Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 778: Chương 751-752: Có dám hay không

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Người pha chế không dám trì hoãn, vội vàng bấm một cái nút màu đỏ sau quầy bar.

Lý Phong cười lạnh, Hạng Thiệu Huy đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Rất nhanh, một đám người áo đen chạy đến nơi đây, nam nhân lưng hùm vai gấu dẫn đầu hô to: "Ai dám bố láo ở quán bar Yên Vũ? Mẹ nó, ngươi không biết quán này do ai mở à?"

Nghe thấy giọng nói này, sắc mặt Lý Phong biến thành quái dị.

Hà Cừu? Trùng hợp tới mức này sao?

Đám người Hà Cừu vừa chạy tới, Hạng Thiệu Huy tựa như đứa trẻ tìm được người lớn cái eo lập tức thẳng tắp: "Hà đại ca, là ta, Hạng Thiệu Huy đây, Hà đại ca nhất định phải giúp ta báo thù!"

Hà Cừu nhíu mày: "Là ngươi? Ngươi dám gây chuyện ở chỗ ta?"

"Hà đại ca, lần này thật sự không phải ta chủ động gây sự a, là hắn xuất thủ trước, còn đánh cả ta lẫn 2 bảo tiêu của ta."

"Hả?" Hà Cừu nhìn theo hướng chỉ của Hạng Thiệu Huy, lập tức sắc mặt kịch biến, xông tới quỳ xuống, miệng hô to: "Hà Cừu kính chào Lý thiếu!"

Hắn còn chưa kịp quỳ xuống, một luồng chân khí mềm mại đã nâng đầu gối hắn lên, tiếp theo kéo hắn đứng dậy.

Hạng Thiệu Huy: "? ? ?"

Đám khách hàng: "? ? ?"

Chuyện gì xảy ra? Kịch bản không khớp kịch bản không khớp, các ngươi diễn nhầm vai rồi, mau làm lại từ đầu đi!

“Hôm nay trùng hợp thật. Suýt nữa thì người 1 nhà đánh nhau.” Lý Phong không nhịn được nở nụ cười.

"Hắc hắc." Hà Cừu cũng cười theo, sau đó nghiêm mặt nói: "Lý thiếu, tên Hạng Thiệu Huy này có phải là đắc tội ngài không?"

Lý Phong gật đầu: "Hắn hạ dược người của ta, ý đồ bất chính, đợi chút nữa hỏi rõ ràng hắn dùng tay nào hạ dược, trừng phạt thế nào hẳn là không cần ta dạy ngươi đúng không?"

Sắc mặt Hà Cừu nghiêm lại, ôm quyền nói: "Hà Cừu đã biết!"

Tiếp theo hắn sải bước về phía Hạng Thiệu Huy.

Nghe thấy lời ấy, sắc mặt Hạng Thiệu Huy đại biến: "Hà đại ca, Tống lão đại là tỷ của ta, ngươi không thể ăn cây táo rào cây sung như vậy!"

Lý Phong nhướng mày một cái, Tống Uyển Quân là tỷ tỷ người này, sao hắn không nghe Uyển Quân nhắc tới?

Hà Cừu cười lạnh: "Người gọi lão đại chúng ta là tỷ tỷ có rất nhiều, ngươi thì tính là cái gì? Còn nữa, Lý thiếu là nam nhân của lão đại chúng ta, dù nàng ở chỗ này cũng sẽ xử đẹp ngươi!"

Hạng Thiệu Huy đầu tiên là sững sờ, tiếp theo sắc mặt trắng bệch: "Hắn. . . Hắn chính là Lý Phong trong truyền thuyết?"

Đám khách hàng nghe mà kinh hãi.

Lý Phong bây giờ đã trở thành truyền kì, những chuyện hắn làm không cái nào không kinh hãi thế tục, Hạng Thiệu Huy gây sự với ai không tốt, tại sao nhất định phải gây sự với Lý Phong? Haiz, người anh em đi thong thả, chúng ta sẽ bỏ tiền thuê mấy anh da đen khênh quan tài của ngươi trên nền nhạc Astronomia, mong ngươi sớm siêu thoát đầu thai.

"Lý thiếu, ta sai rồi, là ta có mắt như mù, không biết Lý thiếu ở trước mặt, xin Lý thiếu bỏ qua cho ta lần này."

Lý Phong lười nói nhảm, dùng ánh mắt ra hiệu với Hà Cừu, Hà Cừu hiểu ý lôi kéo Hạng Thiệu Huy khóc ròng ròng không ngừng cầu xin tha thứ đi xuống tầng hầm quán bar.

Không bao lâu sau khi Hà Cừu mang Hạng Thiệu Huy rời đi, âm thanh hệ thống nhắc nhở đột nhiên vang lên: "Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ cứu vãn nữ thần Hoa Gian Hội Lý Hương (2) hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 200 ngàn điểm kinh nghiệm, 1 triệu điểm tích lũy."

Sau đó, Lý Phong đi đến trước mặt Hoa Gian Hội Lý Hương, trầm giọng hỏi: "Còn động đậy được không?"

"Ta. . . Không cần. . . ngươi quản."

Hoa Gian Hội Lý Hương hữu khí vô lực nói.

Qua một khoảng thời gian, dược hiệu đã bắt đầu phát huy tác dụng, toàn thân Hoa Gian Hội Lý Hương bủn rủn, nói chuyện cũng rất tốn sức.

"Không được thì đừng gắng gượng."

Lý Phong cúi người ôm lấy nàng.

"Ngươi. . . Ngươi muốn làm gì?"

Hoa Gian Hội Lý Hương có chút bối rối, nhưng kỳ quái là từ trong đáy lòng không bài xích Lý Phong.

Vì sao lại như vậy? !

Lý Phong nhìn nàng chằm chằm, sau một lúc lâu mới nói: "Mang ngươi đi khách sạn."

Hoa Gian Hội Lý Hương: "? ? ?"

Cái gì? Ta không nghe lầm chứ, Lý Phong muốn mang ta đi khách sạn?

Nói xong Lý Phong không đợi Hoa Gian Hội Lý Hương làm ra phản ứng, bế ngang người nàng rời khỏi quán bar.

Sau 10 phút, Lý Phong đưa Hoa Gian Hội Lý Hương tới một khách sạn năm sao gần đó, thuê 1 căn phòng.

"Ngươi muốn làm gì, ta cảnh cáo ngươi không được làm loạn."

Hoa Gian Hội Lý Hương có chút sợ hãi nói.

"Sợ sao?" Lý Phong nhếch miệng cười trào phúng: "Ngươi cảm thấy ta sẽ làm cái gì?"

"Ngươi. . . Ta. . ." Hoa Gian Hội Lý Hương nhất thời nghẹn lời.

Đúng vậy a, nếu Lý Phong muốn làm gì nàng thì sao còn phải chờ tới bây giờ?

"Uống viên thuốc này, cơ thể ngươi sẽ không còn toàn thân vô lực nữa."

Vừa nói, Lý Phong vừa lấy ra một viên Bách Độc Đan, cùng với ví tiền ngày trước Hoa Gian Hội Lý Hương từng dùng, trong này có thẻ căn cước Lý Phong làm cho nàng cùng một tấm thẻ ngân hàng.

"Thẻ ngân hàng có 10 triệu nhân dân tệ, mật mã là 6 con 6."

"Nếu ngươi muốn về Nhật Bản cũng không thành vấn đề, ta sẽ không ngăn cản."

Nói xong Lý Phong để những vật này xuống cạnh giường.

Nghe xong, sắc mặt Hoa Gian Hội Lý Hương có chút biến hóa.

"Ngươi dùng thuốc rồi nhớ nghỉ ngơi sớm, ta đi trước."

Nới tới đây, Lý Phong đứng dậy muốn rời khỏi nơi này.

Ngay khi Lý Phong sắp đi tới cửa, Hoa Gian Hội Lý Hương bất chợt nói: "Chờ một chút!"

Lý Phong nhịn không được cười trộm, tiếp theo làm bộ không hiểu gì quay đầu hỏi: "Làm sao?"

Con mẹ nó, tiểu gia đã làm đến mức này rồi, ngươi không cảm động chút nào thì đúng là có quỷ!

"Ta hỏi ngươi, ngươi có thể giúp người khác tăng lên cảnh giới đúng không?"

Sắc mặt Lý Phong nhất thời biến thành quái dị: "Sao ngươi lại hỏi như vậy?"

Hoa Gian Hội Lý Hương hừ lạnh một tiếng: "Ta muốn mau chóng khôi phục thực lực."

"Sau đó thì sao?" Lý Phong nhướng mày một cái.

"Sau đó?" Hoa Gian Hội Lý Hương cười trào phúng một tiếng, tiếp theo lại nói: "Đương nhiên là tìm ngươi báo thù! Ngươi khống chế ta bằng đó thời gian, ta hận không thể giết ngươi, nhưng thực lực ngươi quá mạnh, nếu ta không nhanh chóng hồi phục thì bao giờ mới báo được đại thù?!"

Lý Phong: "? ? ?"

Đầu tiên là nhờ ta giúp tăng thực lực lên, sau đó lại tìm ta báo thù? Ngươi coi tiểu gia là đồ ngốc sao!

"Sợ à?"

Thấy Lý Phong không nói lời nào, nụ cười trên mặt Hoa Gian Hội Lý Hương càng đậm.

"Sợ? Haha, dù ngươi có khôi phục thực lực cũng không thể tạo thành uy hiếp gì với ta."

Hoa Gian Hội Lý Hương cười lạnh: "Ngươi dám không?"

"Ngươi đang dùng kế khích tướng với ta?"

"Tùy ngươi muốn nghĩ sao thì nghĩ."

"Đây là ngươi ép ta!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!