của cục quốc an.
Trời ạ, ông chủ Osvili Lý Phong vậy mà là thành viên quốc an, nếu như tin tức này tuôn ra ngoài, tuyệt đối sẽ gây nên kịch chấn!
Chỉ tiếc, tin tức này không thể viết được, nếu không kết cục bọn hắn sẽ rất thảm . . .
Ánh mắt Lý Viện máng lên, âm thầm nói một câu: "Tiểu Phong vậy mà là thành viên cục quốc an, cái này thật đúng là làm cho ta có chút kinh hỉ."
Sau hành động của Lý Phong, buổi họp báo rốt cục đi vào quỹ đạo, một đám ký giả bắt đầu đặt câu hỏi bình thường.
Tỉ như lúc trước thế thân là ai, ba năm này Lý Viện ẩn thân tại quốc gia nào, có quy hoạch gì với sự phát triển trong tương lai của Osvili,...
Đối với cái này Lý Viện sớm có ứng đối, trả lời những vấn đề này phi thường trôi chảy.
Chủ và khách đều vui vẻ.
Buổi họp báo vừa kết thúc, những ký giả này liền gửi thông tin hiện trường lại tổng bộ, biên tập thẩm tra xong, những tin tức này liền có thể truyền bá lên Internet.
Đến lúc đó, Lý Viện coi như triệt để quay lại tầm mắt của công chúng.
Cùng một thời gian đó, tại thành phố Thiên Phủ, ở cửa biệt thự của Tiêu Lăng Phi, hai huynh đệ Diệp Thừa Hải, Diệp Thừa Viễn bước chân tới nơi, liếc nhau một cái, sau đó nhẹ nhàng nhảy qua tường. . .
(Có vị đạo hữu nào giúp đệ cắt ngắt tình tiết truyện không? Kiểu như là gốc 1k3c thì mình làm gọn còn hơn 600c, xóa hết những đoạn không hay và gây khó chịu ấy. Làm xong 600c đệ xin trả 500k, xin lỗi vì không thể trả nhiều được vì đệ còn là sinh viên)