Chương 632: Đại tẩu
Nữ nhân đột nhiên xuất hiện trước mặt Tiêu Lăng Phi chừng hơn ba mươi tuổi, tóc dài buông sau gáy, khuôn mặt tuyệt mỹ, dáng người màu mỡ ngon lành, mặc một thân đồ thể thao màu trắng, khuôn mặt tương tự Tiêu Lăng Phi tới 7 phần, đứng cạnh Tiêu Lăng Phi giống như là tỷ muội.
Nhưng Diệp Thừa Hải lại biết nữ nhân này không phải tỷ muội của Tiêu Lăng Phi, bởi vì Tiêu Lăng Phi chỉ có một người tỷ muội là Tiêu Lăng Nhã.
Nàng là mẹ Tiêu Lăng Phi, tên là Nhậm Tiểu Lôi. Có điều Diệp Thừa Hải nghĩ mãi mà không rõ, Nhậm Tiểu Lôi đã hơn 50 tuổi, sao có thể bảo dưỡng tốt như vậy?
Từ một chưởng kia Diệp Thừa Hải có thể phán đoán ra, Nhậm Tiểu Lôi hẳn là Thánh cấp đỉnh phong, kém nửa bước là đột phá Chí Tôn cảnh.
Diệp Thừa Viễn có chút sững sờ, nữ nhân ép lui đại ca vậy mà là Nhậm Tiểu Lôi?
Thực ra, từ khi Diệp Thừa Phong chết ở chỗ này, Tiêu Lăng Phi đã đoán được Diệp gia sẽ không từ bỏ ý đồ, còn phái người tới giết nàng tiếp.
Tiêu Lăng Phi không muốn chờ chết, lập tức liên hệ Nhậm Tiểu Lôi, để nàng trở về bảo vệ mình.
Nếu không có Nhậm Tiểu Lôi, Tiêu Lăng Phi đã sớm dọn nhà, sao có thể tiếp tục lưu lại làm bia ngắm?
"Lão nương tự có chừng mực."
"Ta mặc kệ, ngươi phải bồi thường cho ta toàn bộ đồ vật giống trước như đúc."
Tiêu Lăng Phi tiếp tục nói.
"Ngươi lớn rồi, Phong Vũ Lâu lão nương cũng triệt để giao cho ngươi, ngươi còn đòi cái gì? Tiếp tục nói vớ vẩn, lão nương liền buông tay mặc kệ ngươi."
Nhậm Tiểu Lôi lộ vẻ mặt không kiên nhẫn, ra vẻ lúc nào cũng có thể rời đi.
Diệp Thừa Hải biến sắc, quát lên:
"Nhậm Tiểu Lôi, tam đệ của ta bị ngươi giết chết, đúng không?”
Nhậm Tiểu Lôi trợn mắt một cái: "Tam đệ của ngươi là ai?"
Diệp Thừa Hải: ". . ."
Diệp Thừa Viễn: ". . ."
Con mẹ nó đúng là mẹ Tiêu Lăng Phi không thể nghi ngờ, ngay cả nói chuyện cũng y hệt nhau!
"Nhậm Tiểu Lôi, ngươi cho rằng ép lui ta thì rất giỏi sao? Hai huynh đệ chúng ta liên thủ, ngươi đừng mong sống rời khỏi nơi đây." Diệp Thừa Hải thẹn quá hoá giận nói.
Nhậm Tiểu Lôi lườm hắn một cái: "Lão nương đã xuất hiện, các ngươi cho rằng bản thân có thể sống sót rời khỏi nơi này? Mơ tưởng hão huyền."
Nàng là nửa bước Chí Tôn, Thánh cấp hậu kỳ như Diệp Thừa Hải cũng không phải là đối thủ của nàng, muốn giết Diệp Thừa Viễn thì chỉ cần ba chiêu.
Dù nàng lấy một địch hai, cũng có lòng tin chiến thắng.
Cho nên Nhậm Tiểu Lôi có tiền vốn để cuồng vọng.
Tiêu Lăng Phi bĩu môi, hình như có chút khó chịu với việc Nhậm Tiểu Lôi trang bức trước mặt nàng.
"Bốp.”
Nhậm Tiểu Lôi tựa như mọc mắt sau lưng, gõ đầu Tiêu Lăng Phi một cái, đồng thời trừng mắt: "Còn dám thái độ nữa lão nương gõ nát đầu ngươi!"
"Biết rồi." Tiêu Lăng Phi rầu rĩ đáp ứng một tiếng, nhưng trong lòng mắng thầm mẹ mình.
"Phù"
Diệp Thừa Hải phun ra một ngụm trọc khíi: "Nhậm Tiểu Lôi, ta thừa nhận ngươi rất mạnh, nhưng ngươi nghĩ chúng ta tới nơi này mà không có chuẩn bị sao? Quá ngây thơ."
"Xin mời Tiêu hiền chất!"
Đúng lúc này, một thân ảnh màu đen nhanh như điện lao vào trong phòng khách.
Cao Khiết chỉ cảm thấy thấy trước mắt lóe lên, thân ảnh màu đen đã đứng ở trước mặt Diệp Thừa Hải.
"Tiêu Dã? !" Đồng tử Nhậm Tiểu Lôi co rụt lại, ngữ khí có chút kiêng kị.
Người tới mặc một thân trang phục màu đen kịt, tuổi hơn bốn mươi, dáng người thon dài, tướng mạo tuấn tú, so với mấy ngôi sao trên ti vi chỉ hơn chứ không kém.
Hắn là thiên tài võ đạo thế hệ trước của Tiêu gia, cũng giống Nhậm Tiểu Lôi đều là nửa bước Chí Tôn, Tiêu Dã!
Cha Tiêu Lăng Phi, Tiêu Lăng Nhã là Tiêu Nhiên, cũng là anh trai ruột của Tiêu Dã!
"Đại tẩu." Tiêu Dã nhìn Nhậm Tiểu Lôi, sắc mặt có chút phức tạp.
"Đại tẩu?" Nhậm Tiểu Lôi cười lạnh: "Nếu ngươi coi ta là đại tẩu, thì ngươi sẽ tới nơi này sao?"
Sắc mặt Tiêu Dã cứng lại, tiếp theo khổ sở nói: "Có lỗi với đại tẩu rồi, ta cũng là bất đắc dĩ."
Nhậm Tiểu Lôi bĩu môi: "Có cái gì mà bất đắc dĩ, còn không phải là vì giúp đồ vô lương tâm kia tranh chức gia chủ à?"
Sắc mặt Tiêu Dã lại biến đổi, miệng ngậm chặt không nói một lời.
Đối diện, Tiêu Lăng Phi nghe thấy "đồ vô lương tâm", nhất thời ánh mắt ảm đạm, rồi lại lộ vẻ phẫn nộ.
"Ai."
Nhậm Tiểu Lôi sâu thẳm thở dài một tiếng, lúc này mới hỏi: "Ngươi nói cho ta biết, ngươi tới nơi này đại ca ngươi có biết không?"
Tiêu Dã lắc đầu: "Đại ca không biết."
"Không biết. . . Hừ, ta thấy hắn không muốn biết thì đúng hơn." Nhậm Tiểu Lôi lộ vẻ mặt khó chịu nói: "Lúc trước theo đuổi lão nương thì ngoan ngoãn nghe lời, lão nương mang thai lại đá ta bay ra ngoài."
"Hiện tại hắn muốn cạnh tranh chức gia chủ Tiêu gia, mặc kệ người khác tới giết chúng ta, nam nhân a, thật đúng là không có kẻ nào tốt!"
Sắc mặt Tiêu Dã biến ảo mấy lần, sau cùng thu hồi hết thảy tâm tình nói: "Thật xin lỗi, ngươi cùng Lăng Phi là điểm đen cả đời của đại ca, các ngươi không chết, hắn không thể lên được chức gia chủ, cho nên. . . Chỉ đành thiệt thòi cho các ngươi vậy!"
Cùng lúc đó, họp báo kết thúc, Lý Phong đang nói chuyện với Lý Viện, Tô Đồng.
Đột nhiên, tiếng hệ thống nhắc nhở vang lên: "Đinh, kí chủ có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét? !"