Chương 714: Lời ra tất thực hiện
Hắc Trạch Bình quỳ như vậy làm bầu không khí trở nên vô cùng xấu hổ.
Một bên khác, Phùng Vĩ Ngạn cùng Đường Thiên tức giận đến mức muốn phun máu!
Siêu cấp cường giả em gái ngươi, đi ngang Minh Châu cái rắm.
Giờ khắc này, Phùng Vĩ Ngạn, Đường Thiên vô cùng hận thù Hắc Trạch Bình.
Hắc Trạch Bình càng là buồn bực không thôi, hắn cũng đâu muốn mất mặt như bây giờ.
Nhưng Lý Phong quá đáng sợ, không thèm phóng thích khí tức mà Thánh cấp hậu kỳ như Tiểu Điền Tông Duyệt cũng phải ngất dưới đất, đây là khái niệm gì?
Trong những cường giả Hắc Trạch Bình nhận biết, có lẽ chỉ Kiếm Thánh đại nhân mới có thực lực bậc này! Một tên chạy vặt Siêu Phàm hậu kỳ như hắn lấy đâu ra lá gan động thủ với cường giả như vậy?
"Thú vị thật."
Lý Phong lắc đầu, vẻ đùa cợt càng nồng nặc.
Hắc Trạch Bình đúng là gió chiều nào theo chiều nấy, tuy hành động hơi vô sỉ một chút, nhưng lại rất có hiệu quả, chí ít Lý Phong hiện tại không có tâm tư muốn giết Hắc Trạch Bình.
"Ngươi quỳ ở chỗ này, không được ta cho phép thì cấm đứng lên."
Sau đó, Lý Phong chậm rãi đi về phía Phùng Vĩ Ngạn, Đường Thiên.
Phùng Vĩ Ngạn cùng Đường Thiên hoảng sợ run lẩy bẩy, hai chân đứng không vững.
"Ngươi nói ngươi ưu tú hơn ta?" Lý Phong đi tới trước mặt hai người, nghiền ngẫm hỏi.
Đường Thiên im lặng không nói gì.
“Ngươi muốn báo thù cho Phùng Thụy Niên, Phùng Tuấn? Còn mưu toan khống chế tập đoàn Vị Lai? Tiếp tục nằm mơ trong tù đi."
Lý Phong nhìn về phía Phùng Vĩ Ngạn, vẻ đùa cợt càng đậm.
Ánh mặt Phùng Vĩ Ngạn lúc tím lúc xanh, không nói một lời.
Thua rồi, hắn đã thua đến mức không còn chút cơ hội lật kèo nào!
Thấy 2 người không dám nói lời nào, Lý Phong đột nhiên cảm thấy không thú vị, đã đến lúc kết thúc vở kịch của 2 chúa hề này rồi, hắn nhìn về phía Đường Thiên, trực tiếp tát ra.
"Phanh."
Một tiếng thật lớn vang lên, thân thể Đường Thiên lại lần nữa ép vào bức tường yến hội, nhưng lần này vết in phải dày tới mười mấy cm!
"Híttttttt!"
Đám khách mời nhịn không được hít vào một hơi khí lạnh.
Đường Thiên sẽ không phải là chết rồi chứ?
"Thiên nhi!"
Sắc mặt Phùng Vĩ Ngạn kịch biến, giống phát như điên phóng về phía Đường Thiên.
Đúng lúc này, một bàn tay đặt trên bả vai hắn, giữ chặt hắn lại: "Hô cái gì mà hô, con trai ngươi còn chưa chết."
Đường Thiên xác thực nhìn rất thê thảm, nhưng thật ra thương thế không nặng, bởi vì lúc quất bay hắn Lý Phong đã tạo nên một tầng chân khí bảo hộ.
Nếu không Đường Thiên sớm đã hóa thành một bãi bùn nhão.
Mọi người:”????”
Đường Thiên là cháu đằng ngoại của Phùng Vĩ Ngạn, sao trong miệng Lý Phong lại biến thành con trai?
Sắc mặt Phùng Vĩ Ngạn biến đổi: "Sao ngươi biết. . ."
Nói đến đây, Phùng Vĩ Ngạn vội vàng dùng tay che miệng.
Mọi người: ". . ."
Đường Thiên đang nằm dí trên vách tường cũng trợn mắt há hốc mồm!
Cái gì? Phùng Vĩ Ngạn là cha ta? Con mẹ nó...
Đường Thiên rốt cuộc minh bạch vì sao cha rất không thích mình, mà Phùng Vĩ Ngạn lại quá phận cưng chiều mình.
Giờ khắc này hắn rất mờ mịt.
"Muốn người ta không biết trừ phi mình đừng làm, cứ hơi tí là xưng hô Thiên nhi Thiên nhi, chủ yếu nhất là ngươi quá ngu, ta chỉ tùy tiện suy đoán mà ngươi cũng phản ứng rõ ràng như vậy, bây giờ mọi người đều đã biết sự thật."
Phùng Vĩ Ngạn tức giận đến mức toàn thân phát run.
Mặc kệ 2 cha con này, Lý Phong đi đến trước mặt Chu Nam Sinh giải trừ Khôi Lỗi Thuật.
"Vừa rồi đã phát sinh cái gì?"
Chu Nam Sinh ngơ ngác hỏi, kí ức trong thời gian trúng Khôi Lỗi Thuật hoàn toàn bị xóa bỏ.
"Chu hội trưởng, cám ơn ngươi đã hợp tác, để cảm ta, ta nguyện ý trả lại 10 tỷ."
Lý Phong cũng không giải thích, lấy điện thoại di động ra bắt đầu chuyển khoản.
Nợ tiền là phải trả, dù sao trong thẻ của hắn vẫn còn hơn 17 tỷ.
Trả nợ xong mới thuận tiện tiến hành thanh trừ tập đoàn Phùng thị cùng ngân hàng Minh Châu.
Rất nhanh, Lý Phong để điện thoại di động vào túi nói: "Tốt rồi, ngươi có thể hỏi nhân viên ngân hàng xem."
Chu Nam Sinh nhướng mày, gọi điện cho nhân viên của mình.
"Cái gì, thật sự nhận được tiền rồi?"
Rất nhanh, Chu Nam Sinh nhận được câu trả lời chắc chắn từ nhân viên, cả người đều ngẩn ra.
Làm xong hết thảy, Lý Phong nhìn Tưởng Mộng Dao nói: "Ngươi dẫn người mang mấy người này về đồn cảnh sát đi."
Tưởng Mộng Dao cũng không nói nhảm, lấy ra bộ đàm bắt đầu kêu gọi nhân thủ.
Rất nhanh, mấy người cảnh sát đã tới còng tay Đường Thiên, Phùng Vĩ Ngạn, cùng Chu Nam Sinh rời khỏi hiện trường.
Tiếp theo bọn họ sẽ điều tra về chuyện Phùng Vĩ Ngạn, Chu Nam Sinh phạm tội, Lý Phong cũng sẽ vận dụng quan hệ của mình đánh cho tập đoàn Phùng thị và ngân hàng Minh Châu rớt xuống vực sâu vạn trượng.
Còn Tiểu Điền Tông Duyệt đã ngất đi cùng Hắc Trạch Bình quỳ trên mặt đất, Lý Phong chuẩn bị giao bọn hắn cho Long Hồn.
Bất quá trước lúc đó, hắn phải hỏi rõ tình huống của Hoa Gian Hội Lý Hương trước.