Chương 705: Giẫm vào bẫy rập
Trong phòng khách.
Ngụy Băng Khanh ngồi ở chủ vị, bên tay trái nàng có một lão giả tóc hoa râm đang ngồi.
Lão giả này tuổi chừng 60, mặc một thân âu phục George Armani cao cấp, tay đeo đồng hồ Vacheron Constantin, bên tay phải nắm một cây quải trường khắc hình rồng toàn thân óng ánh màu vàng.
Chỉ bằng một thân ăn mặc này, khẳng định giá trị không dưới chục triệu.
Nếu người xã hội thượng lưu Minh Châu ở đây thì sẽ nhận ra lão giả này là giám đốc ngân hàng Minh Châu —— Chu Nam Sinh.
Ở bên tay phải của Ngụy Băng Khanh là hai nam tử, một trung niên, một thanh niên.
Nếu Lý Phong ở đây thì sẽ phát hiện, nam tử trung niên này phải giống Phùng Tuấn tới bốn năm phần.
So với Chu Nam Sinh, người đàn ông trung niên ăn mặc tương đối khiêm tốn, bộ dáng không giống như phú hào, mà càng giống một học giả.
Về phần thanh niên thì ăn mặc khá sang trọng, khuôn mặt đẹp trai, chỉ là ánh mắt khi nhìn Ngụy Băng Khanh có chút tà dị.
"Chu gia gia, Phùng thúc thúc, hai vị đột nhiên tới chơi làm ta rất bất ngờ, rốt cục là các ngươi muốn nói chuyện gì?"
Hôm nay Chu Nam Sinh đột nhiên gọi điện thoại tới nói muốn gặp nàng. Bởi vì Chu Nam Sinh và Ngụy Phó có quan hệ cá nhân rất tốt, nên tập đoàn Vị Lai cùng ngân hàng Minh Châu hợp tác chặ chẽ, hai tuần trước nàng mới vay từ ngân hàng Minh Châu một khoản khoản tiền, nên Ngụy Băng Khanh mới lập tức đáp ứng để hắn tới.
Ai ngờ không chỉ có Chu Nam Sinh, còn có cha Phùng Tuấn là Phùng Vĩ Ngạn và Đường Thiên, cháu bên nhà vợ Phùng Vĩ Ngạn.
Sau khi Phùng Thụy Niên, Phùng Tuấn bị Lý Phong giết, Phùng Vĩ Ngạn liền mang theo vợ là Đường Hiểu trở lại Minh Châu, tiếp nhận tập đoàn Phùng thị.
Sau khi trở về, Phùng Vĩ Ngạn núp trong nhà không ra ngoài, Ngụy Băng Khanh không có cơ hội nhìn thấy hắn.
Tận đến một tháng trước, tập đoàn Vị Lai bị chèn ép, Phùng Vĩ Ngạn mới lộ ra răng nanh, dẫn tập đoàn Phùng thị điên cuồng tấn công tập đoàn Vị Lai.
Gặp phải áp lực lớn, vấn đề tài chính của tập đoàn Vị Lai xảy ra vấn đề, rơi vào đường cùng Ngụy Băng Khanh chỉ đành tìm tới Chu Nam Sinh, dùng 10% cổ phần tập đoàn Vị Lai vay từ ngân hàng Minh Châu 10 tỷ, thời hạn là ba năm.
Nhờ có 10 tỷ này, tập đoàn Vị Lai thoát khỏi khốn cảnh, tập đoàn Phùng thị biết khó mà lui, đình chỉ vây quét tập đoàn Vị Lai.
Đối với hành động đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi của Chu Nam Sinh, Ngụy Băng Khanh rất cảm kích, hôm nay lại thấy Chu Nam Sinh cùng Phùng Vĩ Ngạn cũng đến, một loại dự cảm không tốt nổi lên trong lòng nàng.
"Cũng không có gì đặc biệt, chủ yếu là muốn nói chuyện với Ngụy tổng về số tiền ngươi vay từ ngân hàng Minh Châu lần trước."
Chu Nam Sinh vuốt chòm râu dê, cười ha hả nói.
Đối diện, Phùng Vĩ Ngạn nhún vai nói: "Ta cũng có mục đích này."
Ngụy Băng Khanh nhíu mày: "Ta không hiểu ý của Chu gia gia."
"Lúc trước chúng ta ký hợp đồng, thời hạn được định là 15 ngày, bây giờ hai tuần đã qua, chỉ còn một ngày nữa, nên ta muốn tới hỏi Ngụy tổng xem quý công ty đã chuẩn bị xong 10 tỷ chưa?"
Chu Nam Sinh đặt chén trà xuống, cười ha hả nói.
Sắc mặt Ngụy Băng Khanh kịch biến: "Chu giám đốc, ngài có nhớ lầm không, hợp đồng của chúng ta là ba năm, không phải 15 ngày."
Lời này vừa nói ra, Chu Nam Sinh liền vỗ bàn một phát, tạo ra tiếng vang trầm đục: "Ngụy tổng, ngươi dự định bội ước sao? Hay là . . . Ngươi cảm thấy ta sẽ nói đùa chuyện này?"
Sắc mặt Chu Nam Sinh rất khó coi, nhìn ra được hắn hiện tại phi thường tức giận.
Đối diện, Phùng Vĩ Ngạn bình thản nâng cốc trà lên nhấp một ngụm.
Đường Thiên nhếch miệng lên cười trào phúng, dị sắc trong mắt càng đậm.
"Chu giám đốc, ngài có nhớ lầm không? Trên hợp đồng rõ ràng viết là ba năm." Thanh âm của Ngụy Băng Khanh cũng có chút lạnh lẽo, bất quá vì đại cục nên nàng vẫn không nói lời quá khích.
"Hợp đồng? Ta đã mang tới, ngươi có thể lấy hợp đồng của ngươi ra để xem là 15 ngày hay 3 năm." Chu Nam Sinh cười lạnh một tiếng, lấy ra một phần hợp đồng từ trong túi.
Ngụy Băng Khanh nhíu mày: "Hợp đồng kia ta để ở công ty."
"Vậy ngươi có thể nhìn xem phần của ta." Chu Nam Sinh cười lạnh một tiếng, đưa hợp đồng tới.
Ngụy Băng Khanh nhíu mày, tiếp nhận hợp đồng, tỉ mỉ lật xem.
Sắc mặt nàng kịch biến!
Thật sự là 15 ngày, không phải ba năm, rốt cục là chuyện gì xảy ra?
"Thấy rồi?" Chu Nam Sinh cười nói: "Nếu như ngươi hoài nghi phần hợp đồng này là ta làm giả, ngươi cũng có thể xem hợp đồng bên ngươi."
Ngụy Băng Khanh không nói gì, cầm điện thoại di động lên bấm gọi cho trợ lý: "Đi xem hợp đồng ký kết 2 tuần trước với ngân hàng Minh Châu cho ta, sau đó chụp ảnh gửi tới đây."
Mấy phút đồng hồ sau, Ngụy Băng Khanh thu được ảnh chụp, cũng là 15 ngày!
Giờ khắc này, Ngụy Băng Khanh giống như bị sét đánh!
Phùng Vĩ Ngạn đột nhiên cười nói: "Ngụy tổng, nếu như đã đến thời hạn mà ngươi không trả nổi 10 tỷ, tập đoàn Vị Lai sẽ là của ta."
"Ta đã vụng trộm thu mua lại 46% cổ phần tập đoàn Vị Lai từ tay các cổ đông khác, nếu trong một ngày nữa ngươi không trả 10 tỷ, vậy Chu tiên sinh sẽ bán 5% cổ phần cho ta."
"Như vậy, ta đã có 51% cổ phần, trở thành người nắm giữ tập đoàn Vị Lai."
"Một ngày, trong tình huống tập đoàn Vị Lai bấp bênh như vậy, ngươi có thể kiếm ra 10 tỷ sao?"
Nói đến đoạn sau, Phùng Vĩ Ngạn cười như điên.
Mà Ngụy Băng Khanh thì như rơi vào hầm băng!