Chương 686: Biện pháp duy nhất
Lông mày Lý Phong nhướng lên, hơi kinh ngạc.
Nhiệm vụ liên quan đến ai? Nếu như là đám người Ngụy Băng Khanh thì quá khó, bởi vì hắn không ra ngoài được.
Đã qua một tháng, hắn thử rất nhiều cách, bao gồm cả Truyền tống thuật, nhưng không có bất kỳ hiệu quả gì, Truyền tống thuật không thể sử dụng ở đây.
Nếu không ra được, thì chỉ có thể giương mắt nhìn nhiệm vụ thất bại!
"Kiểm tra!"
"Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Trầm Tử Huyên (2) "
"Mô tả nhiệm vụ: Trợ giúp Trầm Tử Huyên bước vào Chí Tôn cảnh đỉnh phong, nhờ vào khí tức bùng nổ gây ra cộng hưởng với không gian dị thứ nguyên, mở ra thông đạo không gian. Nếu nhiệm vụ thất bại trừ 20 triệu điểm tích lũy."
"Phần thưởng nhiệm vụ: 300 ngàn điểm kinh nghiệm, 10 triệu điểm tích lũy, 100 điểm chinh phục."
Lý Phong: "? ? ?"
Nhiệm vụ là giúp Trầm Tử Huyên tăng lên tới Chí Tôn cảnh đỉnh phong?
Hắn giúp Trầm Tử thế nào đây? Trừ Song Tu Thần Công thì không còn cách nào khác!
Tuy hắn rất thích chuyện này, nhưng Trầm Tử Huyên sao có thể đồng ý? Nếu hắn dám nói ra, với tính tình của Trầm Tử Huyên, nàng không đập chết hắn mới là lạ!
Con mẹ nó. . . Hệ thống, ngươi cố ý chơi tiểu gia đúng không?
Chờ chút, có phải hệ thống muốn dùng nhiệm vụ này để ám chỉ cái gì không, Chí Tôn đỉnh phong, khí tức bùng nổ, cộng hưởng với không gian dị thứ nguyên, thông đạo không gian mở ra. . .
"Ta hiểu rồi!"
Ánh mắt Lý Phong sáng lên, hô lớn.
Trầm Tử Huyên khó chịu nguýt hắn một cái: "Ngươi hiểu cái gì? Tự nhiên hét lên như dồ điên!"
Những ngày này nàng rất thảm, tuy không cần lo chuyện ăn uống, nhưng mà mỗi một giây trôi qua đối với nàng đều là một loại dày vò.
Chỉ riêng chuyện Lý Phong và Mộ Dung Tuyết thỉnh thoảng tình chàng ý thiếp đã làm nàng cảm thấy bực bội hết sức rồi.
Mộ Dung Tuyết cũng kinh ngạc nhìn Lý Phong, không hiểu vì sao hắn đột nhiên kích động như thế.
"Ta biết cách ra ngoài rồi."
Lý Phong hít sâu, hai mắt tỏa ánh sáng.
Nghe câu này, hai cô nàng lên tinh thần: "Thật sao?"
"Ừm." Lý Phong gật gật đầu, sau đó hắn buồn bực nói: "Nhưng mà muốn đi ra ngoài nhất định phải thỏa mãn một điều kiện tiên quyết."
"Điều kiện gì?" Trầm Tử Huyên vội vàng hỏi.
"Chính là. . . Có một cường giả Chí Tôn đỉnh phong bắn ra khí tức, cộng hưởng với không gian dị thứ nguyên, như vậy có thể mở ra thông đạo không gian một lần."
"Chí Tôn đỉnh phong. . . Sao ngươi biết?" Trầm Tử Huyên nhíu mày, nàng vừa bước vào Chí Tôn hậu kỳ không lâu, không biết tới lúc nào mới đột phá Chí Tôn đỉnh phong được.
"Tin ta, đây là biện pháp duy nhất rời khỏi nơi này, nếu như không được, ta có thể tháo đầu xuống cho ngươi đá bóng." Lý Phong nói như chém đinh chặt sắt .
Mộ Dung Tuyết tin tưởng: "Thảm rồi, vậy chẳng khác nào chúng ta không có cách nào ra ngoài sao?"
Trầm Tử Huyên cũng hơi tin Lý Phong: "Đúng vậy, chỉ dựa vào ta tu luyện thì trong vòng một tháng chắc chắn không thể trở thành Chí Tôn đỉnh phong."
Nói đến đây, ánh mắt nàng lộ vẻ phức tạp.
Lý Phong bật thốt lên: "Ngươi muốn làm gì, ta nói trước, ta không phải nam nhân tùy tiện."
Trầm Tử Huyên ưa thích nắm giữ quyền chủ động, hắn càng trốn, Trầm Tử Huyên càng đuổi!
"Hừ, một tên có 10 người bạn gái như ngươi còn không biết xấu hổ nói mình không phải nam nhân tùy tiện? Ngươi không cảm thấy nực cười sao?"
"Ách. . ." Sắc mặt Lý Phong trầm xuống, sau đó cười ngượng ngùng: "Chúng ta là thật tâm yêu nhau."
"Ta không cần biết." Trầm Tử Huyên trợn mắt một cái, nói tiếp: "Ta không muốn bị vây chết ở chỗ này."
Nếu như nàng muốn đi ra ngoài, cũng chỉ có một cái biện pháp, đó là tu luyện Song tu thần công với Lý Phong.
Tuy nàng không biết Lý Phong nói thật hay giả, nhưng ở thời điểm này nàng chỉ có thể đánh bạc, nếu không sau một tháng nữa chỉ có nước chết đói.
Tu luyện cùng Lý Phong còn đỡ hơn bị chết đói, dù sao nàng cũng đâu phải là chưa từng thử.
Lông mày Lý Phong nhướng lên: "Vậy thì?"
"Thì cái rắm. . ." Trầm Tử Huyên nhìn sang Mộ Dung Tuyết: "Ta muốn mượn bạn trai ngươi dùng mấy ngày, có vấn đề gì không?"
Mộ Dung Tuyết: "A? ? ?"
"Không nói nghĩa là đồng ý." Trầm Tử Huyên cười hắc hắc, sau đó tiến lên kéo Lý Phong sang chỗ khác.
Lý Phong vội vàng phản kháng: "Tử Long Sứ, ngươi đừng như vậy, chúng ta có thể tìm biện pháp khác."
"Được lợi to còn khoe mẽ, đừng cho rằng ta không biết ngươi đang nghĩ gì!" Trầm Tử Huyên hừ lạnh.
"Ta có nghĩ gì đâu, ta không phải loại nam nhân tùy tiện như thế." Lý Phong nói một cách rất vô tội.
"Bà đây cũng không phải loại nữ nhân tùy tiện, muốn sống ra ngoài thì im miệng vào, nếu như ngươi muốn chết. . . Vậy thì phải hỏi bà đây có muốn ngươi chết hay không!" Nói xong, Trầm Tử Huyên che miệng Lý Phong lại, mang hắn chạy đi thật xa, tận đến lúc biến mất khỏi tầm mắt Mộ Dung Tuyết.
Mộ Dung Tuyết sững sờ!