Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 756: Chương 722: Thất trưởng lão Thần Tông.

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

"Tử Long Sứ, người kia đang chú ý tới ngươi."

Lý Phong nhìn người đàn ông trung niên kia, sau đó bí mật truyền âm.

Chí Tôn cảnh đã có thể bí mật truyền âm, như vậy sẽ bảo mật cho cuộc đối thoại của mình, bức tường chân khí thì vẫn phải động đậy môi, như vậy vẫn có khả năng bị cao thủ khẩu hình đoán được nội dung.

"Chú ý tới ta không phải là rất bình thường sao?"

Trầm Tử Huyên lần nữa uống cạn một chén rượu, sau đó truyền âm lại.

Lý Phong nhíu mày: "Ta cảm thấy người này không đơn giản, hai người sau lưng hắn đều là Chí Tôn cảnh, nhưng ta lại nhìn không thấu cảnh giới của hắn."

Nghe thấy lời ấy, trên mặt Trầm Tử Huyên liền hiện ra vẻ kinh ngạc: "Ngươi chắc chắn?"

Đang nói chuyện, Trầm Tử Huyên không để lại dấu vết quay đầu nhìn một chút, vừa vặn nhìn thấy người đàn ông trung niên và đôi nam nữ trẻ tuổi ngồi xuống một cái bàn.

Nhất thời, Trầm Tử Huyên cảm thấy vô cùng kinh hãi.

Bởi vì bản thân Lý Phong 23 tuổi đã bước vào Chí Tôn cảnh nên hắn không quá để ý sự liên quan giữa tuổi tác cùng cảnh giới, nhưng Trầm Tử Huyên thì khác!

2 người kia tuổi tác xấp xỉ Lý Phong mà đã là Chí Tôn cảnh, có thể nói là thiên tài yêu nghiệt!

Trong nháy mắt Trầm Tử Huyên quay đầu lại, người đàn ông trung niên giống như cảm ứng được nên quay đầu tới, bốn mắt nhìn nhau, nam nhân trung niên gật gật đầu, sau đó còn vuốt chòm râu dê, bộ dáng như cao nhân đắc đạo.

Trầm Tử Huyên thầm buồn nôn, trợn mắt một cái sau đó nghiêng đầu đi: “Mặc kệ hắn là ai, dù sao có ngươi bên cạnh, người nào ta cũng không sợ, uống rượu đi."

Đừng nhìn nàng mặt ngoài nói nhẹ nhõm, nội tâm lại sớm đề cao cảnh giác.

Long Hồn chịu trách nhiệm giám thị giới cổ võ, nhìn thấy Chí Tôn cảnh lạ lẫm xuất hiện, Trầm Tử Huyên đương nhiên sẽ thầm lưu ý, nhưng nàng không muốn đánh rắn động cỏ nên mới làm bộ như không có việc gì.

Nam nhân trung niên nhướng mày một cái, lắc lắc đầu, sau đó gọi phục vụ đến để chọn món ăn.

"Thất trưởng lão, ngài nhìn trúng nữ nhân kia?" Cô gái trẻ tuổi truyền âm hỏi.

"Tiểu Ngọc đang ghen sao?" Nam nhân trung niên cười ha hả.

Khuôn mặt Lưu Ngọc đỏ lên, hờn dỗi nói: "Thất trưởng lão nói gì vậy, Mã sư huynh còn đang ở nơi này đó."

"Các ngươi cứ coi như ta không tồn tại là được." Mã Siêu vội ho một tiếng, truyền âm nói.

Nếu Lý Phong nghe được đối thoại của ba người, nhất định sẽ ngoác mồm kinh ngạc.

Hắn tưởng cặp nam nữ trẻ tuổi mới là một đôi, bởi vì thất trưởng lão này nhìn kiểu gì cũng phải đáng tuổi cha của Lưu Ngọc.

Con mẹ nó chứ!

Lưu Ngọc thẹn thùng liếc Mã Siêu một cái, rồi mới lên tiếng: "Thực ra ta có ghen hay không cũng như nhau cả, thất trưởng lão nhìn trúng nữ nhân kia thì ta hoàn toàn không có cách nào."

"Vẫn là Tiểu Ngọc hiểu chuyện, hắc hắc."

Nói đến đây, thất trưởng lão Ngụy Bân cười xấu xa một tiếng, tiếp theo trầm giọng nói: "Nhưng ta không phải là nhìn trúng nàng, mà vì nàng rất giống với 1 người trong truyền thuyết."

Lời này vừa nói ra, Mã Siêu, Lưu Ngọc đều nổi lên hứng thú: "Ai?"

"Long Hồn, Tử Long Sứ." Ngụy Bân sờ sờ chòm râu dê, ánh mắt lấp lóe.

"Là nàng?" Mã Siêu, Lưu Ngọc cùng giật mình, tiếp theo liền muốn quay đầu nhìn xem.

"Đừng quay đầu, chớ làm nàng cảnh giác." Ngụy Bân vội vàng truyền âm, ngăn hai người lại.

Mã Siêu đè xuống xúc động quay đầu xem xét Trầm Tử Huyên, kinh nghi bất định hỏi: "Chẳng lẽ chúng ta đã bại lộ tung tích?"

Lúc này phục vụ đã mang lên đồ ăn đám người Ngụy Bân gọi, Ngụy Bân cầm đĩa thịt dê đổ vào trong nồi, dùng đũa quấy vài cái, lúc này mới truyền âm: "Không biết, nhưng chắc đây chỉ là trùng hợp mà thôi, sau trận đại chiến 50 năm trước, tất cả mọi người đều nghĩ Thần Tông đã bị tiêu diệt, bọn họ không thể biết được chúng ta còn tồn tại."

"Lần này chúng ta ra ngoài còn chưa bắt đầu làm việc, sao có thể làm Long Hồn chú ý? Huống chi. . ."

"Cảnh giới của nàng chỉ là Chí Tôn đỉnh phong, ta muốn giết nàng dễ như trở bàn tay."

Nếu Trầm Tử Huyên nghe được câu này nhất định sẽ vô cùng giật mình, nàng chưa hiển lộ khí tức mà người này có thể liếc mắt liền xem thấu cảnh giới của nàng, hắn nhất định đã vượt qua Chí Tôn cảnh!

"Ta cũng cảm thấy Mã sư huynh quá mức lo lắng, Long Hồn không đáng để lo, chúng ta chỉ cần để ý bốn gia tộc kia là được." Lưu Ngọc cầm lên bình rượu, rót rượu cho Ngụy Bân, cười nói.

Ngụy Bân ngửa đầu uống một hơi cạn sạch: "Nguyên liệu của rượu ngoài thế tục tuy hơi kém một chút, nhưng cái mùi này làm ta rất ưa thích!"

Một bên khác, Trầm Tử Huyên truyền âm cho Lý Phong: "Đợi chút nữa ngươi hợp tác diễn xuất với ta."

"Diễn xuất?" Lý Phong nhướng mày một cái, không hiểu được ý tứ của Trầm Tử Huyên.

"Ba người kia có chút cổ quái, ta muốn thăm dò tình huống của bọn hắn, bất quá ta sợ mình không phải đối thủ của nam nhân trung niên kia, cho nên cần ngươi góp sức."

"Tiếp theo ngươi giả vờ làm tiểu bạch kiểm của ta, biểu hiện sợ hãi, làm bọn hắn giảm xuống cảnh giác với ngươi, đã hiểu chưa?"

Ngay sau khi Trầm Tử Huyên truyền âm xong, âm thanh hệ thống nhắc nhở đột nhiên vang lên: "Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"

"Xem xét."

"Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Trầm Tử Huyên (3) "

"Mục tiêu: Trợ giúp Trầm Tử Huyên xác minh thân phận 3 người Ngụy Bân, Mã Siêu, Lưu Ngọc, đồng thời phải bảo vệ Trầm Tử Huyên an toàn, nếu như nhiệm vụ thất bại thì khấu trừ 10 triệu điểm tích lũy của ký chủ."

"Khen thưởng: 2 triệu điểm kinh nghiệm, 5 triệu điểm tích lũy, 20 điểm chinh phục."

Nhìn giới thiệu nhiệm vụ, Lý Phong liền biết thân phận của 3 người Ngụy Bân xác thực có gì đó quái lạ, ngay sau đó gật đầu nói: "Tốt, ta sẽ phối hợp với ngươi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!