Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 776: Chương 748: Trả lại tự do cho ngươi.

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Trong chớp nhoáng này, vô số trí nhớ hiện về trong đầu Hoa Gian Hội Lý Hương, nàng rốt cục biết mình là ai.

Không chỉ như thế, trí nhớ trong khoảng thời gian trở thành nữ nô của Lý Phong không tiêu trừ.

Khi Hoa Gian Hội Lý Hương biết mình bị Lý Phong khống chế tâm thần, cảm giác nổi giận làm nàng bật dậy, đưa tay đánh tới mặt hắn.

Lý Phong bắt lấy cổ tay nàng, cười khổ: "Tuy ta đoán được sẽ có kết quả như vậy, nhưng tới giờ vẫn cảm thấy tương phản quá triệt để, haiz.”

"Đồ bỉ ổi!"

Hoa Gian Hội Lý Hương giãy dụa một hồi mà vô dụng, không nhịn được nổi giận mắng.

"Xem ra ngươi không mất đi trí nhớ trong khoảng thời gian này."

Lý Phong thở dài, tiếp theo cười nói: "Ta không cảm thấy mình bỉ ổi, ngươi muốn giết ta, còn không chỉ một lần, ta giữ lại tính mệnh của ngươi, chỉ khiến ngươi trở thành nữ nô của ta mà thôi, đây mà là bỉ ổi sao?"

"Huống chi, trong khoảng thời gian này, ta không hề làm gì ngươi, lúc ngươi bị Xuyên Đảo Nhất Hùng phế bỏ, ta còn giúp ngươi hồi phục đan điền.”

"Ngươi biết viên đan dược kia có giá bao nhiêu tiền không? 1 tỷ! Tuy rằng nhắc đến tiền thì có chút tục khí, nhưng đó thật sự không phải con số nhỏ."

Hoa Gian Hội Lý Hương hơi biến sắc, tiếp theo tức giận nói: "Thì đã sao, sự thật vẫn là ngươi đã biến ta thành nữ nô, ta hận ngươi!"

Đang nói chuyện nàng lại nâng lên một cái tay khác đánh tới mặt Lý Phong.

Nhưng sao Lý Phong có thể để nàng thành công? Đừng nói nàng hiện tại chỉ là một người bình thường, dù nàng vẫn là Tông Sư cảnh cũng không có khả năng đánh trúng cường giả Bán Thần cảnh.

"Hoa Gian, ta cảm thấy ngươi cần phải tỉnh táo."

Lý Phong nắm cổ tay nàng, trầm giọng nói: "Lúc trước ta không muốn giết ngươi, nên mới biến ngươi thành nữ nô của ta, nếu lúc đó ta giết ngươi, ngươi còn có cơ hội hận ta sao?"

"Hiện tại ta trả lại tự do cho ngươi, dù ngươi không cảm ân, thì cũng đâu thể hận ta? Dù sao cũng là ngươi muốn giết ta trước."

Lời này vừa nói ra, Hoa Gian Hội Lý Hương liền nghẹn lời.

"Suy nghĩ cho kỹ vào, nếu ngươi muốn làm bằng hữu ta sẽ giơ hai tay hoan nghênh, đương nhiên, dù ngươi không muốn làm bằng hữu cũng không sao, chỉ cần ngươi không căm thù ta, không làm tổn thương người nhà của ta, chúng ta có thể nước giếng không phạm nước sông."

Nói xong, Lý Phong buông tay Hoa Gian Hội Lý Hương ra, quay người đi tới cửa.

Đúng lúc này, Hoa Gian Hội Lý Hương đột nhiên giành trước xông ra phòng ngủ, sau đó ở trong ánh mắt nghi ngờ của đám người Ngụy Băng Khanh chạy khỏi biệt thự.

Nhìn bóng lưng dần xa của Hoa Gian Hội Lý Hương, Lý Phong nhịn không được thở dài.

Thấy thế, Ngụy Băng Khanh liền hỏi: "Chuyện gì xảy ra, ngươi bắt nạt người ta à?"

Mấy người Tống Uyển Quân cũng nghi hoặc nhìn về phía Lý Phong.

"Không phải, chỉ là. . ." Lý Phong do dự một chút, cuối cùng nói: "Ta đã giải trừ Nô ấn cho nàng."

Trong phòng khách đầu tiên là yên tĩnh, tiếp theo các nàng đồng loạt hỏi: "Vì sao?"

Lý Phong có chút bất đắc dĩ, sau đó liền nói ra suy nghĩ của mình.

"Ta ủng hộ ngươi trả lại tự do cho nàng!"

"Ta cũng ủng hộ ngươi!"

"Ngươi làm rất tuyệt!"

Hoa Gian Hội Lý Hương quá xinh đẹp, đổi thành nam nhân khác, trong tình huống nàng bị trúng Nô ấn khẳng định chuyện gì cần làm đều đã làm sạch.

Nhưng Lý Phong lại bảo vệ bản tâm, còn chủ động giải trừ Nô ấn cho Hoa Gian Hội Lý Hương, phẩm đức cao thượng làm người ta nhìn mà than thở!

Nếu Lý Phong biết suy nghĩ trong lòng các nàng khẳng định sẽ đỏ mặt không thôi, hắn làm vậy sao lại thành phẩm đức cao thượng , đều vì hoàn thành nhiệm vụ thôi mà.

Sau khi ra khỏi tiểu khu Tinh Huy, Hoa Gian Hội Lý Hương một đường bỏ chạy. May vì hiệu quả của Không gian truyền tống thuật nên sau khi xuất hiện nàng đã được đám người Nguỵ Băng Khanh đưa cho quần áo bình thường, chứ nếu mặc kimono thì đã làm tất cả mọi người qua đường phải chú ý.

Hiện tại trong đầu nàng rất loạn, vô cùng loạn, lúc thì hiện ra quá khứ ở Nhật Bản, lúc lại hiện ra từng hình ảnh khi nàng ở chung với Lý Phong, lúc lại nghĩ tới sắc mặt ghê tởm của Đằng Điền Tường.

Những hình ảnh này không ngừng xen lẫn vào nhau, gần như muốn xé não nàng thành mảnh nhỏ!

Sau khi đã chạy tới mệt lử, nội tâm dần bình tĩnh lại, nàng đột nhiên phát hiện mình đã không còn nhà để về.

Nhà nàng vốn ở Nhật Bản, sư phụ nàng, sư huynh muội đều ở Nhật Bản, thế nhưng sư phụ nàng đã chết, Đằng Điền Tường cũng đã chết, nàng lại bị Lý Phong cứu về Hoa Hạ, gián tiếp trở thành đồng lõa của Lý Phong, nghĩa là nàng không thể quay về Nhật Bản nữa.

"Ta phải làm sao đây. . ."

Hoa Gian Hội Lý Hương ngửa đầu nhìn bầu trời tối tăm, thấp giọng nói thầm.

Đúng lúc này, một tia sét vọt qua không trung, tiếp theo mưa to như trút xuống.

Trận mưa này đến quá đột nhiên, nhất thời làm y phục của Hoa Gian Hội Lý Hương ướt đẫm.

Hoa Gian Hội Lý Hương quay đầu nhìn quanh, phát hiện bên đường có một quán bar gọi là Mưa Bụi đang mở cửa, sau đó nàng liền chạy vào.

Hoa Gian Hội Lý Hương vừa vào quán bar, lập tức làm khách trong quán chú ý, lập tức có một nam nhân trung niên đi tới bắt chuyện, nói muốn mời nàng uống một chén.

Hoa Gian Hội Lý Hương liếc hắn một cái, lạnh lùng quát: "Cút!"

Nam nhân trung niên bị khí thế của Hoa Gian Hội Lý Hương dọa sợ, cuống quít lui về sau.

"Cô nàng này đúng là rất cay nghiệt, ta thích."

Một nam nhân trẻ tuổi ăn mặc xa hoa thấy cảnh này, nhất thời ánh mắt sáng lên, đứng dậy đi tới quầy bar.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!