Chương 664: Xương mu bàn chân chi trở
"Mau dùng bí kỹ!"
Sau khi sợ hãi qua đi, Tiêu Cẩn là người đầu tiên lấy lại tinh thần, lùi ra ngoài, đồng thời dùng bí kỹ tăng chiến lực.
Có điều tốc độ phản ứng của hai huynh đệ Trịnh Dương, Trịnh Nguyên chậm hơn hắn một chút, lúc bọn hắn lui ra ngoài thì Lý Phong đã quay đầu nhìn sang.
Bị ánh mắt Lý Phong quét đến, lông tơ trên người hai huynh đệ Trịnh Dương dựng đứng hết cả lên! Giống như là thỏ bị sư tử nhìn chằm chằm, tuyệt vọng, hoảng sợ, run lẩy bẩy.
Dù gì hai người cũng là người Trịnh gia, dù trong lòng hoảng sợ, nhưng vẫn giữ được lí trí, hai người lui nhanh ra ngoài và định sử dụng bí kỹ gia truyền.
Có điều Lý Phong lại càng nhanh hơn!
"Tiên Tung Bộ!"
Lý Phong lóe lên một cái, vọt tới bên cạnh hai người, đánh ra một quyền.
Càn Khôn Nhất Quyền!
"Oanh"
Trịnh Dương không kịp kêu thảm đã nổ tan xác, mưa máu bay tứ tung!
"Không!"
Con ngươi Trịnh Nguyên muốn nứt ra!
Nhưng mà Lý Phong không cho hắn thời gian để bi thương phẫn nộ, sau khi giải quyết Trịnh Dương xong, Lý Phong lập tức lao về phía Trịnh Nguyên.
Lúc này, khí tức của Trịnh Nguyên đã bắt đầu tăng lên.
Hiệu quả Đồng Hồ Cát vẫn còn, ngay khi khí tức của Trịnh Nguyên sắp tăng lên tới nửa bước Chí Tôn, Lý Phong đã vọt tới đánh ra một quyền!
"Oanh."
Trịnh Nguyên chết đến mức không thể chết hơn!
Tiêu Cẩn hoảng sợ!
Tại sao lại như vậy, tại sao mới mấy giây mà Lý Phong đã giết sạch năm người Lôi Vân Mãnh?
Khí tức của Lý Phong rõ ràng là nửa bước Chí Tôn, không phải Chí Tôn thực sự, dù là liên tục giằng co đáng ra cũng chỉ đánh trọng thương bọn hắn mà thôi.
Trước mặt Lý Phong, những thiên tài cao thủ thế hệ trước yếu như kiến hôi!
Tiêu Cẩn thất kinh.
Hắn không phải đối thủ của Lý Phong, ở lại thì kiểu gì cũng sẽ nối gót đám người Trịnh Dương, việc hắn có thể làm là trốn, trốn càng xa càng tốt, càng nhanh càng tốt!
Không đợi Tiêu Cẩn chạy khỏi phòng khách, một thân ảnh đã xuất hiện trước mặt hắn.
Trong lòng Tiêu Cẩn kinh hãi, vội vàng lùi lại.
"Không phải các ngươi nói giết ta rất dễ dàng sao, sao giờ lại sợ đái ra máu rồi?"
Lúc Tiêu Cẩn thối lui đến cửa sổ, âm thanh của Lý Phong vang lên bên tai hắn.
"Cái gì? !" Tiêu Cẩn quay đầu nhìn lại, thấy Lý Phong đứng ngay bên cạnh mình, khoảng cách giữa hai người chỉ khoảng 1 mét!
Tốc độ của Lý Phong làm Tiêu Cẩn cảm thấy hoảng sợ, nhưng thứ càng khủng bố hơn là —— Tại sao Lý Phong biết nội dung cuộc trò chuyện của bọn hắn?
"Các ngươi không hiểu tại sao ta lại đến nhanh như vậy đúng không?"
Lý Phong cũng không nóng lòng tiến công, lách mình theo sát bước chân của Tiêu Cẩn, cười nói.
Chỉ còn một mình Tiêu Cẩn, Lý Phong không cần vội vã xuất thủ.
Hắn vừa liên tục sử dụng Bạo tẩu, Cuồng bạo cộng thêm năm lần Càn Khôn Nhất Quyền, tiêu hao khá nhiều chân khí, nên cần thời gian khôi phục.
Mặt khác, Lý Phong cũng muốn biết tại sao đột nhiên ba nhà Tiêu, Trịnh, Lôi lại liên thủ với nhau.
Tiêu gia muốn giết Lý Phong thì có thể hiểu được, Lôi gia thì. . . Hắn và Lôi Minh đúng là có xung đột, nhưng sao Lôi gia lại muốn giết hắn vì chút chuyện nhỏ này, hay là có vấn đề gì khác ?
Còn Trịnh gia. . . Mẹ nó, tiểu gia chọc Trịnh gia khi nào?
Tiêu Cẩn không nói lời nào, tiếp tục phi nước đại, muốn thoát khỏi Lý Phong, sau đó trở lại Tiêu gia tìm viện binh.
Nhưng mà cho dù hắn dùng thân pháp gì, thì Lý Phong vẫn luôn xuất hiện kế bên hắn.
"Ngươi chịu nói cho ta biết?"
Hai người liên tục truy đuổi nhau trong phòng khách.
"Tất nhiên, có điều ngươi phải nói cho ta nghe tại sao ba nhà các ngươi liên thủ giết ta trước."
Lý Phong chạy sát theo Tiêu Cẩn, cười nói.
Lông mày Tiêu Cẩn nhướng lên, có chút kinh ngạc: "Ngươi không biết?"
Lý Phong cười lạnh: "Các ngươi là cổ võ thế gia đỉnh cấp, làm việc tùy tâm sở dục, các ngươi nhìn ta không vừa mắt nên muốn giết ta sao?"
Tiêu Cẩn đáp lời: "Làm sao có thể? Chúng ta đúng là cổ võ thế gia đỉnh cấp, nhưng chúng ta làm việc rất có nguyên tắc."
Lý Phong vẫn tiếp tục cười lạnh: "Có nguyên tắc? Bao gồm thấy mỹ nữ là muốn làm bậy?"
"Cái này. . ." Tiêu Cẩn nghẹn lời, sau một lúc lâu mới cười khổ nói: "Lôi Vân Mãnh là loại khác ."
"Hừ!" Lý Phong hừ lạnh, hỏi: "Vậy tại sao các ngươi muốn giết ta?"
"Ngươi phá hư đại kế của Tiêu gia chúng ta . . ." Tiêu Cẩn vừa tìm cơ hội thoát khỏi Lý Phong, vừa nói.
"Cái này ta biết, Trịnh gia thì sao?" Lý Phong truy vấn.
"Tôn gia và Tần gia là gia tộc phụ thuộc Trịnh gia, ngươi giết huynh đệ Tôn Hi Nghĩa và huynh đệ Tần Thừa Cơ, đồng nghĩa với việc không nể mặt Trịnh gia." Tiêu Cẩn không tìm ra cơ hội thoát khỏi Lý Phong, trong lòng bắt đầu nôn nóng.
"Ồ?" Lý Phong nhướng mày, nói : "Khó trách Trịnh gia muốn tìm ta gây chuyện. . . Vậy còn Lôi gia? Không lẽ vì ta đả thương Lôi Minh, nên Lôi gia phái người giết ta? Lôi gia nhỏ nhen như vậy sao?"
"Ngươi chỉ đả thương Lôi Minh?" Sắc mặt Tiêu Cẩn trở nên quái dị.
"Hả?" Sắc mặt Lý Phong hơi biến : "Lôi Minh chết rồi?"
"Bốn ngày trước Lôi Minh mất tích, bây giờ vẫn chưa có tin tức, cho nên Lôi gia hoài nghi là ngươi giết Lôi Minh." Tiêu Cẩn nói.
Lý Phong ngây người.
Lôi Minh mất tích, không lẽ Lôi gia cố ý giấu Lôi Minh để tìm lí do đối phó hắn, hay là có người giết Lôi Minh?
Hẳn không nghĩ là Lôi gia giấu Lôi Minh, vì nếu giấu thì có một ngày sẽ phải hiện thân.
Chẳng lẽ Lôi Minh bị giết thật? Là ai giết Lôi Minh?
Tiêu Cẩn thấy Lý Phong ngây người, biết cơ hội đã tới, tốc độ đột nhiên tăng vọt, trong chớp mắt xông ra khỏi biệt thự.
Ngay lúc Tiêu Cẩn cho rằng mình đã chạy thoát, thì một thân ảnh đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn!