Chương 672: Sát phạt quyết đoán
Edwin Gullit sững sờ.
Sao Lý Phong có thể bắt Pound một cách nhẹ nhàng như vậy?
Dù gì Pound cũng là Thánh cấp đỉnh phong, Lý Phong chỉ là Thánh cấp hậu kỳ, con mẹ nó không có tí khoa học nào!
Trong lòng Pound Longfellow nổi sóng to gió lớn.
"Ngươi. . . Cảnh giới của ngươi là gì?"
"Nói cho ta biết trước, ngươi có phải là Người Sói hay không?"
Lý Phong hỏi.
Trong một số phim của Âu Mỹ thường có người sói và ma cà rồng, những lúc đó Lý Phong cảm thấy mấy cái này giống như tiểu thuyết tu chân của Hoa Hạ, tất cả đều là bịa đặt.
Hôm nay sau khi nhìn thấy Pound Longfellow, Lý Phong mới biết được có vẻ người sói không phải bịa đặt, mà chính là thật, tên này rất giống người sói.
Sắc mặt Pound Longfellow hơi biến đổi, không trả lời.
"Không nói? Vậy đi chết đi."
Lý Phong cười một tiếng, tăng lực bàn tay.
Nhất thời, thân thể Pound Longfellow phát ra tiếng "cót két" "cót két", đây là tiếng xương cốt ma sát.
Nếu như là người bình thường thì sẽ không thể phát ra tiếng động lớn như vậy.
Nhưng mà Pound Longfellow là cường giả Thánh cấp đỉnh phong, xương cốt, huyết nhục vượt qua người bình thường rất rất nhiều, dù gặp phải lực ép mạnh như vậy nhưng xương cốt vẫn chưa vỡ nát.
Có điều tuy chưa vỡ nát, nhưng cảm giác đau đớn vẫn còn, Pound Longfellow đau đến mức sắc mặt tái nhợt.
"Lý Phong, ngươi đừng phách lối! Đừng quên Mộ Dung Tuyết đang nằm trong tay ta, mau thả Pound, nếu không ta sẽ giết Mộ Dung Tuyết!"
Edwin Gullit tức giận không thôi.
Con mẹ nó, rõ ràng là sắp thành công, vậy mà tên Lý Phong này lại nhảy ra phá hư mọi thứ.
"Thật sao?" Lý Phong trợn mắt, cười lạnh nói: "Nếu như ngươi dám động một sợi tóc của Tiểu Tuyết, ta sẽ làm cho ngươi hối hận vì đã sinh ra trên thế giới này."
Edwin Gullit sững sờ, sau đó phẫn nộ nói: "Lý Phong, ngươi cho rằng ngươi là ai, ngươi cho rằng ta sợ ngươi sao? Ta. . ."
Không đợi hắn nói xong, Lý Phong đột nhiên hiển lộ khí tức của mình.
"Oanh."
Một cỗ khí tức Chí Tôn sơ kỳ bùng nổ từ trên người Lý Phong!
WQTMLGBD, tại sao Lý Phong lại là cường giả Chí Tôn cảnh, làm sao có thể?
"Không có khả năng, chuyện này không phải là thật, sao ngươi có thể là Chí Tôn cảnh?"
Edwin Gullit không ngừng lắc đầu, vẻ mặt không dám tin.
Tới bây giờ hắn mới hiểu được tại sao Lý Phong có thể dễ dàng khống chế Pound, thì ra Lý Phong là cường giả Chí Tôn cảnh.
Mộ Dung Tuyết thì vô cùng kinh hỉ.
Ngay lúc Edwin Gullit sững sờ, Lý Phong nói tiếp: "Nói cho ta biết, ngươi có phải người sói không?"
"Phù," Pound • Longfellow thở hắt ra, nói: "Đúng, ta là người sói."
Lông mày Lý Phong nhướng lên, kinh ngạc hỏi: "Vậy là ma ca rồng cũng là có thật?"
Trên mặt Pound Longfellow hiện ra vẻ chán ghét: "Không sai, ma cà rồng có thật."
Người sói và ma cà rồng quả đúng là tử địch theo như truyền thuyết, vừa nhắc đến chữ ma cà rồng, trên mặt Pound Longfellow liền hiện ra vẻ chán ghét.
"Ồ?" Mắt Lý Phong sáng lên, hỏi tiếp: "Lý Na bị ngươi giết chết?"
Sắc mặt Pound Longfellow trầm xuống, sau một lúc lâu mới gật đầu nói: "Đúng."
"Ngươi cảm thấy mạng sống người Hoa không đáng tiền, muốn giết là giết sao?" Lý Phong nổi lên sát ý.
"Không, không phải." Pound Longfellow rùng mình, vội vàng giải thích rằng: "Nàng muốn báo động, bị ta phát hiện, ta định ngăn cản nàng, nhưng mà ta lỡ kích động, không khống chế sức mạnh được, cho nên mới ngộ sát nàng."
Hắn không biết là, lúc Lý Phong tra hỏi thì Lý Phong đã dùng tới Đọc Tâm Thuật.
Lý Phong cười lạnh: "Ngộ sát? Phải nói là mệnh lệnh của thiếu gia ngươi mới đúng chứ?"
"Không phải, tuyệt đối không phải, thật sự là ngộ sát." Pound Longfellow kinh hãi, vội vàng giải thích.
"Ngươi cảm thấy ta sẽ nghe ngươi giải thích sao? Dù là ngộ sát cũng được, cố ý giết cũng được, sự thật là ngươi đã giết Lý Na. Người Hoa không phải để ngươi muốn giết là giết."
Nói xong, Lý Phong hung hăng bóp một cái.
"Phanh."
Chân khí hóa thành Long trảo siết chặt thân thể Pound Longfellow, hắn chỉ kịp hét thảm một tiếng "Không!", liền bị long trảo bóp thành thịt nát.
"Đáng chết, ngươi dám giết Pound, tại sao ngươi dám giết Pound?"
Edwin Gullit không dám tin.
Hắn còn giữ Mộ Dung Tuyết trong tay, tại sao Lý Phong lại dám giết Pound? Lý Phong không sợ hắn nóng giận lên sẽ giết Mộ Dung Tuyết sao?
Pound Longfellow là quản gia của gia tộc Gullit, địa vị của Pound ở gia tộc Gullit rất cao, thậm chí cao hơn một số thành viên gia tộc bình thường.
Nếu không phải lần này hắn còn có nhiệm vụ khó khăn khác phải tới Hoa Hạ, thì gia tộc sẽ không phái Pound Longfellow đi cùng.
Nhưng mà nhiệm vụ còn chưa hoàn thành thì Pound đã chết, dù hắn có thể trốn về Y quốc, thì gia tộc cũng sẽ trách tội hắn!
"Một tên hạ nhân mà thôi, giết thì giết." Lý Phong phủi tay, đi đến bên cạnh Edwin Gullit: "Vẫn là câu nói cũ, thả Mộ Dung Tuyết, ta tha cho ngươi khỏi chết."
"Dừng lại, không được qua đây, ngươi đi thêm một bước ta sẽ giết nàng!" Edwin Gullit gần như phát điên lên, tại sao hắn có con tin mà Lý Phong vẫn không sợ hắn? Lý Phong không thèm để ý sự chết sống của Mộ Dung Tuyết, hay là Lý Phong tự tin là hắn sẽ không giết nàng?
Lý Phong cứ như thể không nghe thấy hắn nói gì, tiếp tục đi lên phía trước: "Không nên ép ta giết ngươi, thả Mộ Dung Tuyết, ta thả ngươi về Y quốc."
"A!" Hai mắt Edwin Gullit đỏ bừng, điên loạn hét: "Lý Phong, ngươi đừng ép ta! Ngươi cho rằng ta không dám giết Mộ Dung Tuyết sao? Từ nay về sau ngươi sống trong hối hận cả đời đi!"
Nói xong, Edwin Gullit định bóp gãy cổ Mộ Dung Tuyết.
Trên mặt Mộ Dung Tuyết lộ ra vẻ thê lương, nàng biết mình không còn sống lâu nữa, nàng không muốn rời khỏi thế giới này, nàng còn chưa. . . Nàng còn chưa nói lời yêu thương với Lý Phong. . .
Ngay lúc Mộ Dung Tuyết đang đau khổ, đột nhiên Lý Phong nháy mắt với nàng mấy cái, sau đó nói: "Thời gian. . . Đảo ngược!"