HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
Nghe xong Lưu Ngọc giảng thuật, Lý Phong cùng Trầm Tử Huyên thật lâu không thể lấy lại tinh thần.
Nếu Lưu Ngọc không nói láo, vậy chuyện này quá nghiêm trọng, chín Bán Thần cảnh, 108 Chí Tôn cảnh, cỗ lực lượng này sẽ làm cho giới cổ võ Hoa Hạ chìm trong gió tanh mưa máu!
Sẽ có bao nhiêu gia tộc bị diệt, sẽ có bao nhiêu người vô tội phải chết?
Chỉ hơi chút liên tưởng, Lý Phong đã cảm thấy không rét mà run!
"Ngươi cảm thấy nàng nói thật không?"
Trầm Tử Huyên phun ra một ngụm trọc khí, truyền âm cho Lý Phong.
"Hẳn là thật."
Lý Phong nhướng mày, từ Đọc Tâm Thuật thì Lưu Ngọc không nói dối.
Trừ phi Lưu Ngọc từng nhận huấn luyện đặc thù, đến cả suy nghĩ trong lòng mình cũng có thể lừa gạt.
Mang theo nghi hoặc này, Lý Phong hỏi: “Vì sao ngươi thống khoái khai hết như vậy?"
Trên mặt Lưu Ngọc hiện ra vẻ thù hận: "Bởi vì ta hận Ma Tông!"
"Hả?" Lý Phong cùng Trầm Tử Huyên đều sững sờ.
"Ta vốn là người trong thế tục, sinh ra và lớn lên ở cạnh một ngọn núi nhỏ, ta có cha mẹ em trai, một nhà hoà thuận vui vẻ, nhưng năm ta 10 tuổi, khi ta cùng cha và em trai đang chăn dê sau sườn núi, đột nhiên mấy người áo đen xuất hiện, giết cha ta, bắt mất ta cùng tiểu đệ."
"Về sau, ta cùng tiểu đệ được đưa tới Ma Tông, trở thành đệ tử Ma Tông, ngoài ra còn có rất nhiều đứa nhỏ khác."
"Bọn hắn truyền thụ cho chúng ta Cửu U thần công, để chúng ta mỗi ngày tu luyện, sau đó tranh đấu lẫn nhau, thắng thì có thể hấp thu chân khí kẻ thất bại để tăng lên cảnh giới."
"Vì sống sót, ta chỉ có thể liều mạng tu luyện, chém giết, tăng lên cảnh giới, ta sống, nhưng em trai ta. . ."
"Vì sống sót, ta phải phụ thuộc cường giả, ta phải từ bỏ lễ nghĩa liêm sỉ, chủ động hi sinh thân thể!"
"Ta hận Ma Tông, ta hận cuộc đời mình bị Ma Tông hủy hoại, ta càng hận mình nhát gan, rõ ràng kẻ địch ở ngay trước mặt lại không dám báo thù cho cha và em trai!”
Tiếp theo nàng ngẩng đầu lên nhìn về phía Lý Phong, tràn ngập hi vọng nói: "Cho nên ta ước gì nói hết ra, sau đó các ngươi có thể liên hợp giới cổ võ diệt sạch Ma Tông!"
Tới giờ thì Lý Phong đã hiểu vì sao Lưu Ngọc sảng khoái khai ra mọi chuyện!
"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 2 triệu điểm kinh nghiệm, 5 triệu điểm tích lũy, 20 điểm chinh phục."
Kí chủ: Lý Phong
Đẳng cấp: Bán Thần cảnh
Điểm kinh nghiệm: 3,52 triệu / 20 triệu
Điểm tích lũy: 39,6 triệu
Điểm chinh phục: 818
Kỹ năng: 《 Thần Uy 》, 《 Hư Thần 》, 《 Đạp Thiên Thất Bộ 》, 《 Trảm Thiên kiếm pháp 》, 《 Hư Không Thiểm 》, 《 Phương Thốn Chi Gian 》, 《 Thanh Sơn Thủ Hộ 》, 《 Thiên Cương Tam Thập Lục thức 》, 《 Cuồng Bạo 》, 《 Thám Vân Thủ 》. . .
Nhiệm vụ đang chờ: Cứu vãn nữ thần Hoa Gian Hội Lý Hương (2)
"Thì ra là một người đáng thương." Trầm Tử Huyên hỏi tiếp: "Vậy cái kết giới kia ở nơi nào, làm thế nào mới có thể mở ra kết giới?"
"Ta không biết." Ánh mắt Lưu Ngọc đột nhiên ảm đạm.
Trầm Tử Huyên nhíu mày: "Ngươi không phải đi ra từ đó sao, sao có thể không biết?"
"Bởi vì mỗi lần đi ra đều do một trưởng lão dẫn đội, trước khi đi vào kết giới chúng ta sẽ bị trưởng lão đánh ngất đi, chờ chúng ta tỉnh lại thì đã tiến vào thế tục."
"Thì ra là thế." Lý Phong gật gật đầu, nhìn về phía Trầm Tử Huyên: "Ngươi còn muốn hỏi gì không?"
Trầm Tử Huyên lắc đầu: "Tạm thời không còn, bất quá ta muốn đưa bọn hắn về Long Hồn, sau đó hỏi thăm rõ ràng chi tiết."
“Được.”
Lý Phong tiện tay phóng ra một luồng chân khí, phá tan đan điền của Mã Siêu.
Sắc mặt Mã Siêu tái nhợt như tro tàn!
Đến lượt Lưu Ngọc, Lý Phong có mấy phần do dự.
Nữ nhân này thực sự rất đáng thương, nhưng nếu để tu vi của nàng lại, thì có khi lại là một mối họa với Trầm Tử Huyên.
"Sư huynh không cần do dự, tiểu muội đã sớm chịu đủ rồi, trở thành người bình thường cũng tốt."
Lưu Ngọc nhỏ giọng nói.
Lý Phong nhướng mày, không do dự nữa, đưa tay phế bỏ đan điền Lưu Ngọc.
Tiếp đó, Trầm Tử Huyên gọi cho người Long Hồn ở phân bộ Minh Châu, nửa giờ sau đã có người chạy tới phong tỏa hiện trường.
Sau khi làm xong, Lý Phong định mang Trầm Tử Huyên rời đi.
"Ta muốn bay thẳng về Kinh Thành."
Trầm Tử Huyên nắm lấy Mã Siêu, Lưu Ngọc chuẩn bị bay đi.
"Chờ một chút." Lý Phong liền vội vàng gọi nàng lại.
"Hả? Ngươi còn có việc gì?"
"Khụ khụ, lúc nãy hình như ngươi... khóc vì ta phải không?"
Trầm Tử Huyên hiện vẻ bối rối, tiếp theo hừ lạnh một tiếng: "Tự mình đa tình! Dù ngươi có chết ta cũng sẽ không chảy một giọt nước mắt nào đâu!"
Ngay sau đó, Trầm Tử Huyên mang theo Mã Siêu, Lưu Ngọc bay lên không trung rời đi.
Trên mặt đất, Lý Phong không khỏi mỉm cười: "Nữ nhân thật đúng là khó hiểu, nghĩ một đằng nói một nẻo."
Tự nói xong, Lý Phong ngồi vào BMW X6 rời đi.