Chương 666: Long Hồn không xài được?
5 phút sau, Lý Phong đi vào trong công viên.
Y như hắn đoán , Tô Đồng đang ngồi trên ghế chờ hắn .
Lúc nhìn thấy Lý Phong, Tô Đồng kích động đứng dậy chạy tới, vùi đầu vào trong ngực hắn: "Lý Phong!"
"Làm gì kích động như vậy, chúng ta mới gặp mấy ngày trước mà ?" Lý Phong vỗ lưng Tô Đồng , cười cười nói.
"Người ta không phải nhớ ngươi mà kích động." Tô Đồng ngẩng mặt lên, nhìn hắn nói : "Là ngươi cứu ta, ôm ta đến đây, đúng không?"
Lông mày Lý Phong nhướng lên: "Sao ngươi đoán được?"
Tô Đồng gật đầu: "Trước đó ta còn hơi nghi ngờ, nhưng giờ thì đã chắc chắn là ngươi đem ta tới đây."
“Thông minh lắm." Lý Phong cưng chiều nhéo nhéo cái mũi Tô Đồng, sau đó cười nói: "À, biệt thự của ngươi không còn nữa rồi."
Tô Đồng: "? ? ?"
Biệt thự không còn nữa rồi là sao, nó mọc chân chạy mất sao?
Nhưng ngay sau đó Tô Đồng đã phản ứng kịp, hoảng sợ nói: "Chẳng lẽ ngươi đã san bằng nó thành bình địa?"
Lý Phong giang hai tay ra, bất đắc dĩ nói: "Chiến đấu quá kịch liệt, ta không thể bảo vệ nó."
"Không sao, chỉ cần ngươi không bị thương là được rồi, biệt thự không còn thì mua cái khác, nếu ngươi bị thương ta sẽ rất đau lòng." Tô Đồng an ủi.
"Khụ khụ, không sao rồi." Lý Phong cười một tiếng, sau đó nói: "Có điều động tĩnh ban nãy quá lớn, ta nghĩ là cảnh sát sẽ đến sớm thôi."
"Ừm." Tô Đồng cũng đoán được điều này, có điều nàng không lo lắng: "Ngươi là thành viên Long Hồn mà! Cảnh sát đến cũng đâu có vấn đề gì."
Lý Phong gượng cười : "À. . . Có vài thứ thay đổi."
Tô Đồng: "? ? ?"
"Mọi chuyện rất phức tạp, chúng ta vừa đi vừa nói." Lý Phong thở dài, nắm tay Tô Đồng đi về.
Trên đường, Lý Phong nói ra việc hắn bị Long Hồn từ bỏ.
"Cái gì, Long Hồn từ bỏ ngươi, vậy khác nào. . ." Khuôn mặt Tô Đồng hơi trắng bệch.
Nhờ có thân phận thành viên của Long Hồn, Tô Đồng mới không lo lắng việc cảnh sát điểu tra, bây giờ Lý Phong đã bị Long Hồn từ bỏ, lỡ cảnh sát tới thì Lý Phong sẽ thành người bị tình nghi!
"Đừng lo , đây chỉ là lời nói một phía của bọn hắn, có lẽ mọi thứ không đến nỗi bết bát như ta nghĩ."
Lý Phong vỗ vỗ tay của Tô Đồng , dịu dàng an ủi.
Thực ra Lý Phong biết Tiêu Cẩn không nói láo, bởi vì hắn dùng Đọc Tâm Thuật với Tiêu Cẩn , nhưng vì an ủi Tô Đồng hắn phải nói như thế.
Còn nữa. . .
Tuy rất khó chịu việc bị Long Hồn từ bỏ, nhưng lúc này hắn phải nhờ lực lượng của Long Hồn, nếu không những vết máu và thịt ở biệt thự sẽ mang đến phiền phức cho hắn.
Cho nên hiện tại hắn không thể vì việc mình bị Long Hồn từ bỏ, mà trở mặt với Long Hồn, hắn muốn tạm thời giả vờ như là hắn không biết mình bị Long Hồn từ bỏ.
Hắn muốn thông báo tin tức mình bước vào Chí Tôn cảnh cho Mạc Vấn Thiên, hắn muốn bọn người Mạc Vấn Thiên và Hướng Thiên Nhai nhận ra giá trị của hắn!
Hắn không cần Long Hồn bảo vệ, mà là cần Long Hồn bảo vệ người nhà và nữ nhân của hắn!
Sau khi suy nghĩ, trong lòng Lý Phong cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi, hắn và Tô Đồng cùng quay trở lại biệt thự.
Đúng như Lý Phong suy đoán, giờ phút này cảnh sát đã bao vây đống xung quanh khuôn viên biệt thự, tất cả được vũ trang đầy đủ và đang thu thập manh mới.
"Hiện trường phá án , không phận sự miễn vào."
Một tên cảnh sát chặn Lý Phong và Tô Đồng lại, đồng thời nói.
"Chào đồng chí, ta là Tô Đồng, chủ nhân của biệt thự này."
Tô Đồng nói ra thân phận.
Vị cảnh sát này biến sắc : "Xin hỏi ngài có phải là Tô Đồng, Tô tổng của Osvili không?"
Osvili là xí nghiệp đi đầu của thành phố Đại Thương , ở thành phố Đại Thương không ai không biết Tô Đồng, thân phận nàng rất siêu nhiên, cho dù là lãnh đạo của Đại Thương ở đây cũng phải nể mặt Tô Đồng 3 phần.
Lỡ như bọn hắn chọc giận Tô Đồng, nàng rời Osvili đi khỏi Đại Thương, thì kinh tế Đại Thương sẽ trọng thương.
"Đúng, là ta." Tô Đồng gật đầu, nói tiếp: "Sáng hôm nay có một đám kẻ xấu xông vào biệt thự của ta, là Lý Phong tiên sinh cứu ta."
Nói xong Tô Đồng nhìn về phía Lý Phong.
Tên cảnh sát kia lại biến sắc, hoảng sợ nói: "Ngài là Lý tổng của Osvili ?"
Lý Phong gật đầu: "Đúng, tình huống nơi này rất phức tạp, ta muốn nói chuyện với lãnh đạo của các ngươi một chút."
Tên cảnh sát kia hơi do dự sau đó gật đầu nói: "Được rồi Lý tổng, xin ngài chờ một chút."
Nói xong hắn bước vào bên trong, báo cáo với một người đàn ông trung niên.
Trên mặt người đàn ông trung niên kia lộ vẻ kinh sợ quay qua nhìn Lý Phong, Tô Đồng, sau đó bước nhanh về hướng bọn họ .
"Lý tổng, Tô tổng, ta là Vương Quân, cục trưởng cục cảnh sát Đại Thương." Vừa nói chuyện Vương Quân vừa vươn tay ra.
Lý Phong bắt tay với hắn, sau đó móc thẻ chứng nhận quốc an ra từ trong ngực, nói : "Chào Vương cục trưởng, ta là thành viên của cục quốc an, ta sẽ báo cáo với tổ chức tình hình ở đây, mong Vương cục giúp ta làm tốt công tác bảo mật ."
Vương Quân sững sờ!
Mẹ nó, ông chủ của Osvili lại là thành viên của cục quốc an? Thật hay giả?
"Lý tiên sinh, ta có thể nhìn kỹ thẻ chứng nhận của ngài không ?" Vương Quân không dám tin.
"Đương nhiên có thể." Lý Phong gật đầu, đưa thẻ chứng nhận cho Vương Quân.
Vương Quân cẩn thận xem xét, sau khi phát hiện không có chỗ khả nghi nào, Vương Quân không hoài nghi nữa: "Được rồi Lý tiên sinh, ta sẽ nói người của ta làm tốt công tác bảo mật."
Nói xong hắn trả lại thẻ chứng nhận cho Lý Phong, bước nhanh về hiện trường.
Sau khi Vương Quân đi, Lý Phong móc điện thoại di động, gọi cho Mạc Vấn Thiên.