Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 730: CHƯƠNG 730. TIÊU GIA NỘI TÌNH

Chương 693: Tiêu gia nội tình

Cỗ khí tức này vô cùng mạnh mẽ, thậm chí mơ hồ còn cường thịnh hơn Lý Phong 2 phần!

Lý Phong hơi biến sắc, dừng lại động tác, nhìn tới phương hướng thanh âm truyền đến, sắc mặt có chút kinh nghi bất định.

Con mẹ nó, đây là đánh nhỏ già xuất hiện trong truyền thuyết sao? Cổ võ thế gia đỉnh cấp quả nhiên ghê gớm.

"Tam tổ Tiêu gia xuất quan?" Vương Tôn Hoành lộ sắc mặt kinh nghi bất định, nhỏ giọng nói thầm.

"Tam tổ vậy mà xuất quan, là cảm ứng được khí tức Lý Phong, hay là bị tộc nhân Tiêu gia đánh thức?"

Đúng lúc đó, một lão giả áo xám xuất hiện giữa không trung, ở sau lưng hắn, một cái hư ảnh sừng sững giữa thiên địa.

Hư ảnh này so với hư ảnh sau lưng Lý Phong thì càng thêm ngưng thực, cũng tản ra kim quang!

Lão giả áo xám lóe lên một cái, đi đến luyện võ trường.

Lý Phong bây giờ mới nhìn rõ khuôn mặt đối phương, đây là một lão giả nhìn qua chừng 60-70 tuổi, râu tóc bạc trắng, ngũ quan coi như đoan chính, một đôi mắt hổ không giận tự uy, thân thể mặc trường bào màu xám, vươn người đứng thẳng, xem ra là người sống ở vị trí cao.

Lão giả này không ra tay với Lý Phong luôn, mà kinh nghi bất định nhìn hắn.

Con mẹ nó. . . Sao địch nhân lại trẻ như vậy?

Tiêu Chấn bế quan ở sâu dưới lòng đất, chỉ khi Tiêu gia gặp phải nguy cơ sinh tử tồn vong, có người bấm vào cơ quan đặc biệt, mới có thể đánh thức hắn.

Hắn vừa mới xuất quan thì cảm ứng được khí tức Bán Thần cấp của Lý Phong, lại nghe Tiêu Du kêu lớn "Lão tổ cứu ta", cho nên đã vô ý thức coi Lý Phong là cường giả thế hệ trước giống mình.

Không ngờ Lý Phong trẻ tuổi như vậy, hơn nữa còn rất lạ lẫm.

"Ngươi là lão tổ Tiêu gia?" Lý Phong trầm giọng hỏi.

"Lão tổ, cứu ta với!" Tiêu Du vui mừng quá đỗi, tựa như bắt được cọng rơm cứu mạng.

Đám người Lôi Vân Phong, Trịnh Đào cũng cuồng hỉ rống to: "Tiêu lão tổ, ta là Lôi Vân Phong (Trịnh Đào), xin Tiêu lão tổ cứu mạng!"

"An tâm." Tiêu Chấn liếc nhìn bọn hắn một cái, tiếp theo nhìn về phía Lý Phong, ngạo nghễ nói: "Ngươi là ai, vì sao tới gây phiền phức cho Tiêu gia ta?"

"Việc này ngươi hỏi bọn hắn đi." Lý Phong nhún nhún vai, đáp lời.

Lão già rất mạnh, nhưng Lý Phong cũng không cần sợ đối phương, cho nên lời nói cử chỉ rất nhẹ nhõm.

"Ồ?" Tiêu Chấn nhướng mày một cái.

"Bẩm lão tổ, sự tình là như vậy. . ." Tiêu Du dùng lời lẽ ngắn gọn nhất có thể kể lại chuyện đã xảy ra.

Trong đám người Tiêu gia, Tiêu Lăng Nhã nhìn Lý Phong ngạo nghễ đứng đó, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy kinh sợ.

Lần đầu hai người gặp mặt, Lý Phong vẫn chỉ là Siêu Phàm sơ kỳ, bây giờ chớp mắt một cái Lý Phong đã là bán Thần cảnh, mà nàng vẫn còn là Tông Sư cảnh, cái này khiến Tiêu Lăng Nhã có một loại cảm giác không chân thật.

Người suy nghĩ giống Tiêu Lăng Nhã còn có Tiêu Dã, hơn một tháng trước hắn vừa mới giao thủ với Lý Phong, khi đó hai bên còn ngang ngửa nhau, nhưng hôm nay Lý Phong đã vượt hai cấp liền, tiến vào Bán Thần cảnh, con mẹ nó Lý Phong bật hack à? !

Nghe xong Tiêu Du giảng thuật, sắc mặt Tiêu Chấn biến ảo mấy lần, sau cùng phun ra một ngụm trọc khí nói: "Thì ra là thế! Lý Phong, chuyện này song phương đều có trách nhiệm."

"Bất quá có câu nói rất hay, không đánh thì không quen biết, ngươi đã giết Tiêu Cẩn, Tiêu An, vậy ân oán giữa ngươi cùng Tiêu gia chúng ta xóa bỏ ở đây đi."

"Chỉ cần ngươi thả đám người Tiêu Du ra, hai bên không ai nợ ai."

Tiêu Du rất khẩn trương, đám người Lôi Vân Phong, Trịnh Đào thì lại vui mừng quá đỗi, nếu như có thể kết thúc trong hòa bình thì tự nhiên là không thể tốt hơn, mạng của bọn hắn đã được bảo vệ!

Sắc mặt đám người Vương Tôn Hoành, Hướng Thiên Nhai thì hơi biến đổi, tiếp theo như có điều suy nghĩ liếc nhìn Tiêu Chấn một cái.

Ánh mắt Lý Phong sáng lên, cười nhạt hỏi: "Nếu như ta không thả bọn hắn thì sao?"

"Không thả?" Tiêu Chấn nhướng mày một cái, tiếp theo dùng âm thanh lạnh lùng nói: "Vậy ta sẽ giết ngươi! Ngươi hẳn cũng đã nhìn ra được, cảnh giới của ta nằm trên ngươi, thật sự đấm nhau ngươi sẽ không phải đối thủ của ta!"

Sau khi nói xong, khí tức trên thân thể Tiêu Chấn lập tức bùng nổ, dường như tùy thời đều có thể xuất thủ đấm chết Lý Phong.

"Thì ra là vậy." Lý Phong từ chối cho ý kiến, gật gật đầu mấy cái, sau đó hỏi tiếp: "Lúc vừa mới bắt đầu ngươi nói câu gì?"

Tiêu Chấn đầu tiên là sững sờ, vô ý thức hỏi: "An tâm?"

Lý Phong lắc đầu: "Không không không, trước câu nói đó nữa."

Tiêu Chấn nhíu mày: "Nhóc con ngươi dám?"

"Dám!" Lý Phong phun ra một chữ, tiếp theo hai tay bóp chặt!

"Phanh" "Phanh" "Phanh" "Phanh" "Phanh" . . .

Liên tiếp có những tiếng nổ chát chúa vui tai vang lên, đám người Tiêu Du, Lôi Vân Phong, Trịnh Đào đều bị Lý Phong bóp nát!

Mọi người yên tĩnh!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!