Chương 710: Hắc Trạch Bình uất ức
"Chỉ là 10 tỷ? Khẩu khí thật lớn!" Phùng Vĩ Ngạn giận quá hóa cười: "Người càn rỡ ta đã gặp nhiều, nhưng kết cục đều rất xấu."
"Loại ếch ngồi đáy giếng như ngươi tiểu gia cũng gặp nhiều rồi, kết cục đều là bị tiểu gia đánh tan xác."
Phùng Vĩ Ngạn nhịn không được co rụt đồng tử lại.
Nếu nói Lý Phong có gì làm hắn phải kiêng kỵ, vậy chính là võ lực biến thái của Lý Phong.
Sau lưng hắn, đồng tử của Hắc Trạch Bình cũng co rụt lại, một loại cảm giác nguy cơ cực lớn tràn ngập toàn thân.
Phùng Vĩ Ngạn rất kiêng kị với võ lực khủng bố của Lý Phong, nhưng Phùng Vĩ Ngạn chỉ là người bình thường, vĩnh viễn không hiểu rõ ràng được sức mạnh của Lý Phong.
Mà Hắc Trạch Bình lại biết!
"May mà Tiểu Điền tiền bối cũng có mặt ở Minh Châu, ta nhất định phải mau chóng thông báo tin tức Lý Phong trở về cho hắn!"
Nghĩ tới đây, Hắc Trạch Bình vụng trộm lấy điện thoại di động ra, định gửi đi tin nhắn đã được mã hóa.
Hắc Trạch Bình không biết là Lý Phong đã sớm chú ý tới hắn.
"Siêu Phàm hậu kỳ? Phùng Vĩ Ngạn vậy mà có thể mời đến cường giả như vậy làm vệ sĩ, có chút quái lạ."
Dù Hắc Trạch Bình cực lực che giấu, nhưng Lý Phong là Bán Thần sơ kỳ, hắn có thể liếc mắt liền xem thấu cảnh giới của Hắc Trạch Bình.
Ở Hoa Hạ, cường giả Siêu Phàm hậu kỳ đều đi ra từ cổ võ thế gia loại lớn, Phùng Vĩ Ngạn chỉ là thương nhân, không có nguyên nhân đặc thù thì sao có thể mời đến cường giả như vậy?
Đúng lúc này, Phùng Vĩ Ngạn hít sâu một hơi, khôi phục nụ cười nói: "Đã sớm nghe nói công phu miệng lưỡi của ngươi rất lợi hại, bây giờ gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền."
"Nếu ngươi đã nói vậy, thế thì mau trả tiền, kẻo quá 12 giờ là tập đoàn Vị Lai sẽ đổi chủ."
Tư sản của Osvili đã bị khóa cứng, Lý Phong sao có thể thoát được?
Chỉ cần Lý Phong không trả được tiền, vậy mọi chuyện đều tốt đẹp.
Lý Phong cười ha hả, nghiền ngẫm nói: "Không cần nóng nảy, còn cách 12 giờ 4,5 tiếng cơ mà."
Lời này vừa nói ra, một đám khách mời lộ sắc mặt quái dị.
Chẳng lẽ vừa rồi đều là chém gió?
Những người khác không dám nói gì, bởi vì Lý Phong đã lưu lại ấn tượng quá sâu đậm với bọn hắn. Thế nhưng trên thế giới này luôn có kẻ đui mù. Khi mọi người đang yên tĩnh, Đường Thiên lại cười lên ha hả: "Băng Khanh, đây chính là nam nhân ngươi ưa thích? Chỉ là một kẻ thích khoác lác mà thôi! Ta đã sớm nói ta ưu tú hơn Lý Phong mà, quả nhiên là vậy."
Đám khách mời đều nhìn Đường Thiên như đang nhìn 1 người chết.
Chắc chắn là có âm mưu gì chứ sao có thể tồn tại người ngu đến mức này được?
"Ngươi gọi Băng Khanh là gì?" Lý Phong nhướng mày một cái, lạnh giọng hỏi.
Đường Thiên rất khó chịu với ngữ khí của Lý Phong: "Ta gọi nàng là gì thì liên qua. . ."
"Chát."
Không chờ Đường Thiên nói hết lời, Lý Phong đưa tay tát hắn bay ra ngoài.
Đường Thiên thân cao 1m78, nặng cỡ 70kg, nhưng giờ phút này lại giống như cái máy bay giấy, bị Lý Phong đánh cho bay qua đỉnh đầu của đám khách mời, tới tận khi đụng vào vách tường cách đó mấy chục mét, thậm chí còn dí in hình lên mặt tường, tận mấy giây sau mới trượt xuống.
Không biết qua bao lâu, Phùng Vĩ Ngạn mới tỉnh táo lại từ trong khiếp sợ, bước nhanh tới phương hướng Đường Thiên ngã xuống đất, đồng thời hô to: "Thiên nhi!"
Sắc mặt đám khách mời biến thành quái dị.
Không phải chứ. . . Xưng hô của Phùng Vĩ Ngạn sao lại thân cận như vậy, người không biết còn tưởng rằng Đường Thiên là con của hắn!
Lý Phong nhướng mày, một suy nghĩ lớn mật hiện lên trong đầu hắn.
Hắn luôn cảm thấy Đường Thiên cùng Phùng Vĩ Ngạn giống nhau mấy phần, chẳng lẽ. . . ?
Được Phùng Vĩ Ngạn nâng đỡ, Đường Thiên khó khăn đứng dậy, nửa bên mặt phải đã sưng thành bánh bao, nửa bên mặt trái cũng biến thành vặn vẹo.
"Bác trai, ngươi phải báo thù cho ta!" Đường Thiên hiện tại xấu hổ giận dữ muốn chết.
"Ngươi yên tâm, ta khẳng định sẽ báo thù cho ngươi."
Thấy Đường Thiên chỉ là mặt sưng phù, không có thương thế nghiêm trọng khác, Phùng Vĩ Ngạn thở phào, đồng thời lửa giận bùng cháy trong lòng hắn: "Lý Phong, ngươi ỷ mình là cường giả võ đạo nên có thể tùy tiện đánh người sao? Ngươi nghĩ ở đây không ai trị được ngươi sao?"
Lý Phong thẳng thắn gật đầu: "Không sai, ta chính là nghĩ như vậy."
"Ngươi!" Phùng Vĩ Ngạn càng tức giận, tiếp theo nhìn Hắc Trạch Bình nói: "Mời Hắc Trạch tiên sinh thay ta xuất thủ giáo huấn tên tiểu tử càn rỡ này!"
Hắc Trạch Bình là cường giả siêu cấp tới từ Nhật Bản, nhờ có hắn mà Phùng Vĩ Ngạn có thể đi ngang Minh Châu!
Chính là bởi vì có Hắc Trạch Bình, Phùng Vĩ Ngạn mới chỉ kiêng kị Lý Phong, mà không phải hoảng sợ!
Hiện tại đã đến lúc Hắc Trạch Bình chứng minh giá trị bản thân!
Mọi người cùng nhau quay đầu nhìn về phía Hắc Trạch Bình, nội tâm kinh nghi bất định.
Người vệ sĩ trung niên này có diện mạo xấu xí, vậy mà được Phùng Vĩ Ngạn tín nhiệm như thế, hắn thật sự có thể đấm thắng Lý Phong?
Hắc Trạch Bình nhất thời nổi giận!
Không thấy nãy giờ lão tử rụt cổ xuống hết cỡ sao, nếu như lão tử có thể đánh thắng Lý Phong thì đã sớm xuất thủ! Con mẹ nó đúng là đồ có mắt như mù!
Hắc Trạch Bình im lặng nửa ngày, cuối cùng nói: "Phùng tổng, ta cảm thấy chuyện này chúng ta có thể giải quyết trong hòa bình, chém chém giết giết chung quy vẫn không phải là cách tốt."
Phùng Vĩ Ngạn: "? ? ?"
Người nào nói mình là cường giả võ đạo siêu cấp, có ta giúp là ngươi có thể đi ngang Minh Châu?
Còn chưa động thủ đã nhận thua, ngươi đến đây để tấu hài sao?
Còn muốn mặt mũi không????????