Chương 670: Giết đi
Nghe thấy âm thanh hệ thống nhắc nhở, Lý Phong nhất thời sững sờ, thời điểm này lại giao nhiệm vụ, rốt cục là có quan hệ với người nào?
"Xem xét!"
"Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Mộ Dung Tuyết (4) "
"Mục tiêu: Cứu nữ thần Mộ Dung Tuyết ra khỏi tay Edwin Gullit, bảo đảm nữ thần Mộ Dung Tuyết an toàn, nếu như nhiệm vụ thất bại thì khấu trừ của kí chủ 2 triệu điểm tích lũy."
"Khen thưởng: 50 ngàn điểm kinh nghiệm, 1 triệu điểm tích lũy, 20 điểm chinh phục."
Xem hết giới thiệu, sắc mặt Lý Phong nhất thời khó coi.
Nguy hiểm vậy mà do Edwin Gullit tạo thành?
Trong nháy mắt, Lý Phong nhớ lại tình cảnh đêm đó khi gặp Edwin Gullit.
"Chờ một chút, Lôi Minh mất tích có khi nào liên quan tới Edwin Gullit không?"
Bởi vì nhiệm vụ này xuất hiện, trong đầu Lý Phong lóe lên suy nghĩ này.
Trước khi Lôi Minh rời đi, Edwin Gullit đã từng mở miệng khiêu khích quan hệ giữa hắn cùng Lôi Minh, cái này làm người khác tin tưởng, chỉ cần Lôi Minh xảy ra chuyện, thì có khả năng rất lớn là Lý Phong làm.
Lôi Minh rời đi không lâu, Edwin Gullit cũng rời khách sạn, sau đó Lôi Minh mất tích.
Có khi nào Edwin Gullit giết Lôi Minh, rồi cố ý vu oan giá họa cho hắn?
"Gặp mặt là biết ngay."
Lý Phong hơi trầm ngâm, liền lấy điện thoại di động ra xem xét vị trí của Mộ Dung Tuyết.
Trước đây thật lâu, Lý Phong vì phòng ngừa các nàng gặp phải nguy hiểm, nên đã cài một con chip định vị GPS vào trong điện thoại di động của các nàng.
Lý Phong cũng không phải làm chuyện này một cách vụng trộm, mà là được các nàng cho phép.
"Kinh Thành, biệt thự số 6 tiểu khu Ngự Viên Thiên Hi?"
Xác định được vị trí của Mộ Dung Tuyết, Lý Phong liền dùng Không gian truyền tống thuật.
Một luống ánh sáng lóe lên, Lý Phong biến mất tại chỗ.
Mấy phút trước đó, tại Kinh Thành, tiểu khu Ngự Viên Thiên Hi, trong biệt thự số 6.
Đây là bất động sản đứng tên Mộ Dung Tuyết, nàng đã mua về vào một năm trước, lúc trước tiêu 89 triệu, một năm sau, ngôi biệt thự này đã tăng giá thành 120 triệu.
Giờ phút này, trong biệt thự, Lý Na che ở trước mặt Mộ Dung Tuyết, đồng thời lộ vẻ mặt cảnh giác nhìn 2 người phương Tây đột nhiên xâm nhập: "Các ngươi là ai, sao các ngươi lại vào đây?"
Vừa nói, Lý Na vừa vụng trộm sờ tới điện thoại trong túi quần.
Vừa rồi hai người đang muốn đi ra ngoài thì hai người phương Tây này đột nhiên xông vào.
Điều quái dị nhất là, bọn hắn không mời mà đến, thế nhưng phương thức lại rất nhàn nhã, hai người thoải mái đi tới cửa chính biệt thự, quét thẻ, đẩy cửa ra, tựa như đang tiến vào nhà mình, nào có bộ dáng lén lút gì?
Mặc dù như thế, chuyện này vẫn khiến Lý Na, Mộ Dung Tuyết hoảng sợ sững sờ tại chỗ, Lý Na phải dùng toàn bộ dũng khí mới lên tiếng chất vấn được.
"Ta khuyên ngươi tốt nhất dừng lại hành động của mình, bởi vì rất nguy hiểm, nguy hiểm tới tính mạng."
Edwin Gullit lộ vẻ mặt chân thành nhìn Lý Na, nói.
Pound Longfellow đứng sau lưng hắn không có bất kỳ biểu lộ gì bên ngoài mặt, nhưng lại càng lộ vẻ đáng sợ.
Thân thể Lý Na cứng lại, lộ sắc mặt khó coi nói: "Nơi này là Hoa Hạ, các ngươi mạnh mẽ xông vào nhà riêng của người khác là phạm pháp."
"Lý Na, đừng kích động, ta biết bọn hắn."
Đúng lúc này, Mộ Dung Tuyết ở sau lưng Lý na vỗ nhẹ bả vai nàng, dịu dàng nói.
Đừng nhìn Mộ Dung Tuyết mặt ngoài trấn định, kì thực nội tâm nàng đã rất hoảng sợ.
"Tiểu Tuyết. . ." Lý Na kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Tuyết.
Chẳng lẽ thẻ mở cổng là Mộ Dung Tuyết cho bọn hắn? Sự kiện này từ đầu tới đuôi chỉ là một cái hiểu lầm?
Mộ Dung Tuyết cũng không giải thích nhiều, kéo Lý Na đến phía sau lưng rồi nói: "Gullit tiên sinh, ngài đột nhiên đến thăm như vậy mà tại sao không sớm nói với ta một tiếng, ta cũng tiện làm ra một chút chuẩn bị."
"Phải đến đột nhiên mới thì Mộ Dung tiểu thư mới cảm thấy kinh hỉ chứ." Edwin Gullit móc ra từ trong ngực một cái hộp trang sức, đưa đến trước mặt Mộ Dung Tuyết rồi mở ra, bên trong có một sợi dây chuyền kim cương.
Đỉnh sợi dây chuyền kim cương là một viên bảo thạch màu lam khá lớn, dưới ánh mặt trời chiếu xạ tỏa ra ánh sáng chói mắt, dây chuyền bạch kim khảm nạm từng viên kim cương trắng, những viên kim cương trắng này phải chừng 1 carat, số lượng nhiều tới mấy chục viên.
Không nói tới viên bảo thạch màu lam 10 carat kia, chỉ mấy chục viên kim cương trắng này đã có giá trị rất lớn, sợi dây chuyền này tuyệt đối sở hữu cái giá trên trời.
"Sợi dây chuyền Thuần Khiết Chi Tinh này là ta mua được năm ngoái trong một buổi đấu giá LD Sotheby's mùa thu, chi phí bỏ ra là 20 triệu euro, từ thời điểm đó ta đã muốn tặng cho Mộ Dung tiểu thư."
"Ta tin tưởng rằng Mộ Dung tiểu thư đeo lên nhất định sẽ xinh đẹp chói mắt giống nữ một nữ thần."
Đang nói chuyện Edwin Gullit tháo xuống sợi dây chuyền, ra vẻ muốn đeo lên cổ của Mộ Dung Tuyết.
Mộ Dung Tuyết lui lại một bước, cười nói: "Gullit tiên sinh, chúng ta chẳng qua mới gặp mặt lần thứ hai, món quà quý giá như vậy thứ lỗi ta không thể tiếp nhận."
"Hoa Hạ có câu thành ngữ trước lạ sau quen, chúng ta hiện tại cũng coi như người quen rồi, không phải sao? Huống chi. . ." Edwin Gullit chuyển giọng, cười nói: "Một cái dây chuyền 20 triệu euro mà thôi, với ta mà nói vẫn còn chưa đáng kể."
Cái này thật sự không phải hắn cố ý trang bức, 20 triệu Euro đối với gia tộc Gullit nắm giữ tài sản khổng lồ thì chỉ là chín trâu mất một sợi lông.
Edwin Gullit trước nay rất thích loại cảm giác dùng tiền đập người này, nữ nhân có bộ dáng nghiêm túc, quy củ tới mức nào đi nữa, ở trước mặt tiền tài đều sẽ không chịu đựng nổi dụ hoặc.
Mộ Dung Tuyết: "? ? ?"
Không phải chứ. . . 20 triệu euro mà còn chưa đáng kể, hắn ở trong gia đình gì mà giàu sang như vậy . . . Có điều vấn đề không phải là bao nhiêu tiền. . .
Ngay tại thời điểm Mộ Dung Tuyết đang kinh ngạc, Edwin Gullit lại muốn tiếp tục tiến lên đeo dây chuyền lên cổ của Mộ Dung Tuyết.
Đúng lúc này, Pound Longfellow một mực đứng tại chỗ mặt không biểu tình đột nhiên vọt tới trước mặt Lý Na, đưa tay bóp cổ nàng.
"A!"
Mộ Dung Tuyết kinh hô một tiếng, tiếp theo tức giận nói: "Ngươi muốn làm gì, mau buông nàng ra cho ta!"
Edwin Gullit cũng nhướng mày một cái, khó hiểu hỏi: "Pound, tại sao ngươi lại làm như vậy?"
"Nàng vươn tay vào trong túi quần, hẳn là muốn gọi điện thoại báo cảnh sát." Pound Longfellow lạnh giọng nói.
Edwin Gullit nhíu mày, khó chịu nói: "Đồ đàn bà không biết điều, giết đi."
"Tốt, thiếu gia." Pound Longfellow cười lạnh một tiếng, ở trong ánh mắt sợ hãi của Mộ Dung Tuyết cùng Lý Na, siết chặt lại bàn tay.
Răng rắc!
Cổ của Lý Na bị trực tiếp bóp nát, khí tuyệt bỏ mình!