Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 674: CHƯƠNG 674. LÀM SAO SẼ MẠNH NHƯ VẬY?

Chương 637: Làm sao sẽ mạnh như vậy?

"Ngu xuẩn mất khôn."

Lý Phong lắc đầu, sắc mặt khinh miệt.

Chẳng qua hắn muốn làm màu trước mặt Tiêu Lăng Phi mà thôi, nếu không hắn ngu gì mà đứng một chỗ cho bọn hắn đánh?

Bây giờ đã làm màu xong, cũng đến thời điểm phản kích.

"Oanh" "Oanh "

Nghĩ vậy, hai huynh đệ Diệp Thừa Hải dùng Hỏa Diễm Bạo Táng đánh tới một lần nữa.

Lý Phong cười lạnh, phất tay phủi đi bụi mù, nói thầm: "Bạo tẩu! Cuồng bạo! Đồng Hồ Cát!"

Ba đại át chủ bài đều được hắn sử dụng!

Hai huynh đệ Diệp Thừa Hải hơi kinh ngạc khi thấy Lý Phong vẫn không hề có chút tổn thương nào.

Nhưng ngay sau đó sự kinh sợ trên mặt hai người lại càng đậm hơn!

Cảnh giới Lý Phong tăng lên một mảng lớn, đã đụng đến cánh cửa Chí Tôn cảnh!

Nếu như nói khoảng cách đến Chí Tôn cảnh của Nhậm Tiểu Lôi và Tiêu Dã còn kém nửa bước, thì Lý Phong đã chạm mũi chân vào cánh cửa Chí Tôn cảnh, chỉ cần nhích nhẹ một tí nữa, là hắn có thể đâm thủng trở ngại, bước vào Chí Tôn cảnh!

Ở đằng xa, đồng tử của Tiêu Dã co rụt lại!

Trước đó hắn cảm thấy Lý Phong nói không giết mình chỉ là thổi phồng, bây giờ hắn mới phát hiện Lý Phong thật sự có năng lực uy hiếp mình.

Đương nhiên, chỉ là uy hiếp mà thôi, Lý Phong muốn giết hắn thì còn kém xa, hắn cũng có kỹ năng tăng lên chiến lực.

Có điều Lý Phong mới 23 tuổi, vậy mà lại có thể uy hiếp một cường giả Thánh cấp lâu năm như hắn? Con mẹ nó không khoa học a!

Nhậm Tiểu Lôi biến sắc, tinh quang trong mắt lóe lên.

Ánh mắt con gái cũng không tệ, nếu như hắn thật lòng với nàng, thì từ nay về sau nàng không cần lo lắng cho sự an toàn của con gái nữa.

Tiêu Lăng Phi đã có chút câm nín, mỗi khi nàng muốn nói "Oa, Lý Phong thật lợi hại", thì Lý Phong sẽ biểu hiện lợi hại hơn nữa.

Mẹ nó, muốn khen cũng không biết khen như thế nào.

"Phách lối cái gì, lão tử cũng có bí kỹ!" Diệp Thừa Hải nổi giận gầm lên một tiếng, vận dụng bí kỹ của Diệp gia.

Có điều bí kỹ của Diệp gia có tác dụng phụ rất lớn, sức mạnh tăng lên cũng không nhiều như "bí kỹ" của Lý Phong, nhiều lắm là giúp cho Diệp Thừa Hải tăng lên tới cấp bậc như Tiêu Dã.

Lại có nhị đệ giúp đỡ bên cạnh, khả năng đánh bại Lý Phong tăng lên rất nhiều.

Diệp Thừa Viễn bắt đầu vận dụng bí kỹ.

Đúng lúc này, Lý Phong lắc mình một cái xuất hiện trước mặt Diệp Thừa Hải, sau đó Lý Phong đánh một quyền: "Càn Khôn Nhất Quyền!"

Trong lòng Diệp Thừa Hải chấn động, không kịp vận dụng bí kỹ, cố gắng lui ra ngoài.

Có điều mặc dù phản ứng của hắn nhanh, nhưng trong mắt Lý Phong thì lại chậm như rùa, mũi chân của Diệp Thừa Hải còn chưa kịp chạm đất, thì nắm đấm của Lý Phong đã đánh vào bộ ngực hắn.

Tiếp theo, thân thể Diệp Thừa Hải phồng lên như bong bóng, sau đó. . .

"Oanh "

Nổ tung!

Diệp Thừa Viễn bị máu thịt bắn đầy vào mặt mũi, sững sờ tại chổ!

Tiếp theo, sắc mặt Diệp Thừa Viễn biến thành trắng bệch, quay đầu bỏ chạy!

Quá đáng sợ, Lý Phong thật sự là quá đáng sợ. Hắn không phải người!

Bây giờ còn không nhanh chân chạy trốn thì hắn nhất định sẽ mất mạng ở nơi này.

Hắn vùa quay người được một nửa thì Lý Phong lại xuất hiện ở trước mặt hắn, tiếp tục đánh một quyền.

Diệp Thừa Viễn cảm thấy lông tơ toàn thân dựng lên, sợ đến mức linh hồn muốn thoát xác! Thân thể cố gắng tăng tốc chạy thoát.

Nhưng do ảnh hưởng của Đồng Hồ Cát, nên tốc độ của Diệp Thừa Viễn đã chậm đi gấp mười lần, làm sao Diệp Thừa Viễn có thể chạy được?

"Oanh "

Lúc Càn Khôn Nhất Quyền đánh vào ngực Diệp Thừa Viễn, thì Diệp Thừa Viễn đã bị đánh nổ tung!

Thịt văng ra bốn phía!

Mọi người yên tĩnh!

Không biết qua bao lâu. . .

"Thật đẹp!" Tiêu Lăng Phi nắm chặt đôi bàn tay trắng như phấn, hưng phấn hét to.

Cao Khiết cũng nắm chặt hai tay, hưng phấn đến run rẩy cả người.

Tiêu Dã ở đằng xa hít một hơi sâu, trên mặt tràn đầy vẻ không dám tin.

Mắt Nhậm Tiểu Lôi lấp lóe ánh sáng!

Từ lúc Lý Phong sử dụng bí kỹ đến giờ chỉ khoảng hai giây, hai quyền giết hai huynh đệ Diệp Thừa Hải, chiến lực này không thể dùng từ khủng bố để hình dung được nữa!

So sánh Lý Phong với hai huynh đệ Diệp Thừa Hải, giống như người trưởng thành so với hai đứa trẻ!

Đừng nói Nhậm Tiểu Lôi, ngay cả Tiêu Dã cũng không làm nổi chuyện này!

Tại sao Lý Phong lại mạnh như vậy?

Vài giây sau, hiệu quả của Đồng Hồ Cát tiêu tán, Lý Phong nhìn về phía Tiêu Dã nói: "Tiêu Dã tiên sinh, ta không muốn giết ngươi, nếu ngươi chịu rút lui, vậy thì việc hôm nay sẽ dừng ở đây, ngươi thấy thế nào?"

Lý Phong không ngủ quên trên chiến thắng, hai huynh đệ Diệp Thừa Hải không đủ gây sợ, bởi vì bọn hắn là chiến lực mạnh nhất của Diệp gia, giết bọn hắn đồng nghĩa với phế đi Diệp gia, Lý Phong không cần lo lắng Diệp gia trả thù.

Nhưng Tiêu Dã thì không giống, nếu hắn đả thương hoặc giết Tiêu Dã ở đây, thì sẽ kết thành tử thù với Tiêu gia.

Đúng như Tiêu Dã nói, hắn chỉ có huyết mạch của Vương Tôn gia, chứ không phải là thành viên chính thức của Vương Tôn gia.

Nếu như chỉ là một ít ân oán nhỏ, Vương Tôn gia sẽ ra mặt giúp hắn, nhưng nếu là tử thù, thì 80% Vương Tôn gia sẽ từ bỏ hắn.

Đến lúc đó, hắn phải một thân một mình đối kháng con quái vật khổng lồ như Tiêu gia, có khi ngay cả Long Hồn cũng sẽ không giúp hắn, vậy thì hắn chỉ có đường chết, hoặc là trốn chui trốn lủi như một con chuột.

Đương nhiên, cho dù hắn muốn giết Tiêu Dã, thì cũng phải bỏ ra cái giá vô cùng đắt, Vầng sáng vô địch, Đồng Hồ Cát đều đã sử dụng, chỉ dựa vào Bạo tẩu và Cuồng bạo thì hắn chưa chắc là đối thủ của Tiêu Dã.

Tiêu Dã liếc nhìn Lý Phong, sau một lúc lâu liền nói: "Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, Lý Phong, ngươi đã vược qua dự đoán của ta."

Hắn không nghĩ tới mình đã nói muốn cùng hai huynh đệ Diệp Thừa Hải giết Lý Phong, mà Lý Phong vẫn không đối địch với hắn, người trẻ tuổi này có bụng dạ cực sâu.

Trong lòng Tiêu Dã đã quyết định, hoặc là mau chóng diệt trừ Lý Phong, hoặc là không đối địch với Lý Phong nữa.

Có điều. . .

Tiêu Dã nhìn chằm chằm Nhậm Tiểu Lôi, trong lòng thở dài một tiếng.

Nhậm Tiểu Lôi và Lý Phong đều là cường giả đồng cấp với hắn, một đối một thì hắn còn có lòng tin chiến thắng, nhưng nếu cả hai đồng thời ra tay thì hắn tất bại!

Bại, đồng nghĩa với chết!

Lý Phong cười một tiếng: "Có câu Trường Giang sóng sau xô sóng trước, sóng trước chết trên bờ cát, chắc trước đây Tiêu Dã tiên sinh cũng từng trải nghiệm cảm giác đập chết tiền bối rồi đúng không ?"

Khóe miệng Tiêu Dã giật một cái, không biết nên khóc hay nên cười.

Sau một lúc lâu Tiêu Dã thở dài, nhìn Lý Phong một chút rồi nói: "Nếu Lý Phong hiền chất có thành ý như thế, vậy thì việc hôm nay dừng ở đây, cáo từ!"

Nói xong, Tiêu Dã lui ra khỏi phòng khách, nhanh chóng đi xa.

Lập tức, một tiếng cười sang sảng từ đằng xa truyền đến: "Lý Phong hiền chất, sau khi nha đầu Lăng Phi về nhà nàng thường xuyên nhắc tới ngươi, hình như rất tôn sùng ngươi, nếu có thời gian, Lý Phong hiền chất có thể đến Tiêu gia làm khách."

Nghe câu này, ánh mắt của Tiêu Lăng Phi lập tức lộ vẻ bất thiện nhìn về hướng Lý Phong.

Lý Phong: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!